CƯỚP THỌ - CHƯƠNG 7

Cập nhật lúc: 2025-08-29 03:36:20
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LZgPqoVWv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7:

 

thấy rõ một chiếc gương đồng nhỏ rơi xuống.

 

Bên trong, bà bảo mẫu mập mạp đang nấu cơm, lập tức xách d.a.o bếp chạy .

 

Người phụ nữ vốn thuê từ huyện bên, giọng địa phương, khí thế chẳng kém, lập tức lời qua tiếng với .

 

Ba kẹt ở giữa, hổ hết chỗ , chỉ vội vàng khuyên can, kéo về nhà.

 

Vừa bước cửa, òa, trách ba chịu giúp.

 

Ngày thường cứ khoe từng học võ, đến lúc quan trọng thì nhát cáy.

 

Ba tức lắm, cãi:

 

“Giúp cái gì? Người chỉ là bảo mẫu, nếu đánh thật, bà ngã xuống đất thì tính ? Huống hồ chỉ vì cái gương mà động thủ, truyền ngoài chẳng để cả khu chê ?”

 

Mẹ dữ hơn, lau nước mắt :

 

sớm nhận lão yêu tinh bình thường, ông ghen ghét, là dân quê. Giờ thì ? Chỉ cần ba cái gương đó thôi, dám chắc là nhà nó giở trò !”

 

Ba cau mày:

 

“Vậy… họ định giở trò gì chứ?”

 

Mẹ ngẩng đầu, gương mặt hiện rõ vẻ dữ tợn:

 

“Con trai chúng , Kim Đào, lão yêu tinh mượn thọ !”

 

“Nhỏ tiếng thôi!” – ba hạ giọng quát, mặt vẫn dữ.

 

Quát xong, ông lúng túng :

 

“Cái gì… cái gì mà mượn thọ? Bà nghĩ nhiều quá , mấy chuyện đó ?”

 

Mẹ lau nước mũi, ôm lấy , chỉ đầu cho ba :

 

“Ông xem , xem hai bên tóc thằng Kim Đào là cái gì?”

 

sợ hãi đưa tay lên sờ, chẳng thấy gì.

 

Ba ghé sát , sắc mặt lập tức đổi:

 

“Sao tóc bạc?”

 

xong liền hoảng loạn, vội chạy tới soi gương.

 

Hai bên thái dương, quả nhiên lốm đốm vài sợi bạc, xen lẫn giữa tóc đen.

 

Không chỉ , khóe mắt khóe miệng cũng xuất hiện thêm những nếp nhăn nhỏ.

 

Hai hôm phát sốt, từng soi gương, từ bao giờ thành như .

 

mới mười tuổi thôi mà, già ?

 

Trong lòng run rẩy, đưa tay vuốt mái tóc, thấy cả mấy sợi rụng dính tay.

 

Ngay cả đỉnh đầu cũng bắt đầu rụng tóc ?

 

Hồi đó bắt đầu để ý đến diện mạo, rảnh rỗi thường soi gương, còn nghĩ để tóc rẽ ngôi giữa giống Lưu Đức Hoa sẽ ngầu thế nào. Ai ngờ kịp để, già mất .

 

Miệng mếu máo, sắp bật thì bỗng nhiên đau nhức răng. Vừa đưa tay sờ thì chiếc nanh bên trái rơi .

 

Đây là chiếc răng năm ngoái, rụng mất

 

òa , đầu tiên cảm thấy bản sắp c.h.ế.t tới nơi.

 

Ba mặt , kinh ngạc :

 

“Không trúng độc đấy chứ?”

 

Ba trợ giảng khoa Hóa, ít loại độc, nên lập tức nghĩ đến chuyện .

 

Mẹ lắc đầu:

 

“Vừa mới bệnh viện khám xong còn gì? Chẳng bệnh gì hết. Giờ nữa cũng thôi. Đây là tà bệnh!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuop-tho/chuong-7.html.]

Lúc ba thật sự hoảng:

 

“Chẳng lẽ đúng là mượn thọ?”

 

Mẹ gật đầu, hỏi :

 

“Hôm đó con ăn cái kẹo cho, đó còn hai cái lỗ nhỏ ?”

 

Tim thắt . Khoảng cách xa như thế, ?

 

Ba vẻ mặt , cũng biến sắc.

 

Mẹ run giọng :

 

“Đó chính là tiền thọ mệnh. Con nhận , tức là đồng ý cho mượn!”

 

Bà chỉ về phía nhà ông Lý, nghiến răng:

 

“Ba cái gương treo để trừ tà, mà là để lừa mấy du thần. Sao nhận sớm hơn chứ!”

 

Ba dường như cũng nhớ điều gì:

 

“Mấy hôm thấy Lý lớn Lý nhỏ ăn với hai ngoại quốc, còn bảo Đông Nam Á ăn. Hai thằng ăn hại cái quái gì về ăn? Chắc chắn là bọn họ… khốn kiếp!”

 

Mẹ , ánh mắt chợt bi thương, bất ngờ nổi cơn thịnh nộ, nhảy lên đánh túi bụi:

 

“Đã bảo đừng ăn đồ đưa mà !”

 

sợ đến c.h.ế.t lặng, quên cả giơ tay đỡ, tát tới tấp, hai bên má nóng rát.

 

Trong cơn mưa đòn, cảm giác chiếc nanh bên cũng rụng luôn.

 

Ba vội ôm lấy :

 

“Bà điên ?!”

 

Mẹ cuối cùng cũng dừng , đôi mắt đầy oán độc trừng về phía nhà ông Lý:

 

“Cả nhà dậy sớm quần quật, còn kiếm nổi hai ngàn, lão một lĩnh hai vạn, sống hơn trăm tuổi đủ, giờ còn mượn thọ từ con trai ? Con nó, cái trường đúng là ăn h.i.ế.p quá đáng!”

 

Ba vốn dạo giáo sư Hà ở văn phòng chèn ép, nghẹn một bụng tức, xong liền bật dậy, xách cây cán bột trong bếp cửa:

 

“Để xem lão còn sống bao lâu!”

 

Mẹ hoảng hốt kéo chân ông , cả lôi lê đất:

 

“Đừng! Nếu ông đánh c.h.ế.t lão , thì việc sẽ mất hết, cả nhà sống ? Chuyện chỉ thể hiểu trong lòng, ngoài miệng thể !”

 

Ba giận dữ quăng cây cán bột xuống đất:

 

“Vậy thì bây giờ?”

 

Nói xong, ông sực nhớ, liếc :

 

mấy chuyện ?”

 

Mẹ trả lời, chỉ vuốt tóc , những sợi bạc lốm đốm ở hai bên thái dương:

 

“Tất cả là do cha bất tài, mới để con gánh cái tai họa . Nếu ông ngoại con còn sống, chúng chịu thiệt như thế.”

 

Nói , rửa mặt, quần áo, lấy của ba hai trăm tệ.

 

Ba hỏi:

 

“Bà thế?”

 

Mẹ đáp:

 

“Về nhà đẻ, gọi tứ thúc tới.”

 

Trưa hôm , dẫn ông ngoại tứ của về.

 

Nói là “ông ngoại”, nhưng thực khi ông mới ngoài năm mươi.

 

Ngày thường ông cũng chỉ nông, chỉ đến dịp hội chùa Tết Nguyên Đán mới chùa lo toan công việc trong chùa.

 

Thời đó nhà nước quản chuyện mê tín khá nghiêm, nhưng với những ngôi chùa trăm năm tuổi trong làng, vì “tôn trọng tình cảm quần chúng”, nên vẫn cho tồn tại và hoạt động.

 

Ông ngoại tứ của trông coi miếu Hắc Gia, tính thì cũng xem như một giữ miếu của miếu Hắc Gia.

Loading...