Đêm Nay Sa Ngã Vì Anh - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-11 20:29:43
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Anh khẽ một tiếng: "Hay là em trông mong nhà họ Thẩm sẽ tìm em?"

 

Niềm hy vọng lóe lên trong lòng lập tức dập tắt.

 

Sẽ ai đến tìm cả.

 

Công tắc vang lên một tiếng "tách", cả căn phòng bừng sáng.

 

Trong đôi mắt đen láy của Bùi Tu Văn ngập tràn sự u ám, biểu cảm điên cuồng si mê.

 

"Chẳng Tiểu Khê thích ?"

 

"Chúng cứ ở bên mãi mãi như thế ?"

 

Trước khi kịp tiến gần, run rẩy dùng hết sức tát một cái, lực mạnh đến mức lòng bàn tay tê rần.

 

Sau đó, co góc giường, cố gắng cách xa một chút, khuôn mặt trắng trẻo của Bùi Tu Văn lờ mờ hiện lên vệt đỏ.

 

"Đồ điên."

 

Bùi Tu Văn nhếch mép, đưa tay sờ lên má, : "Anh đúng là kẻ điên."

 

24.

 

Bùi Tu Văn đang sắp xếp chuyện chúng nước ngoài.

 

thấy với ở đầu dây bên : " , gửi thông tin cho đấy."

 

Nếu thật sự cùng nước ngoài, ở nơi đất khách quê bất đồng ngôn ngữ, chỉ thể dựa dẫm Bùi Tu Văn.

 

Không thể như .

 

Bùi Tu Văn chỉ lạnh nhạt : "Không cục cưng du học ? Anh sẽ nước ngoài cùng em."

 

tìm cách để bỏ trốn, trốn thì nổi giận, đập phá đồ đạc, đ.á.n.h , mắng .

 

tất cả đều vô dụng.

 

Cuối cùng, chĩa con d.a.o gọt hoa quả về phía .

 

Dĩ nhiên dám dùng lực thật, chỉ một cái mạng , thể c.h.ế.t lãng xẹt như .

 

Đây là đầu tiên thấy Bùi Tu Văn hoảng sợ đến thế.

 

Kể từ khi giam cầm đến nay, đây là duy nhất chiếm thế thượng phong.

 

cũng sợ, sợ chọc giận Bùi Tu Văn, khiến trở nên biến thái hơn, sẽ chuyện gì.

 

May mà cược đúng.

 

Bùi Tu Văn .

 

Anh lặng lẽ, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu lăn dài má, nhưng vẫn cố chấp , dám tiến gần dù chỉ nửa bước, giọng run rẩy, liên tục lẩm bẩm xin .

 

"Xin , Tiểu Khê, xin , em bỏ d.a.o xuống , sai , cầu xin em, đừng thương, Tiểu Khê..."

 

Trạng thái của Bùi Tu Văn bất , cả như đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng, năng bắt đầu lộn xộn rõ ràng: "Tại thể thích một chút? Tại ai cũng rời bỏ ? Tiểu Khê, cục cưng, sẽ lời, lời em mà, em yêu một chút ?"

 

Trước khi ngất , thấy lẩm bẩm: "Tiểu Khê, đừng vứt bỏ ."

 

25.

 

Bùi Tu Văn là một kẻ đáng ghét.

 

Rõ ràng đang ngụy trang, tỏ yếu đuối để khơi gợi sự đồng cảm và thương hại của , để còn sợ hãi nữa.

 

Vậy mà vẫn rơi cái bẫy đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dem-nay-sa-nga-vi-anh/chuong-10.html.]

Lúc Bùi Tu Văn tỉnh , khôi phục dáng vẻ như thường ngày.

 

Anh hôn mê bao lâu, cứ bên cạnh .

 

Ngoài việc tò mò rốt cuộc là kiểu như thế nào, còn vì căn bản thể chạy trốn.

 

Chìa khóa xích sắt Bùi Tu Văn.

 

Thấy vẫn ở đó, lộ rõ vẻ vui mừng xen lẫn ngạc nhiên.

 

Anh ôm , bắt đầu kể về quá khứ của .

 

Ba mắc bệnh tâm thần, dồn ép đến c.h.ế.t, còn bản thì ai yêu thương.

 

"Anh thật sự sợ, Tiểu Khê ."

 

Cánh tay Bùi Tu Văn đang siết eo tăng thêm vài phần sức lực.

 

"Mẹ cứ thế c.h.ế.t ngay mặt , nhưng ba chẳng hề thấy day dứt chút nào. Ông c.h.ử.i mắng t.h.i t.h.ể , mắng bà nghĩ đến cảm nhận của khác, mắng bà tại vứt bỏ ông , mắng xong , giống như một kẻ điên."

 

Bùi Tu Văn vùi đầu hõm cổ , thể cảm nhận xúc cảm ươn ướt da.

 

"Anh giống như ba , nhưng suýt chút nữa vết xe đổ của ông ."

 

Anh giống như một chú cún đáng thương, vẫy đuôi, cụp tai cầu xin sự thương hại của chủ nhân.

 

"Cục cưng, yêu em lắm."

 

"Anh cún con của em, như em sẽ thích đúng ?"

 

"Anh sẽ lời."

 

"Chủ nhân."

 

Hơi thở nóng hổi phả lên vùng da nhạy cảm ở cổ, lớp da mỏng manh là dòng m.á.u đang cuộn trào.

 

Môi lướt qua, đó là những nụ hôn chi chít, từ nhẹ nhàng đến mạnh bạo. Hàm răng sắc nhọn c.ắ.n da thịt mút mạnh, c.ắ.n nhẹ, để những vết đỏ mờ ám.

 

Người giam cầm là .

 

kẻ tỏ yếu đuối… .

 

26.

 

chấp nhận sự yếu thế của .

 

Địa vị bỗng chốc đảo ngược, Bùi Tu Văn nửa quỳ mặt , ngoan ngoãn như đang chờ mệnh lệnh.

 

thăm dò đưa chân , cẩn thận : "Mở xích ."

 

Bùi Tu Văn dậy phòng sách, một lát mang chìa khóa trở , dứt khoát mở chiếc xích đang khóa chân .

 

, vẫn hết sợ, nhịn c.ắ.n nhẹ môi, lí nhí : " đói, ăn mì."

 

Bùi Tu Văn cúi xuống hôn lên khóe môi , thở quen thuộc bao trùm lấy , chậm rãi rút .

 

“Cục cưng đợi một lát, ngay."

 

Liên tiếp mấy ngày đó, dù sai bảo Bùi Tu Văn xoay như chong ch.óng, vẫn hề tỏ mất kiên nhẫn.

 

đột nhiên cảm giác sướng rơn như nông nô vùng lên chủ.

 

khỏi chút đắc ý.

 

Con cưng của trời thì chứ? Chẳng vẫn ngoan ngoãn như một con ch.ó, để tùy ý sai bảo ?

 

đến mức khiến Bùi Tu Văn hèn mọn cầu xin tình yêu, nhưng ít nhất ở một khía cạnh nào đó, cũng coi như thành công .

 

 

====================

 

Loading...