CƯỚP THỌ - CHƯƠNG 13
Cập nhật lúc: 2025-08-29 03:38:26
Lượt xem: 186
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 13:
Cả ngày ở trường, như thằng ngốc ngẩn ngơ.
Trong giờ kiểm tra nhanh, buồn ngủ gục đầu, tay thì vẫn cầm bút .
Đến lúc choàng tỉnh, xuống thì đề xong.
liếc chữ của .
Từ chữ tệ, mà giờ ngay ngắn sạch sẽ đến .
Đây là tay , tay của ai?
Rốt cuộc ông gì?
Một cơn giận bốc lên, xé nát vở bài tập cùng bài kiểm tra mặt.
Ngồi cạnh, Từ Lộ hét ầm lên, kiêu ngạo, dọa sẽ méc cô Dương.
liếc sang.
Chỉ một cái thôi, bạn sợ tái mặt, im bặt.
Về nhà, cả nhà lặng lẽ ăn xong cơm ai về phòng nấy.
Không ai dám thẳng, cứ giả vờ thấy.
giấu mãi …
Nửa đêm, thấy khe cửa phòng ba hắt ánh sáng, bên trong họ thì thầm.
Ba :
“Trước đó chẳng ? Giờ thế ?”
Mẹ nghẹn ngào:
“Không … chắc hôm đó ăn ít mất một cái bánh, cắt đứt hết. Chúng mua thêm mấy cái nữa cho chắc, giờ hối thì muộn . Giờ đây?”
Mẹ nấc.
“Có lẽ mệnh của Kim Giác hợp với lão Lý. Ông sống tới giờ là nhờ con còn sống.”
“Ý bà là ?” – ba hiểu.
“Trước là họ mượn, giờ thì ăn cắp luôn . Giống như ăn cắp điện , ông hiểu ? Lão Lý đang hôn mê, ba hồn bảy vía đôi khi chui sang con , nên thành tích của nó mới giỏi đó.”
“Chẳng tứ thúc cho bùa hộ mệnh ?”
Mẹ to hơn:
“Chính vì thế họ thể động xác Kim Giác, nên mới dùng cái trò hèn hạ !”
Ba hỏi:
“Bao giờ tứ thúc mới về?”
“Ông pháp sự ở đó , mười ngày nửa tháng chẳng liên lạc , cũng .”
Thì liên hệ , nhưng ông ngoại tứ ở nhà.
Thời điện thoại di động, liên lạc thích cũng khó khăn.
Ba :
“Không chờ nữa. Ngày mai bà về quê, nhờ đưa bà tìm, kiểu gì cũng gặp. ở đây trông chừng Kim Giác.”
“Thế ?”
Ba nghiến răng:
“Dù thế nào chăng nữa nó cũng là con trai . Nó gọi là ba, thì giữ an cho nó.”
Hôm , xin nghỉ, về nhà ngoại.
Trước khi , ôm một cái, dặn ngoan ngoãn ở nhà với ba.
Tan học chỉ chơi nhiều nhất nửa tiếng, trời tối về.
Mẹ những lời , giọng đầy luyến lưu, nhưng dám mắt .
Về nhà, thấy bên gối ba đặt một ống sắt dài chừng hơn một thước.
Thấy chằm chằm, ba lập tức quát:
“Nhìn cái gì? Vào phòng học bài !”
ngoan ngoãn về bàn bài tập.
Cả sáng lẫn tối, ba đều nấu ăn.
Trong bữa cơm, hai cha con cộng cũng nổi ba câu.
Điều khác biệt duy nhất là mỗi sáng, khi học, ba đều kiểm tra tấm bùa hộ mệnh Son Goku đeo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuop-tho/chuong-13.html.]
Trước đây, bùa gói trong túi vải đỏ, mang sát bất tiện dễ chú ý.
Giờ ba đục lỗ, xỏ sợi dây chìa khóa, treo chung cổ .
Thời đó Dragon Ball đang hot, nên đeo thế cũng chẳng ai nghi ngờ.
Đêm đến, lén soi gương.
Ngoài vẻ mặt ngày càng giống ông Lý, thì thấy gì bất thường cả.
Chỉ một điều khiến sợ là câu từng :
“Lão Lý dứt , là vì con vẫn còn sống.”
Một ngày nào đó, khi ông hút cạn sự sống của , thì cả hai sẽ c.h.ế.t cùng .
trằn trọc mãi ngủ .
Đứng dậy vệ sinh, thì thấy phòng ba vẫn sáng đèn, liền đẩy cửa bước .
Ba đang gục bàn .
Nghe tiếng động lưng, ông liền chộp lấy ống sắt, ánh mắt cảnh giác.
vội giơ tay:
“Ba, là con đây mà…”
Ông vẫn giữ ống sắt, kỹ mới hạ giọng:
“Giờ còn gì mà ngủ?”
liếc đồng hồ, hơn ba giờ sáng.
Hóa ba vẫn cặm cụi luận văn.
Thời máy tính còn hiếm, mấy bài nghiên cứu đều tay.
Mỗi sửa là chép từ đầu, cực kỳ tốn công.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu, ba nhiều ngày nay ba chỉ ngủ ba bốn tiếng.
Thảo nào lúc nào ông cũng cáu gắt.
Tự dưng thấy thương ba.
cúi bản thảo, chợt nhận tên tác giả ba, mà là thầy Hà vị giáo sư kiêm trưởng phòng thí nghiệm của ông.
“Ba, giáo viên tiểu học còn cấm chúng con chép bài. Sao đại học, giáo sư để khác ?”
“Con nít thì gì. Về ngủ .” – giọng ba lộ rõ sự khó chịu.
đống bản thảo gạch xoá loằng ngoằng, mấy tờ giấy vò nát vứt bên cạnh, đoán chắc ông đang bế tắc.
“Ba tính sai . Hai tham đổi mới đúng. Sao chuyện ba cũng nhầm thế?”
Lời thốt , chính cũng ngỡ ngàng.
Ba thì c.h.ế.t sững.
Không chờ ông phản ứng, cầm bút, kéo tờ giấy trắng, ào ào.
Vừa lẩm bẩm:
“Thí nghiệm thiết kế quá dở, bắt ba bao nhiêu việc thừa thãi. Đổi hướng khác, khỏi tính toán lằng nhằng. Rồi tra thêm mấy sách , thư viện đều …”
Viết một , liệt kê hơn chục đầu sách, còn ghi rõ từng chương từng mục.
Ba với tay lấy một cuốn Hóa Hữu Cơ Cao Cấp bên cạnh, mở đúng trang, đập tay trán:
“Trời ạ!”
Xong ngẩn , ngượng ngập .
cũng ngại, hai cha con cứ thế im lặng.
Cuối cùng, ba cất tiếng :
“Được , phần còn dễ thôi. Con ngủ sớm .”
cửa.
“Con sợ thì ngủ ở đây.” – ba bỗng .
đầu ông:
“Ba sợ con ?”
Ông nhíu mày:
“Sợ gì chứ?”
Năm đó nhà lắp điện thoại.
Mẹ về quê ngoại xong mượn điện thoại của hàng xóm gọi cho bảo vệ Viện khai thác mỏ, nhờ họ nhắn cho ba :
Bà theo tận Đông Bắc tìm ông ngoại tứ, nếu gặp sẽ lập tức gọi điện về.