Dành trọn thâm tình cho em - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:32:41
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn đôi mắt tối sầm như hố sâu của Phó Duật Trì.
Trong đầu chỉ còn đúng hai chữ.
Toang .
lén về hướng Hứa Nguyện khiêng , mở miệng giọng run lẩy bẩy.
"Em xin ... nhưng đừng hại cô ?"
Phó Duật Trì gì, từng bước áp sát.
Đến mặt , mới đưa tay bóp c.h.ặ.t lấy vai .
Anh lạnh một tiếng.
"Hóa trong lòng em, là loại tùy tiện hại khác như ?
"Giản, Thời, Ninh."
giật thót .
Anh hiếm khi gọi thẳng cả họ lẫn tên như .
Trừ mấy lúc cố ý trêu chọc bỏ chạy, khiến tức đến mức nghẹn lời, còn thì hầu như từng thấy bao giờ.
vội vàng giải thích.
"Không ... em ý đó."
Phó Duật Trì .
Anh liếc cái bụng của .
Nụ lạnh, còn pha chút ý vị tự giễu.
"Vậy thì ý gì?
"Đang m.a.n.g t.h.a.i mà cũng rời ...
"Giản Thời Ninh, em cho , em ý gì đây?"
Lúc mới sực nhận bụng bầu của lộ rõ mồn một.
vội lùi một bước để giãn cách với .
"Anh hiểu lầm , đây con của ."
Phó Duật Trì nheo mắt, ánh mắt dần trở nên sắc lẹm.
, đây là dấu hiệu đang cực kỳ giận dữ.
âm thầm nhích chân định lẻn lùi phía .
ngay giây tiếp theo.
Anh đột ngột vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy eo , ấn mạnh lòng, bàn tay còn thì đặt lên bụng .
Anh cúi đầu, làn môi nóng hổi dán sát tai .
"Mang t.h.a.i hai mươi mốt tuần lẻ ba ngày.
"Cái ngày đó, ban ngày em cháy khét bảy mẻ bánh quy, buổi tối chúng một đêm bảy hiệp.
"Giản Thời Ninh, em định để con gọi ai là bố hả?"
Đã quá lâu gần gũi đàn ông.
Giờ Phó Duật Trì ôm như thế , còn mấy lời .
Vành tai đỏ bừng lên như sắp nổ tung đến nơi.
"Phó Duật Trì! Anh..."
Phó Duật Trì khẽ bên tai một tiếng.
Rồi ngậm lấy vành tai .
"Em ?
"Anh ở đây mà, bé con."
Anh cố tình hạ thấp giọng, thở nóng hổi mơn trớn bên tai .
Cảm giác tê dại lan khắp gáy.
Theo bản năng, ngửa đầu né tránh.
cằm giữ c.h.ặ.t, một nụ hôn lập tức ập đến.
Ban đầu chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng.
đó nụ hôn dần trở nên kịch liệt, môi lưỡi quấn quýt, thở giao hòa, mang theo nỗi nhớ nhung và d.ụ.c vọng nồng cháy.
gần như chìm đắm trong sự cuồng nhiệt đó.
Ngay lúc sắp thở nổi nữa...
bỗng choàng tỉnh.
dùng hết sức bình sinh đẩy đàn ông mặt .
, gằn từng chữ một.
"Phó Duật Trì.”
"Dù đây là 'chim hoàng yến' của chăng nữa thì bây giờ rời !"
Anh l.i.ế.m môi, khẽ khẩy.
" đồng ý ?"
mím c.h.ặ.t môi.
Cảm nhận sự cử động của sinh linh bé nhỏ trong bụng, như tiếp thêm lòng can đảm.
"Chuyện cần đồng ý.”
", Giản Thời Ninh, chính thức tuyên bố đơn phương với : Mối quan hệ giữa chúng chấm dứt tại đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/danh-tron-tham-tinh-cho-em/chuong-7.html.]
Phó Duật Trì chằm chằm .
"Tại ?"
trả lời ngay.
Hai chúng cứ thế lâu.
Nhìn gương mặt , sống mũi bỗng thấy cay cay.
"Phó Duật Trì, thể sống lương tâm một chút ?"
Anh thoáng vẻ ngơ ngác.
"Anh lương tâm chỗ nào?"
Giọng nghẹn .
"Anh trong lòng, tư cách can thiệp.”
" coi là thế của khác. Đã đến nước mà còn tìm gì? Lẽ nào và con sống bóng của khác cả đời ?"
Nước mắt chực trào .
Phó Duật Trì còn vẻ hoang mang hơn cả .
"Cái gì? Thế ?”
"Thời Ninh, em đang gì ?"
Rất ít một chuyện.
Tuổi thơ của Phó Duật Trì chẳng hề êm đềm.
Khi bố cưới kế, ông hứa rằng chỉ là tìm một để chăm sóc .
Thế nhưng đầy hai năm , bà sinh một con trai.
Vị trí thừa kế nhà họ Phó là một miếng bánh béo bở mà ai cũng thèm khát.
Bà kế đó dồn hết tâm sức để con trai thừa kế gia sản.
Bà từ một thủ đoạn nào.
Từ việc dùng điện thoại, máy tính bảng để dụ dỗ Phó Duật Trì bỏ bê học hành, cho đến việc cố tình giấu kín chuyện sốt cao, thậm chí là lén bỏ rơi trong một chuyến dã ngoại ngoại ô...
May mắn , Phó Duật Trì đủ thông minh để thoát khỏi những cạm bẫy đó.
khi bỏ giữa đồng hoang m.ô.n.g quạnh đêm tối, điện thoại, giúp đỡ, một đứa trẻ tám tuổi như thực sự bất lực.
Anh một lảo đảo bước trong bóng đêm lâu.
Chân đau nhức, đầu óc cuồng, mắt hoa lên vì mệt.
Trong cơn mê man, bỗng trượt chân.
Và ngã xuống vách núi.
Cú ngã khiến tỉnh táo ngay lập tức, bấu c.h.ặ.t lấy rìa vách đá.
Một đứa trẻ đủ sức để chống đỡ bộ trọng lượng cơ thể .
Nhìn xuống vực sâu thăm thẳm, bật trong tuyệt vọng.
Vừa vài tiếng, bỗng một giọng trong trẻo vang lên.
"Ai thế? Đêm hôm khuya khoắt giả ma giả quỷ nhát đấy ?
"Đừng mà hù dọa bà cô đây, đ.á.n.h cho nát miệng bây giờ!"
Nghe thấy tiếng , một nữa.
là vì quá đỗi xúc động.
Đôi tay nhỏ bé cố hết sức bấu víu để leo lên.
"Là cháu, cháu... cháu ở đây..."
Lời hết, mảng đất đang bám bỗng tơi .
Cả mất điểm tựa.
Rơi tự do.
Bộp.
Có ai đó kịp chộp lấy tay .
"Ôi ơi! Cái con ma mà nặng thế !!!"
Phó Duật Trì tin nổi mắt , chớp chớp mắt.
Bên vách đá, một gương mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo ló .
Rõ ràng vì đang gồng sức nên mặt mũi cô bé chút nhăn nhó nhưng khi thấy , cô tỏ vẻ phấn khích.
"Chà, còn là một con ma trai nữa chứ!"
Cô bé đó tuổi cũng lớn lắm.
Thậm chí hình như còn nhỏ hơn một chút.
Thế mà hai bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay c.h.ặ.t.
Phó Duật Trì chẳng nhớ nổi cứu lên bằng cách nào nữa.
Anh chỉ nhớ cầm nước mắt, cứ lặp lặp mãi một câu.
"Bạn... bạn là mặc kệ ..."
cô bé , dù mặt mũi đỏ gay vì gắng sức vàn nhất quyết buông tay .
Cô bé đưa về căn nhà nhỏ tồi tàn của .
Vừa cửa, cô phịch xuống chiếc giường nhỏ cũ kỹ.
"Mệt c.h.ế.t bà cô đây !"
Phó Duật Trì phép ngủ giường.