CƯỚP THỌ - CHƯƠNG 12

Cập nhật lúc: 2025-08-29 03:38:04
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 12:

 

Đêm đó phá lệ nấu hẳn hai món, gọi là ăn mừng chuyện “lão Lý ngỏm củ tỏi”.

 

Ba cũng hiếm khi nhẹ nhõm, cho rằng cuối cùng nhà thoát khỏi bóng ma lão yêu tinh .

 

Những ngày đó, ba tan là chạy thẳng tới bảng thông báo xem cáo phó, thì dỏng tai ngóng tin tức về ông Lý.

 

Một tuần trôi qua, chẳng thấy cáo phó, chỉ ông vẫn trong ICU.

 

Ba bắt đầu thấy gì đó sai.

 

Lão già , mà dai dữ .

 

Cả hai mãi để tâm đến cái c.h.ế.t của ông Lý, mà hề để ý đến sự đổi của .

 

vốn là học sinh chuyển từ nông thôn lên thành phố, học hành vốn chẳng .

 

Tiếng phổ thông chuẩn, nhiều dạng toán từng thấy, vẽ tranh thì ngu ngơ, nhạc lý cũng , thành tích lúc nào cũng đội sổ.

 

Nói chung, chỗ nào cũng dở, ai coi trọng.

 

Sau kỳ thi giữa kỳ, cô Dương chủ nhiệm bất ngờ gọi thẳng giữa lớp:

 

“Cái em… Kim Đào… , Kim Giác! Chuyện gì thế hả?”

 

hoảng sợ bật dậy.

 

Vốn dĩ phát biểu lớp run, nay gọi đột ngột, mặt tai càng nóng bừng.

 

Cô Dương vỗ mấy tờ bài thi trong tay, cao giọng với cả lớp:

 

“Không ngờ nha, Kim Giác đại vương nhà thi … song bách!”

 

Cả lớp ồ lên ầm, đứa còn hô:

 

“Ăn thịt Đường Tăng thông minh đó mà!”

 

Cô lấy thước gõ bàn:

 

“Trật tự!”

 

Rồi sang :

 

“Lần hai môn cộng mới một trăm rưỡi, thành hai trăm ?”

 

“Em…”

 

Thật cũng chẳng . Chỉ thấy đề kỳ cực kỳ dễ.

 

Thế là lí nhí:

 

“Đề… dễ ạ.”

 

khẩy:

 

“Cả lớp, chỉ em đạt song bách.”

 

Rồi chỉ sang Từ Lộ bạn cùng bàn, vốn luôn là học sinh giỏi nhất lớp:

 

“Từ Lộ còn trừ hai điểm Toán.”

 

Nghe , Từ Lộ lập tức bằng ánh mắt tủi lẫn căm giận, cúi xuống bàn lặng lẽ , vai run lên từng chập.

 

càng bối rối, như thể chính cướp mất điểm của .

 

Cô cầm bài thi gõ đầu :

 

“Hứ, trông thì ngoan, mà cũng giỏi cóp đấy.”

 

“Em… em …” – giọng nhỏ đến mức còn chẳng rõ.

 

Cô tỏ vẻ ghét bỏ, quát hành lang tự kiểm điểm.

 

Hôm , cô gọi ba đến trường, gian lận.

 

Hoặc là bài bạn, hoặc là lẻn văn phòng ăn cắp đề vì ngoài hai khả năng đó, cô tin nổi lý do nào khác.

 

Ba cúi đầu, hứa sẽ nghiêm khắc dạy dỗ .

 

bên, mặt nóng bừng, mắt rưng rưng, nhưng dám .

 

Về nhà, ba hỏi thẳng:

 

“Con cóp ?”

 

lắc đầu lia lịa.

 

Ba gì, lôi trong tủ cuốn sách tham khảo, tìm hai đề mẫu bắt .

 

lau nước mắt cắm cúi , đến mười mấy phút xong.

 

Ba , so đáp án, tất cả đều đúng. Lần đầu tiên, gương mặt nghiêm khắc hiện nụ :

 

“Được, cuối cùng cũng giống ba chỗ nào đó .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuop-tho/chuong-12.html.]

 

mừng rỡ:

 

“Thế ba với cô …”

 

Ông đặt sách xuống:

 

“Nói gì nữa? Từ nay nào cũng thi thế , ai còn đỗ oan con?”

 

nghĩ cũng đúng, chắc là trí tuệ bỗng dưng mở mang. Trong lòng chút đắc ý.

 

những chuyện đó vượt ngoài hiểu của .

 

Tưởng rằng chỉ Toán và Văn tiến bộ, nào ngờ vẽ tranh, hát nhạc, thậm chí bài thể dục phát thanh mà mãi thuộc, nay cũng chuẩn chỉnh.

 

Từ Lộ từ đó xem như đối thủ cạnh tranh một, ánh mắt ngày càng khác lạ.

 

khuỷu tay lỡ chạm sang bàn , lập tức hích trả.

 

chỉ liếc qua vở ghi chép thôi, hét “Đồ lưu manh!”.

 

, cũng trở thành học sinh giỏi diện nhất khối.

 

Có phụ còn lén hỏi :

 

“Có cho Kim Giác uống gì , gửi lớp luyện đặc biệt nào ?”

 

Ban đầu vui mừng khôn xiết, cuối cùng cũng sáng , giống ba.

 

ba thì im lặng.

 

Chẳng mấy chốc, phát hiện cả hai bằng ánh mắt khác lạ.

 

Một bếp lấy đồ ăn, lúc . Khi , thấy , bà giật nảy .

 

cũng hoảng:

 

“Sao thế ?”

 

“Không… .”

 

chẳng hiểu gì.

 

Buổi tối bài tập, mắt cứ nhức, đành dùng mắt trái.

 

Dần dà, nhắm mắt , bằng mắt trái rõ hơn.

 

Thế là vô thức nghiêng đầu khi sách.

 

Mẹ mang táo lom lom, lặng lẽ .

 

Làm xong bài, duỗi , vô tình liếc gương bàn học thấy một gương mặt thoáng qua.

 

Không rõ ràng, nhưng trực giác với : gì đó sai.

 

nheo mắt trái kỹ, vẫn là chính . thần thái… hình như đổi.

 

Trong khoảnh khắc nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua gương, tim đập thình thịch.

 

Dáng vẻ đó… giống một .

 

Một kẻ đáng lẽ c.h.ế.t nhưng vẫn mãi trong ICU !

 

“Choang!” – đập mạnh gương xuống bàn.

 

Hai tay ghì chặt, dám nhúc nhích, cứ như đang đè lên một con quái vật.

 

Tay bắt đầu run rẩy kiểm soát.

 

Giờ thì hiểu ánh mắt ba mấy hôm là thế nào .

 

Họ cũng sợ.

 

Họ cũng dám đối diện.

 

Cuộc sống của họ cũng dễ dàng gì.

 

Cả nhà cũng giỏi giang gì.

 

Vậy thì một đứa như vốn học thêm, dinh dưỡng thì thiếu thốn, suốt ngày chỉ ôm Dragon Ball thì thể đột nhiên học giỏi thế ?

 

Trong cơn hoang mang, ôm chút hy vọng cuối cùng, phòng khách lấy một quyển sách hóa học giá sách của ba.

 

Về phòng mở … lập tức rùng .

 

từng học hóa, cũng chẳng hứng thú gì, thế mà chữ trong sách đều hiểu hết.

 

Thậm chí còn phát hiện… hai chỗ sai.

 

dám ngủ, cũng dám với ba .

 

nghĩ chỉ cần đối mặt, thì coi như chuyện gì.

 

Tắt đèn, trong phòng một đến tận sáng.

 

Hôm , cúi gằm ăn sáng, khoác cặp học.

Loading...