CƯỚP THỌ - CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 2025-08-29 03:36:02
Lượt xem: 209

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6:

 

Bạn bè đến nhà chơi từng nhạo, khiến dần tin nữa.

 

hôm nay, nghiêm trang khấn vái một hồi, cầu mong các thần phù hộ, bưng đến một bát nước bảo uống.

 

Trên mặt nước nổi một lớp bột xám, ngửi mùi tro hương, uống.

 

Mẹ hai tay nâng bát, trừng mắt:

 

“Đừng điều. Đây là thuốc cầu cho con, uống , uống sẽ khỏi.”

 

cắn răng tu cạn, mồ hôi vã như tắm, xuống ngủ .

 

Chiều tối tỉnh dậy, quả nhiên thấy đỡ nhiều.

 

Đến bữa, đói cồn cào, ăn liền một cái màn thầu, uống thêm một bát cháo đầy.

 

Ba thấy thì ngay:

 

“Đã bảo , chỉ là sức đề kháng kém thôi, viện chỉ tốn tiền vô ích.”

 

cũng thấy khỏe hơn, dậy về phòng. đột nhiên, trong n.g.ự.c một luồng khí lạnh xộc lên.

 

“Ọe”

 

nôn thốc hết. Không chỉ món ăn, mà còn lẫn những thứ khác, nôn thứ nước đen sì, dính nhầy, hôi thối nồng nặc.

 

Ba hoảng hốt, lúc mới coi trọng, vội cõng chạy ngoài.

 

Vừa khỏi cổng Viện khai thác mỏ, thì thấy xe buýt 13 bệnh viện lăn bánh.

 

Mẹ chạy theo phía hô:

 

“Xe !”

 

Ba tức đến phát cáu, quát:

 

“Đồ ngốc! Gọi taxi!”

 

Đó là đầu tiên taxi.

 

Đến bệnh viện, nào là lấy máu, xét nghiệm phân, nước tiểu… đủ cả.

 

Kết quả chẳng nguyên nhân, chỉ chẩn đoán viêm dày đường ruột dị ứng, kê ít thuốc cho về.

 

Trên đường, ba lải nhải:

 

“Suốt ngày chỉ manga, chẳng chịu vận động, sức đề kháng yếu là thế.”

 

nghỉ học mấy ngày, ở nhà uống thuốc đúng giờ.

 

Có lúc thấy cũng bình thường, nhưng chẳng mấy chốc, luồng khí lạnh dâng lên từ ngực, mắt tối sầm, mồ hôi lạnh túa .

 

Gừng ăn hết hai cân, nước tro hương uống mấy bát, đều vô dụng. Không hiểu còn thêm đau răng.

 

Ba tính đổi bệnh viện khác, nhưng thì khăng khăng: chẳng chuyện bệnh viện. Bà túm vai , hỏi dồn:

 

“Đêm hôm đó, rốt cuộc con thấy cái gì? Sao sợ đến thành thế ?”

 

òa :

 

“Con… con thấy ông Lý biến thành cương thi ! ba cũng tin!”

 

Ba lập tức nổi nóng:

 

“Lại sốt mê sảng ?!”

 

Ông lấy nhiệt kế đo cho .

 

Mẹ thì sang phòng , ở cửa sổ về phía nhà ông Lý.

 

Nhìn một lúc, mặt bà bỗng biến sắc, bật thốt câu chửi bằng giọng quê:

 

“Lão Lý, tao đ*o mày!”

 

Mẹ kéo rèm phòng che kín cửa sổ , gọi ba và cùng .

 

Ba chúng co rúm trong góc tường. Mẹ vén rèm một khe nhỏ, chỉ về phía cửa sổ nhà ông Lý:

 

“Nhà lão Lý từ bao giờ treo gương thế?”

 

Ba và lập tức thấy. Ngoài cửa sổ nhà ông, treo ba chiếc gương nhỏ.

 

Những cái gương bé, to hơn nắp chai bia một chút, treo thành hình tam giác cân. Nếu ánh sáng phản chiếu, chắc sẽ ai để ý.

 

Chuyện hồi còn ở quê hiếm. Nhà nào gặp chuyện hoặc bệnh nặng thì treo gương ngoài cửa sổ, là để phản tà, đẩy xui xẻo

 

nếu hướng gương chiếu thẳng sang nhà hàng xóm sẽ là chuyện , vì thế nhiều gia đình còn đánh vì việc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuop-tho/chuong-6.html.]

 

cứ tưởng chỉ ở quê mới mê tín như , ngờ dân thành phố cũng thế.

 

Ba cau mày:

 

“Càng già càng mê tín, chẳng chút ý thức gì.”

 

Mẹ bắt đầu giơ ngón tay đếm, lẩm nhẩm tính toán, sang hỏi ba:

 

“Hôm đó lão Lý xe lăn ngoài trông kỳ lạ lắm, tính ngược từ bữa ông ngoài là bao nhiêu ngày nhỉ?”

 

“Chắc một tuần?”

 

Mẹ như sực nhớ . Lần cuối ông Lý phơi nắng, ông còn chuyện với .

 

nhớ rõ hôm là thứ sáu. Còn ông xe lăn xuất hiện là thứ bảy tuần .

 

bảy ngày!”

 

Mẹ đột nhiên lộ vẻ hoảng hốt mà từng thấy, sang hỏi :

 

“Hôm đó, lão Lý gì con ?”

 

Bị dáng vẻ của dọa cho sợ, lắc đầu liên hồi:

 

“Không… gì cả.”

 

“Không đúng!”

 

Mẹ trầm ngâm giây lát, hỏi:

 

“Con thấy chỗ nào bất thường ?”

 

nhớ kỹ :

 

“Hôm đó ông chuyện rõ, chỉ ư… ư… thôi.”

 

bỗng rùng . , hôm xe lăn ngoài, ông Lý cũng như thế. Mà đó, ông từng thế bao giờ.

 

Mẹ như sực nghĩ điều gì cực kỳ khủng khiếp, đôi mắt trừng trừng , khắp .

 

Bị bà chằm chằm, lạnh sống lưng, vội :

 

“Mẹ, đừng con như .”

 

Mẹ hỏi dồn:

 

“Ông đưa con cái gì ?”

 

chợt nhớ :

 

“Kẹo… kẹo.”

 

Mẹ cũng sực nhớ, liền hỏi tiếp:

 

“Lần đó là loại kẹo gì?”

 

nhớ rõ, chỉ đáp:

 

“Kẹo ngoại quốc, vỏ in chữ lạ, con nhận , chắc tiếng Anh tiếng Nhật.”

 

“Con ăn ?”

 

Bị thái độ của dọa đến run rẩy, khẽ gật đầu.

 

Mẹ lập tức hỏi dồn:

 

“Vỏ kẹo còn giữ ?”

 

“Con vứt …”

 

Mẹ bỗng như phát điên, xông mở cửa, lao thẳng ngoài.

 

Mẹ cúi đầu, hai tay siết chặt thành nắm đấm, tới lui cổng nhà ông Lý.

 

Bóng lưng bà lúc đó, cứ như sắp g.i.ế.c .

 

Ba thấy , cũng vội chạy xuống.

 

thì vững, bám bậu cửa sổ xuống, thấy họ xổm đất lục tìm vỏ kẹo.

 

Khu tập thể lúc vệ sinh kém, rác rưởi đầy bên đường. thì một tờ giấy kẹo vứt hơn tuần, mà còn tìm ?

 

Huống hồ con đường qua nhiều, ba sĩ diện, thấy ngang liền giả vờ như đang tản bộ, còn kéo lúc đó đang chổng m.ô.n.g bới rác trong bồn cây dậy theo.

 

Hai tìm một lúc thấy, ba kéo về. Mẹ thì lẩm bẩm cam lòng, đột nhiên nhặt lên một cục gạch.

 

Ba thấy , định cản nhưng muộn.

 

“Choang!” - Một viên gạch ném thẳng, vỡ toang cửa sổ nhà ông Lý.

Loading...