Dạy bảo chồng thiếu gia: Không ngoan là ăn đòn! - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:09:45
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đang , bỗng cảm thấy bầu khí gì đó sai sai.

Quay sang Vân Tấn, thấy mặt đỏ bừng bừng, cúi gằm mặt xuống nhưng vẫn lườm cháy máy.

"Mắt , cần vả cho một phát để mắt mới ?" nheo mắt hỏi.

Vân Tấn thở hổn hển, cả như một quả bóng sắp nổ tung: "Cô với cái thằng Triều... Triều gì đó quan hệ gì? Tại hai kết bạn WeChat với ?"

nhịn : "Chẳng , coi như là nửa học trò của ."

"À đúng đúng đúng, học trò."

Vân Tấn đảo mắt: "Hôm nay là học trò, mai mốt là em trai, qua vài bữa nữa thành ' yêu' luôn chứ gì!"

"Anh bớt giọng mỉa mai nhé, đ.ấ.m cho đấy." mất kiên nhẫn.

"Cô! tìm mấy em gái nữa , dựa cái gì mà cô kết bạn WeChat với khác!"

Nhịn nửa ngày cuối cùng Vân Tấn cũng thốt , mặt đầy vẻ giận dữ: "Cô nên gương ? Hả? Chồng của cô còn lù lù ở đây !"

"Cô dám công khai cắm sừng như thế !"

Cái quái gì ...

thật sự cảm thấy buồn bất lực.

Hóa nãy giờ im như hũ nút, nhịn đến nửa ngày là để... ăn giấm chua.

"Được , ."

nắm c.h.ặ.t lấy tay , tiếp tục rảo bước về phía : "Đừng cái gì cũng ghen tuông vớ vẩn thế. Đừng trẻ hơn , kết hôn hai năm đấy. Nếu đợt đó bận quá thì mừng phong bao từ lâu ."

Đây là sự thật.

Khương Triều một cô bạn thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ, nghiệp xong là hai đứa hỏa tốc kết hôn ngay.

" ghen ..."

Vân Tấn phản kháng một cách lấy lệ, khẽ rút tay .

Rút , thế là để mặc cho nắm lấy.

Cái mặt đỏ gay như m.ô.n.g khỉ mà còn ở đó màu.

15.

Về đến biệt thự.

Vân Hải Quân đợi chúng hơn nửa tiếng đồng hồ.

Thấy chúng bình an vô sự, ông mới thở phào nhẹ nhõm, đầy cảm kích: "Tiểu Hàn , đa tạ cháu nhiều lắm!"

"Không ạ." khiêm tốn đáp: " , rốt cuộc là ai vụ bắt cóc , tra ạ?"

Vân Hải Quân sa sầm mặt mày, gật đầu.

"Là thời gian qua quá nuông chiều bọn họ, khiến bọn họ quên mất thủ đoạn của , nên mới dám vì cổ phần mà loại chuyện ."

Khi câu đó, nhạy bén nhận khí chất quanh Vân Hải Quân đổi.

Trở nên đằng đằng sát khí.

Tất nhiên kiểu g.i.ế.c thực thụ, mà là một loại áp lực thở đáng sợ.

Không hổ danh là vị tỷ phú tung hoành thương trường mấy chục năm.

Suốt thời gian chung sống qua, suýt chút nữa lầm tưởng ông chỉ là một cha hiền lành, vô hại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/day-bao-chong-thieu-gia-khong-ngoan-la-an-don/chuong-8.html.]

"Ba, ba quan tâm con một tí nào thế!" Vân Tấn bất mãn.

Vân Hải Quân lập tức lườm một cái: "Quan tâm cái khỉ gì! Nếu , Tiểu Hàn bắt cóc ?"

"Còn nữa, cút qua đây cho , chuyện !"

Vân Tấn tình nguyện theo Vân Hải Quân lên lầu.

Thật ban đầu cũng định lén , nhưng mà tò mò quá mất.

Chủ yếu là xem Vân Tấn mắng như thế nào.

Thế là, lặng lẽ bám theo.

Bên trong cánh cửa, giọng của Vân Hải Quân vang lên: "Về chuyện của Tiểu Hàn, ở chung lâu như , nghĩ thế nào?"

Giọng Vân Tấn nhỏ: "Nghĩ gì là nghĩ gì... Khụ, ba sắp xếp thế nào thì con thế nấy thôi."

"Cút ." Vân Hải Quân c.h.ử.i một tiếng.

"Trước đây thấy ngoan ngoãn thế ? Nói thật , thấy Tiểu Hàn , nên thích con bé ?"

"Làm gì chuyện đó." Vân Tấn phản xạ điều kiện là chối ngay.

"Được." Vân Hải Quân : "Vậy thì , để tìm cho Tiểu Hàn một bạn trai khác giỏi hơn . Cái loại như , cho cũng chẳng thèm."

"Á, !"

Cách một cánh cửa mà còn cảm nhận sự phẫn nộ của Vân Tấn: "Đấy là vợ con, là vợ con ! Sao ba thể giới thiệu cho khác !"

"Thế thì thật cho xem nào!"

"Thích... thì chứ. Con thích Triệu Hàn đấy, con cưới cô , cùng lắm thì ăn đòn vài trận thôi chứ gì."

Bên trong truyền đến một tiếng "rầm", đoán chừng chắc là Vân Tấn ăn một cú đá.

Sau đó giọng Vân Hải Quân vang lên: "Thế còn mau nghĩ cách mà đăng ký kết hôn ! Đến lúc nó trúng đứa khác đá , ông sẽ đ.á.n.h gãy chân !"

là tình cha ấm áp, nhưng mà nhiều.

xuống lầu.

Ngồi sofa, nhịn mà bật thành tiếng.

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân, ngay đó, lập tức kéo một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.

"Triệu Hàn, khi nào thì chúng ... Á!"

Lời Vân Tấn còn dứt, dùng một đòn qua vai quật ngã xuống đất.

cuống cuồng: "Xin , xin ... Anh ôm từ phía , phản xạ tự nhiên..."

"Đau c.h.ế.t ..."

Vân Tấn lầm bầm gì đó trong miệng, lồm cồm bò dậy: "Khụ, cô đ.á.n.h bao nhiêu , chắc cô đ.á.n.h hỏng luôn quá, cô chịu trách nhiệm ..."

gật đầu dứt khoát: "Chịu trách nhiệm."

"Sao cô đồng ý nhanh thế?" Vân Tấn ngẩn .

mỉm .

Tất nhiên là bởi vì...

"Em cũng thích mà."

 

Loading...