Trong bóng tối, đôi mắt cay xè, khó mà chợp mắt. xuống giường đắp chăn cho cô , nhưng đôi chân bủn rủn, bất lực vô cùng. thật vô dụng, Thẩm thị rơi cảnh cần Tô Thanh tiếp quản, bố cần Tô Thanh chăm sóc, đến cả việc đắp chăn cho cô mà cũng nổi.
Cảm giác thất bại tràn ngập cơ thể. thở hắt một , giường mãi đến nửa đêm mới ngủ . Sự nỗ lực của Tô Thanh đền đáp, vấn đề của Thẩm thị đều giải quyết thỏa. Ngay cả những lão già cổ hủ trong hội đồng quản trị cũng cô bằng con mắt khác.
bắt đầu ngủ lịm , một ngày tới 15 tiếng chìm trong giấc ngủ. Người , bạn bè đến thăm, gần như còn sức để chuyện.
Ngày tỉnh , ngoài cửa sổ sát đất tuyết bay đầy trời, bạc trắng cả gian. Tiếng pháo nổ báo hiệu năm mới đến gần.
Những vòng tròn đỏ tờ lịch ngày một nhiều thêm, chỉ còn mười ngày nữa là đến Tết, cũng chẳng thở của sẽ ngừng lúc nào. Cơn đau từ bên trong cơ thể trỗi dậy, ho dứt, vội vàng lấy khăn giấy bịt miệng, khi mở tay , giấy loang lổ vết m.á.u.
Tô Thanh ôm bó hồng đỏ bước , thấy cảnh tượng thì lặng tại chỗ. Những giọt nước mắt cô kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Tô Thanh nắm c.h.ặ.t lấy tay , bất lực thốt lên: "Chị ơi, như chị đáng c.h.ế.t."
mỉm dịu dàng: "Không , đời của chị thế là đáng giá ."
Mặc dù giờ đây Tô Thanh khối tài sản hàng tỷ tệ, thể một gánh vác việc và xử lý thứ đấy, nhưng mặt , cô vẫn lộ vẻ yếu đuối và cô độc như cô bé bán hoa thuở mới gặp, khiến khỏi xót xa. xoa đầu cô : "Được , chị nghỉ ngơi một lát."
Tô Thanh lập tức dậy, liên tục gật đầu, dặn ngày mai nhớ xem đêm hội từ thiện mới rời . lấy từ đầu giường một cây b.út và ba tấm thiệp chúc mừng mà nhờ bố mang đến. nắn nót từng chữ, khi xong chìm giấc ngủ mê mệt.
Ngày hôm , khi tỉnh dậy thì trời gần hoàng hôn. bật tivi, chuyển đến kênh truyền hình trực tiếp đêm hội từ thiện.
Tô Thanh diện chiếc váy đỏ rực như lửa, màu môi đỏ thắm, mái tóc xoăn nhẹ, sân khấu dõng dạc : " quyên góp 60 triệu tệ cho vùng núi nghèo khó, chỉ hy vọng lòng của một dành cho thể truyền mãi mãi. Cũng hy vọng thể tích phúc cho , để luôn vui vẻ."
Người dẫn chương trình hỏi Tô Thanh đó là ai, cô tự tin và cao điệu trả lời: "Đó là nhất mà từng gặp, Thẩm Minh Nguyệt. Không quá lời khi rằng, chị đổi cuộc đời ."
Chẳng từ bao giờ, nụ của rạng rỡ như nắng xuân. Tô Thanh từ một cô gái tự ti, nhạy cảm thể vững ánh đèn sân khấu trò chuyện tự nhiên. Từ một "con chim khổng tước trong l.ồ.ng" thế trong nguyên tác, cô trưởng thành thành một nắm giữ khối tài sản khổng lồ, tỏa sáng rực rỡ thương trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-roi-nu-chinh-ta-la-bach-nguyet-quang-doan-menh/chuong-7.html.]
Tất cả những điều đó đều là nhờ . Một cảm giác thành tựu và vui sướng trào dâng. Thẩm thị chắc chắn sẽ lớn mạnh, biến mất khỏi Đế đô. Tâm huyết của bố bảo , họ sẽ an hưởng tuổi già. Còn Quân Nhất An, khi tấm thiệp đó, chắc sẽ buông bỏ thôi, sẽ còn suy sụp nữa.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa chợt bừng nở rộ khắp bầu trời, tô điểm sắc màu cho thế gian trắng xóa u tối. Tiếng pháo hoa hòa cùng giọng của Tô Thanh tivi, bình thản nhắm mắt .
Hoa Tây Tử
Khi Quân Nhất An bước phòng bệnh, mắt nhắm nghiền, giường còn thở. Trên tủ đầu giường đặt ba tấm thiệp, lượt tặng cho: Bố , Tô Thanh và Quân Nhất An.
Quân Nhất An run rẩy cầm tấm thiệp lên, bên :
"Nhất An, chúc mừng năm mới! Sau khi em c.h.ế.t, nhất định hạnh phúc, nhất định tự do. Nếu gặp khiến rung động, đừng bận tâm đến em, cứ mạnh dạn thử xem nhé. Hãy nhớ rằng, em luôn vui vẻ và hạnh phúc. Còn nữa, trong 21 năm cuộc đời, em cảm thấy mãn nguyện."
Vành mắt Quân Nhất An đỏ quạch, cứ gọi mãi tên : "Minh Nguyệt, Minh Nguyệt, Minh Nguyệt..."
vươn tay ôm lấy , để đừng đau buồn như thế, nhưng chẳng thể chạm nữa.
Tô Thanh và bố lượt kéo đến, họ đều thiệp của . Bố " đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh", đến đỏ cả mắt. Tô Thanh chôn chân tại chỗ, lâu mới lấy hết can đảm để đang giường.
Aiz, đều cả . thôi, cũng coi như là đón một cái Tết trọn vẹn sớm hơn .
đến cùng trăm hoa đua nở ngày xuân, và rời cùng tuyết trắng xóa ngày đông.
End.