Đang Yêu Thầy Chu Nồng Nhiệt - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-01-30 16:43:43
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoại truyện
Là học sinh của giáo sư Chu, đều tự giác, chiếm dụng thời gian giờ học của thầy.
Vì giáo sư Chu thường : " về nấu cơm cho cô các em."
Sau đổi thành: " đón con gái tan học."
Năm thứ ba khi kết hôn, Tang Ninh mang thai.
Mang t.h.a.i đôi vất vả, đến ngày dự sinh sinh mổ sớm.
Hôm sinh, Chu Đình Việt túc trực bên ngoài phòng phẫu thuật, lo lắng đến mức lén lau nước mắt.
Anh , lúc đó dám tưởng tượng nếu Tang Ninh xảy chuyện gì, sống một thế nào nổi.
Khi cửa phòng phẫu thuật mở , là đầu tiên lao tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô:
"Có đau ?"
"Bây giờ thì cảm giác gì."
Tang Ninh hỏi :
"Con ? Là trai gái thế?"
Chu Đình Việt ngơ ngác lắc đầu: "Anh... để ý..."
Tang Ninh bất lực: "Chu Đình Việt, bây giờ giống thằng ngốc lắm đấy."
Sinh một trai một gái, con trai đặt tên là Tang Vân Triêu, con gái đặt tên là Chu Vân Mộ.
Nhìn Tang Ninh vất vả trong suốt t.h.a.i kỳ và khi sinh, Chu Đình Việt thực sự đau lòng.
Trong tháng ở cữ, liền phẫu thuật thắt ống dẫn tinh.
Sinh nở vất vả, nỡ để vợ chịu khổ nữa.
Hai đứa trẻ là hai thái cực, trai hướng nội, thường thể chơi một món đồ chơi cả ngày.
Em gái hoạt bát, từ nhỏ trêu ch.ó chọc mèo, như một thằng con trai.
Khổ nỗi Chu Đình Việt là một cuồng con gái, con gái nũng, là nguyên tắc gì cũng bay biến hết.
Con lớn hơn chút mẫu giáo, mỗi đưa con gái học cứ như một cuộc sinh ly t.ử biệt.
Con bé đến tối tăm mặt mũi, ôm c.h.ặ.t lấy bố chịu buông tay.
Cuối cùng vẫn là Tang Ninh nhẫn tâm, giao con cho cô giáo.
"Vợ, con khó chịu quá."
Tang Ninh cạn lời: "Trẻ con học đứa nào chả thế, quen là ."
Kết quả, cả ngày lên lớp, giáo sư Chu trong lòng yên, trong đầu là tiếng của con gái.
Cuối cùng, giờ chơi lén chạy tới nhà trẻ trộm một cái.
Khá lắm, con bé đại ca trong lớp luôn .
Trong vấn đề giáo d.ụ.c con cái, hai xuất hiện chút tranh chấp.
Tang Ninh cho rằng, con cái nên bồi dưỡng sở thích từ nhỏ, học nhiều một chút.
Còn Chu Đình Việt chủ trương nuôi thả, con thích gì thì học nấy, hồi nhỏ mở mang tầm mắt nhiều chút là .
Tang Ninh tức giận: "Anh sợ mận đào khắp thiên hạ mà nhà trồng mướp đắng ?"
Chu Đình Việt ôm cô lòng:
"Năm xưa, nhiều thầy cô cũng so bì con cái nhà , em đoán xem bố thế nào?"
Tang Ninh tò mò: "Bố gì?"
"Thầy , con gái thầy là thiên sứ nhỏ, là đứa trẻ đáng yêu nhất, lương thiện nhất.”
"Thầy , con gái thầy chỉ cần khỏe mạnh lớn lên là ."
Chu Đình Việt , cần con cái đuổi theo bước chân của , chúng chỉ cần trưởng thành khỏe mạnh, chính trực lương thiện là .
Thật , cha thường là thầy nhất của con cái.
Hai đứa con của họ, đều xuất sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dang-yeu-thay-chu-nong-nhiet/chuong-14.html.]
Một trầm hiếu học, kế thừa sự nghiệp của cha, cống hiến cho nền nghiên cứu khoa học nước nhà.
Một rạng rỡ cởi mở, từ nhỏ yêu thích nghệ thuật, trở thành nhà thiết kế nổi tiếng.
Khi nhận phỏng vấn, chúng đều hẹn mà cùng nhắc tới cha .
Chúng , cha cả đời ân ái, là sự giáo d.ụ.c gia đình nhất dành cho chúng.
Những năm nay, Chu Đình Việt dẫn dắt sinh viên, vượt qua khó khăn, chuyên tâm học thuật.
Truyền đạo thụ nghiệp, bồi dưỡng từng lớp nhân tài trụ cột cho đất nước.
Cả đời đạt vô thành tựu, khi nhận phỏng vấn, :
"Người nên cảm ơn nhất trong cuộc đời , là vợ của .”
"Cô cho một mái nhà, cho một đôi con cái.”
"Cô từng chút từng chút bù đắp tình yêu và cảm giác thuộc về mà thiếu thốn , sự đơn thuần và lương thiện của cô sưởi ấm cả cuộc đời ."
Trước , thế giới của chỉ học tập và công việc.
Sau , bắt đầu mong chờ về nhà, suy nghĩ xem hôm nay nấu món gì cho cô ăn, nhắc nhở cô mấy ngày chú ý đừng uống nước đá, lên kế hoạch xem kỳ nghỉ đưa cô du lịch, chọn quà kỷ niệm và điều bất ngờ.
Mọi đều thầy Chu hình như đổi , trở nên hơn.
, thiên sứ nhỏ từng cho viên kẹo năm xưa chữa lành .
Nhà của thêm nhiều tiếng , thêm nhiều mong đợi tương lai.
Dù qua nhiều năm, cô gái thích vẫn giống như một đứa trẻ, sẽ ôm cánh tay hỏi:
"Chu Đình Việt, yêu em ?"
Anh giỏi ăn , quá nhiều lời đường mật.
Anh cảm thấy, vấn đề , lẽ cần dùng thời gian cả một đời, để chứng minh cho cô thấy.
Sau , các con đều lập gia đình.
Chu Đình Việt nắm tay Tang Ninh, khuôn mặt cô, Tang Ninh hỏi già .
Anh lắc đầu:
"Ninh Ninh vẫn xinh như hồi còn trẻ."
Dù bao nhiêu tuổi, vẫn sẽ khiến động lòng như .
Họ dường như vẫn luôn ở trong giai đoạn nồng nàn thuở mới yêu.
Dù còn trẻ nữa, đôi mắt cô vẫn sáng ngời và trong veo.
Tang Ninh : "Vậy em cảm ơn , để em vô lo vô nghĩ, hạnh phúc cả một đời."
Tang Ninh luôn , nửa đời bố chiều chuộng, nửa đời chồng chiều chuộng.
Cả đời cô sóng gió gì quá lớn, thuận lợi và hạnh phúc.
Giây phút cuối cùng của cuộc đời Chu Đình Việt, vẫn đang xem báo cáo của sinh viên.
Tang Ninh giường bệnh, cho một bài thơ.
[Bao kẻ yêu những phút giây tươi trẻ của em, yêu vẻ của em, dù chân tình giả ý.
Chỉ một , yêu tâm hồn hành hương trong em.
Yêu cả những dấu vết thời gian gương mặt u sầu của em.]
Nhiều năm , cô khuôn mặt trai thu hút.
Sau , cô phát hiện, quá nhiều phẩm chất , khuôn mặt ngược là thứ đáng chú ý nhất.
Anh chính trực lương thiện, thanh liêm trong sạch, cả đời thanh bần, yêu nước yêu nhà.
Vào giây phút cuối cùng, Chu Đình Việt nắm lấy tay Tang Ninh, gì đó, nhưng nên lời.
Tang Ninh mỉm , giơ tay tháo chiếc kính sống mũi xuống.
Đặt lên môi một nụ hôn nhẹ nhàng.
"Em hiểu mà, Chu Đình Việt."
"Em cũng yêu ."
(Hết văn)