Ờ thì...
Nghe cũng lý.
lẳng lặng vân vê ngón tay.
Phó Duật Trì bỗng nhiên gục đầu, dựa n.g.ự.c .
"Bé con, thấy tủi lắm đấy."
thấy chắc cũng tủi thật, nên nỡ đẩy .
Thế là cứ rúc n.g.ự.c mà cọ.
Cọ tới cọ lui.
Cứ cọ mãi thôi.
Dù trong lòng thấy áy náy nhưng cũng thực sự hết chịu nổi.
"...Phó Duật Trì."
"Anh đang cái gì thế?"
"Bé con, hình như em mùi sữa..."
sực nhớ hình như mấy ngày nay rỉ sữa thật.
Phó Duật Trì dần dần vén áo n.g.ự.c .
"Cục cưng, đúng thật nè, thơm quá ..."
"Phó Duật Trì, em còn đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, gì hả?"
"Ngoan nào, chỉ chạm nhẹ bên ngoài thôi, mà."
"Anh..."
"Có thoải mái ? Bé con."
"..."
"Đủ đấy..."
"Thoải mái hả?"
"..."
"Nói cho , bé con."
"Cái đồ biến thái !"
Phó Duật Trì yên tâm để ở đây dưỡng t.h.a.i một .
Hơn nữa cũng thực sự nhớ nhà và những quen thuộc, nên cuối cùng vẫn quyết định trở về.
Ngày rời , Hứa Nguyện đến mức nước mắt ngắn nước mắt dài.
"Thời Ninh nhỏ bé ơi, chơi với tớ nữa ?"
vuốt ve mặt cô .
"Tất nhiên , là nuôi của con tớ mà!"
Hứa Nguyện lập tức nín mỉm .
Cô ôm lấy mãi chịu buông tay.
Phó Duật Trì trong xe lẳng lặng quan sát tất cả, t.h.u.ố.c lá hết điếu đến điếu khác.
Lúc bước lên xe, mới thở phào nhẹ nhõm một dài.
đầu hỏi: "Sao thế ?"
Anh cụp mắt xuống.
"Anh sợ em chịu về với nữa."
rúc đầu lòng .
"Làm mà thế ? Em hạng lật lọng như ."
Phó Duật Trì chằm chằm lời nào nhưng trong ánh mắt thì ngập tràn tâm sự.
bực đ.ấ.m một cái: "Anh ý gì hả!"
Dù đ.ấ.m chẳng hề mạnh, vẫn liên tục kêu "ái chà" xin tha mạng.
Việc đầu tiên khi về nhà chính là Phó Duật Trì đưa đăng ký kết hôn.
Khương Niệm tin xong liền vội vàng chạy hớt hải tới cục Dân chính.
"Thời Ninh, cưỡng ép ?"
và Phó Duật Trì trân trối.
Cái câu chuyện dài dằng dặc lẽ kể một nữa ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/danh-tron-tham-tinh-cho-em/chuong-9.html.]
khả năng tiếp nhận của Khương Niệm nhanh hơn tưởng nhiều.
Cô nhanh ch.óng nắm bắt chuyện.
Và ngay lập tức yêu cầu nuôi của con .
Phó Duật Trì lầm bầm.
"Bố nó còn kịp nhận mặt mà tới mấy bà nuôi ..."
Lông mày lá liễu của Khương Niệm dựng ngược lên ngay tức khắc.
"Cái gì? Còn nuôi khác nữa ? Thời Ninh, tớ còn là bạn nhất của nữa ?"
chỉ im lặng ôm mặt.
Chuyện ...
Biết giải thích đây...
Khương Niệm dễ lừa.
Ngày đầu tiên trở về, đành bồi cô .
Lúc về đến nhà, Phó Duật Trì đang trong chăn với vẻ mặt đầy oán hận.
"Anh cứ tưởng em về nữa chứ..."
chui lòng ôm lấy .
Thế là mới chịu im miệng.
Chỉ là... hình như cái gì đó... cứng cứng.
ngờ Phó Duật Trì nhịn .
Vì kể cho chuyện từng dấu hiệu dọa sảy t.h.a.i đó.
Anh cảm thấy vô cùng tội .
Suốt thời gian mang thai, hề đụng .
Nhiều nhất cũng chỉ là chạm nhẹ bên ngoài, đó tự chạy tắm rửa với gương mặt đầy mồ hôi.
Khi bụng ngày một lớn dần.
Ăn uống và lịch trình hằng ngày của đều sắp xếp vô cùng rõ ràng.
Mỗi ngày Phó Duật Trì đều sợ va quệt ở đó, mới m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng đòi dìu .
Đặc biệt là những lúc ngoài.
Dưới ánh kỳ lạ của , thật sự chỉ đ.ấ.m cho vài phát.
cứ khăng khăng bảo chuyện sinh con là đại sự, thể lơ là.
Thà chịu đòn chứ nhất quyết buông tay.
Vì cứ ngỡ xem đứa bé là quan trọng nhất.
Cho đến một ốm nghén cực kỳ nghiêm trọng.
Khi ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên, đập mắt là hốc mắt đỏ hoe của Phó Duật Trì.
Giọng run rẩy.
"Thời Ninh..."
"Mang t.h.a.i thực sự quá vất vả ."
"Anh xin ."
"Anh để em chịu khổ."
"Đứa nhỏ sinh xong, sẽ thắt ống dẫn tinh."
bao giờ thấy .
Đến nỗi lời tuyên bố triệt sản của , rõ ràng nhưng tài nào nổi.
Chỉ đành thở dài một tiếng.
"Đàn ông đàn ang, lóc cái gì chứ?"
Vào ngày tuyết đầu mùa rơi, thuận lợi sinh hạ một bé gái trắng trẻo mập mạp.
Phó Duật Trì thích con bé đến chịu nổi.
Anh lật tung cả cuốn từ điển, cuối cùng chỉ đặt cái tên ở nhà là Tuyết Nhi, là để kỷ niệm trận tuyết đầu mùa.
"Tên khai sinh của con chúng nhất định đặt thật thận trọng."
"Tên con gái thật , thật tiên khí ."
: "..."
Hai chữ "tiên khí" thốt từ miệng Phó Duật Trì, mà thấy kỳ quặc thế .