Tình cảm của thế hệ cha , dù đến lúc nào cũng dễ dàng hai chữ “ly hôn”. Họ nhẫn nhịn, vá víu, bao dung cả đời.
khi sự nhẫn nhịn còn đáp , ai cũng sẽ mệt.
Mẹ c.h.ế.t lặng, nước mắt rơi lã chã.
“Lão Giang…”
“Xin … xin …”
Bố bà nữa, cầm áo khoác .
—---
Ông lên ghế phụ, lập tức đổi sắc mặt: “Vừa diễn thế nào?”
giơ ngón tay cái: “Diễn xuất đỉnh thật.”
“… nghĩ quẩn ?”
Bố lắc đầu ngay: “Không . Tính con, bố hiểu rõ. Kiểu gì bà cũng tìm nhà em trai.”
“Hơn nữa, bố cũng để bà xảy chuyện.”
“Nhân cơ hội … để con rõ bộ mặt thật của nhà .”
17
Quả nhiên, mắt sưng đỏ, bắt xe về nhà bà ngoại.
đến cửa, bà ngoại mắng xối xả: “Cút về ! Đồ tiện nhân, đừng đến hại nhà tao!”
“Ngày vui của cháu tao con mày phá nát, đúng là đồ m.á.u mủ, nuôi mãi cũng quen! Lúc sinh mày, tao nên dìm c.h.ế.t trong chậu nước tiểu!”
“Con tiện nhân mạng lớn thật, uống t.h.u.ố.c ph/á t.h.a.i mà c.h.ế.t! Lẽ tao nên bỏ thêm vài gói, để nó c.h.ế.t luôn trong bụng!”
Mẹ c.h.ế.t lặng. “Bà… gì cơ? Con… con ruột của bà?”
“Lúc con khó sinh… do con, mà là bà cho con uống t.h.u.ố.c phá thai?!”
Mẹ lảo đảo xông hỏi cho lẽ.
Em họ trực tiếp thả ch.ó dữ: “Phá hỏng chuyện của tao, c.ắ.n c.h.ế.t nó cho tao!”
Con ch.ó lao tới, há to miệng định c.ắ.n cổ …
vung gậy, giáng một cú thật mạnh!
Bang! Con ch.ó tru lên t.h.ả.m thiết.
kéo , quát lớn: “Thả ch.ó c.ắ.n ?!”
“Phú Quý! Cắn c.h.ế.t nó cho tao!” - gào lên.
vung gậy đ.á.n.h cả ch.ó lẫn , đ.á.n.h c.h.ử.i:
“ là đồ nhục!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/da-tam-cua-gia-dinh-cau-full/chuong-7-end.html.]
“Rùa rơi hố muối, để mấy kẻ như các tha hồ hoành hành!”
…
Con ch.ó bẹp đất, em học chạy mất dép, bà ngoại trong nhà gào : “Đồ đòi nợ! Đáng lẽ chúng mày nên ch.ết từ lâu mới !”
đạp cửa, c.h.ử.i thẳng: “Bà già độc ác, sống chỉ phí đất!”
Cậu trốn trong nhà quát: “Cút ! Đồ con hoang cũng đòi bước nhà tao!”
nện thẳng gậy miệng ông , gãy luôn mấy cái răng.
“Ngậm cái miệng bẩn hãy !”
Ngoài sân c.h.ử.i vang trời. Trong nhà, bọn họ tức đến ngất.
đưa về nhà.
Hai ngày , em họ vì nợ vay nặng lãi, bán sang phương Bắc. Cậu mợ đường tìm con, gặp t.a.i n.ạ.n xe, ch.ết tại chỗ.
Con dâu tương lai cuỗm hết tiền bạc trong nhà, biến mất dấu vết.
Bà ngoại vì cú sốc đó, liệt … cuối cùng c.h.ế.t đuối trong chính cái chậu nước tiểu.
Mẹ mấy ngày liền sốt cao, thần trí mơ hồ.
Đến đêm ngày thứ ba, bà ôm nức nở, xin vì khiến chịu khổ.
Sau đó bà mới sự thật. Thực , bà luôn con ruột, cho nên nhà ngoại mới bao giờ coi bà là nhà.
Nhàn cư vi bất thiện
Bà quá khao khát yêu thương, nên cố tình quên tất cả, liều mạng lấy lòng họ, chỉ để chấp nhận.
đến tận trung niên, vẫn thể bước gia đình đó.
Sau đó, cũng với bà, mơ một giấc mơ. Trong mơ, bố bệnh nặng, vì cho vay 900 nghìn mà tiền chữa trị, cuối cùng qua đời. Còn bà… c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n giao thông. Còn … vì nợ nặng lãi, bán , c.h.ế.t t.h.ả.m.
Bà xong, thành tiếng.
ôm bà, nhẹ nhàng : “Mẹ là của con… cũng là con yêu nhất.”
ôm cổ bà như lúc nhỏ, thì thầm: “Cuộc đời ngắn ngủi, ai cũng sẽ mất .”
“Tình yêu của , họ cần… tại dành nó cho con và bố?”
“Chúng con luôn phía . Chỉ cần đầu… là sẽ thấy.”
Ánh mắt bà dần sinh khí. “Bối Bối… xin con…”
Vết thương mưng mủ, nếu dám cắt bỏ, chỉ khiến khác ghê sợ, mà còn tự hủy hoại chính .
Cứu rỗi thực sự, là chiến thắng trả thù, mà là giữa đau khổ, tìm sức mạnh để sống tiếp, và sự bình yên trong lòng.
HOÀN