Mười năm nay, Ngôn Tín tích cóp kha khá của cải, nhiều nhất vẫn là vàng.
“Châu báu thì giá mà chợ, với nàng vốn xuất thấp hèn, kiến thức nông cạn, nào giá trị của chúng , bằng vàng thỏi , một lượng là một lượng, một cân là một cân.”
Lời của , tâm đắc. Mấy hòm thư họa , cuộn tròn lăn lóc trong hòm, mở xem một bức, ngoài thì cũng chẳng thấy gì khác.
Châu báu cũng , ngoài thì cũng mù tịt. Vẫn là vàng bạc đáng tin hơn. Tục thì tục thật, nhưng ngọc vô giá, vàng bạc hữu giá mà.
Ta há hốc mồm, Ngôn Tín đắc ý hỏi: “Thế nào? Nam nhân của nàng dối chứ?”
“Ừ, ừ, ừ, dối.”
“Sau mấy thứ là của riêng chúng , cất chỗ kín đáo, đừng cho ai thấy, cũng đừng cho ai . Trên sổ sách ghi mười ngàn lượng bạc, mấy thứ trong kho, trang viên, cửa hàng thì thể cho ngoài .”
Có vài thứ giấu . Mấy thứ trong kho , trừ phi vạn bất đắc dĩ, thể động đến. Mấy thứ cũng ở trong viện chính, mà ở sân tập võ của Ngôn Tín cạnh viện chính, qua nữa là vườn hoa, thư phòng của Ngôn Tín và chỗ tiếp khách.
Lúc về, Ngôn Tín vẫn cõng . Ta thấy nam nhân đổi, tâm tư sâu hơn xưa. Chàng khi còn chỗ giấu của khác…
Thỏ khôn còn ba hang. Chàng , cũng hỏi, mấy thứ quá nhiều, đủ cho sống mấy đời lo cơm áo gạo tiền .
“Ngôn Tín.”
“Ừ?”
Ta cứ gọi tên , ậm ừ vài tiếng im bặt, bèn véo tai .
“Ngoan nào, gọi một tiếng tướng công .”
“Không.”
“Đáng đ.á.n.h đòn.”
Ta hối hận vì ăn lỗ mãng, nhất là với một nam nhân kiêng khem mười năm trời.
Hôm ngủ thẳng cẳng đến tận trưa, nếu nha đỡ dậy, chắc lăn đất luôn quá. Nha Ngôn Tín ngoài từ sớm, dặn phiền, để ngủ cho ngon.
Tên , sợ đêm qua gì ?
“Phu nhân, dùng bữa trưa luôn ăn gì khác ạ?”
“Dùng bữa trưa luôn .”
Ăn xong, nha mới Ngôn Tín dặn chưởng quầy tiệm may lớn nhất kinh thành đến lấy đo may y phục cho cả nhà. Bà nội, chị em chồng đều chọn xong .
“Vậy chúng cũng qua đó .”
Nói đến thương Ngôn Tín nhất đời , đó là bà nội . Cha bao giờ coi trọng , thậm chí còn xem thường nữa. Chị em chồng thì với cũng , nhưng chị cả thì với . Em chồng thì thi thoảng xin ít bạc tiêu vặt, cũng coi như tôn trọng , hề lườm nguýt khinh thường.
“Ái chà, phu nhân tướng quân cuối cùng cũng dậy ?”
Bị chị cả trêu chọc, ngượng chín mặt, vội vàng chỉnh trang y phục, che mấy dấu vết Ngôn Tín để lúc động tình. Chị cả càng khoái trá.
“Đều là từng trải cả , .”
Ta vội vàng chọn kiểu y phục. Chưởng quầy Ngôn Tín mua sẵn vải , bạc cũng trả , mẫu vải cũng mang đến, để xem qua. Nếu thích hoa văn, màu sắc nào thì thể đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dau-bac-rang-long-duyen-dinh-mot-doi/chuong-3.html.]
“Được.”
Màu sắc Ngôn Tín chọn đều . Mấy màu tươi sáng thì hợp với và chị cả, nhưng hợp với em chồng. Mấy màu trầm thì hợp với bà nội và chồng.
“Mấy cái đều , cứ như .”
“Vâng, tiểu nhân sẽ về cắt may y phục, cho mang vải còn đến phủ tướng quân.”
“Làm phiền ngươi .”
“Không phiền, phiền.”
Tiễn chưởng quầy tiệm may , chồng bên cạnh than thở: “Đây là đầu tiên may nhiều y phục thế , đại lang thế nào ?”
Bà nội lạnh: “Nhớ chúng nó quá thì ngày mai cho đưa con về thăm chúng nó.”
Bà nội uy vũ!
Mấy lời dám , là bất hiếu. Mẹ chồng ấp úng bà ý đó, chỉ là cảm thán thôi.
“Vậy thì con hiểu cho rõ. Ngôn Tín với mấy em nó tách riêng từ lâu . Nó lòng giúp đỡ em là tình cảm, chứ bổn phận. Con , đến chuyện công bằng, ít nhất trong lòng cũng đừng thiên vị quá, nếu đừng trách đuổi con về quê.”
Mẹ chồng lí nhí .
Bà nội bảo về viện của , việc gì thì đừng lảng vảng mặt bà. Giữ dặn dò quán xuyến việc nhà cho , sớm sinh cho Ngôn Tín một đứa con.
“Vùng quê nghèo nàn của chúng , y thuật của mấy đại phu cũng chẳng . Hay là để Ngôn Tín mời thái y đến xem cho con, cần bồi bổ thì bồi bổ, cần chữa trị thì chữa trị. Con còn trẻ, vẫn còn kịp.”
“Con lời bà.”
Việc Ngôn Tín nhanh, hôm thái y đến, bắt mạch xong thể khỏe mạnh, tuy từng sảy t.h.a.i một nhưng chăm sóc , điều trị một chút là .
Ngôn Tín trợn mắt, hề chúng mất một đứa con. Là giữ con.
Tiễn thái y , Ngôn Tín mặt nặng mày nhẹ mặt .
“Nàng giấu kỹ thật đấy, , rốt cuộc là chuyện gì?”
Ta lựa lời: “Lúc đầu cũng , đúng lúc bà nội bệnh nặng, ngày đêm chăm sóc bà. Thân thể khỏe, cứ nghĩ là do mệt, để ý, đến lúc ngất xỉu, mất con mới …” Nghĩ đến đứa con mất, lòng đau như cắt.
Ngôn Tín tức giận đá đổ ghế, quát: “Bọn họ c.h.ế.t hết ? Bà nội chỉ mỗi nàng là cháu dâu thôi ?”
Chàng lạnh một tiếng. “Cũng đúng, trông cậy gì họ chứ? Bà nội thể một nuôi mấy con, mà mấy con nuôi nổi một bà già, trông mong gì ở họ chứ?”
Ngôn Tín quỳ xuống mặt , áp mặt bụng , giọng khàn đặc hỏi: “Sao nàng cho ?”
“Trên chiến trường đao kiếm vô tình, nào dám cho , khiến phân tâm.”
Vì chuyện , lo lắng, oán trách, hận thù, nhưng tất cả đều dành cho Ngôn Tín. Chàng gì với cả.
“Cảm ơn nàng chăm sóc bà nội . A Nặc, chúng nhất định sẽ con đàn cháu đống, sống hạnh phúc bên trọn đời.”
“Nhất định .”