Chu Đình Việt khẽ ho một tiếng: "Người... yêu cũ..."
trong nháy mắt, vui .
"Được lắm Chu Đình Việt, hết thanh mai trúc mã yêu cũ, cũng đào hoa gớm nhỉ!"
"Ninh Ninh, em đừng hiểu lầm, bọn là chuyện của nhiều năm về ."
Anh vẻ mặt sượng trân kéo tay giải thích.
hậm hực hất tay :
"Đừng giận mà, đeo cho em xem là chứ gì..."
"Không thèm!"
mà giận lên thì còn khó bắt hơn cả heo ăn tết.
"Bao nhiêu năm còn liên lạc, còn thần thần bí bí bảo suy nghĩ, suy nghĩ cái gì? Anh kết hôn đấy."
Anh luống cuống tay chân ôm lấy .
"Cô kết hôn , con cũng ba tuổi ."
Anh dè dặt giải thích:
"Cô gần đây về nước một chuyến mới liên lạc với , như em nghĩ , cô là lôi kéo sang viện nghiên cứu của họ việc."
Cái ...
"Thế ? Nghe lương nghiên cứu ở nước ngoài cao hơn trong nước gấp nhiều ."
Năm xưa, cũng công việc lương cao ở nước ngoài mời bố , ông từ chối thẳng.
Chu Đình Việt lắc đầu, ánh mắt cực kỳ kiên định:
"Đất nước bồi dưỡng , đương nhiên báo đáp tổ quốc.”
"Hơn nữa bây giờ còn em, còn bố , chắc chắn ở bên cạnh ."
Cái tên , mấy câu, nghẹn lời vì cảm động.
"Chị ... chị chính là nữ Tiến sĩ đại học Yale trong truyền thuyết đó hả?"
vẫn kìm nén trái tim tò mò.
"Tình đầu chẳng là khó quên ?"
Chu Đình Việt nắn nắn tay , giải thích:
"Bọn ở bên một ngắn, khi nghiệp, cô đề nghị chia tay, đó nước ngoài học thạc sĩ, ở bên đó luôn."
vỡ lẽ: "Ồ, hóa là đá ~"
"Thế thấy tiếc nuối ?"
Anh nắm tay , nghiêm túc trả lời:
"Lúc đó tuổi còn nhỏ, là thằng nghèo, cô chỉ tỉnh táo đưa lựa chọn đúng đắn mà thôi, gì tiếc nuối cả."
"Thế... hồi xưa hai hẹn hò thì những gì?" vẫn đuổi cùng g.i.ế.c tận.
"Đọc sách, thảo luận kiến thức chuyên ngành." Anh thú thật.
"Còn gì nữa..."
Lời hết, cả ôm c.h.ặ.t lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dang-yeu-thay-chu-nong-nhiet/chuong-12.html.]
"Khác với cảm giác ở bên em..."
hừ nhẹ: "Khác thế nào?"
"Với cô giống như chiến hữu tán thưởng lẫn hơn, còn với em, là yêu, là vợ chồng."
Giọng trầm thấp, mang theo vài phần từ tính, vang bên tai .
"Là tình cảm khó kìm nén..."
Hay cho một câu tình cảm khó kìm nén...
"Chu Đình Việt, em phát hiện ngày càng chuyện đấy, lén lút học thêm ?"
túm góc áo chất vấn.
Trâu già, đúng là ngày càng " điều".
Anh ngại ngùng : "Có tra cứu mạng."
nghĩ , nhếch lên một nụ đầy ẩn ý .
"Khai mau, còn lén lút xem mấy trang web đen ? Nếu tiến bộ thần tốc thế ?"
Trên mặt thoáng qua vẻ tự nhiên, nhưng vẫn cứng miệng thừa nhận.
"Được lắm thầy Chu, ngờ ngầm lẳng lơ như thế."
chớp lấy cơ hội, bắt đầu trêu chọc .
"Người nào đó luôn thanh cao tự chủ ? Thế mà lén lút web đen..."
"Ái chà chà chà chà..."
"Lúc xem thầy Chu nghĩ cái gì thế?"
Anh , bèn bắt đầu đổi cách khác để bịt miệng .
"Nghĩ đến em." Anh khàn giọng .
thở hổn hển, đỏ mặt trừng một cái, tạm thời tha cho .
"Ninh Ninh, thể cho em cuộc sống giàu sang phú quý, tình yêu oanh liệt khắc cốt ghi tâm."
Anh ôm lòng, nghiêm túc .
"Thứ thể cho, là cả đời trung thành với hôn nhân, trung thành với em. Chỉ thể cho em những ngày tháng cơm áo lo, an an , bình bình đạm đạm.
"Anh sẽ nỗ lực đối với em, nỗ lực một chồng , để em hối hận vì gả cho ."
Mấy câu , khuấy đảo cảm xúc của .
nhịn , ôm lấy .
"Chu Đình Việt, hồi nhỏ em luôn với em, lấy chồng lấy giống như bố."
"Bây giờ em tìm ."
Tối về nhà, bận rộn trong bếp, bộ quần áo thoải mái, rúc trong ghế sô pha chơi điện thoại.
Ánh đèn sáng tỏ, cửa sổ sạch sẽ, căn phòng ấm áp.
Giờ khắc , chỉ cảm thấy, tình yêu cũng chẳng cần oanh oanh liệt liệt, thề non hẹn biển gì.
Cứ như thế , như dòng nước nhỏ chảy dài, phản bội, nghi kỵ, đơn giản sạch sẽ.
Trong cuộc sống vụn vặt bình đạm, ánh lên những tia sáng dịu dàng.