CƯỚP THỌ - CHƯƠNG 11
Cập nhật lúc: 2025-08-29 03:37:45
Lượt xem: 202
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO
Cập nhật lúc: 2025-08-29 03:37:45
Lượt xem: 202
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO
Chương 11:
Đó là tóc bạc.
Mẹ trợn mắt:
“Là của lão đúng ?”
Nhìn những sợi tóc trắng , sực nhớ ông Lý giống như Hạc Tiên Nhân, đầu trọc lóc nhưng hai bên vẫn còn tóc.
Hôm ông cho kẹo, tóc hai bên rụng sạch, thì … cả ở đây.
“Được , .” – ông ngoại .
Mẹ mặt về phía nhà ông Lý, chửi rủa thêm một trận, sốt ruột hỏi:
“Tứ thúc, giờ tóc lão trong tay, trừng trị lão luôn ?”
Ông ngoại tứ trầm ngâm một lúc, trả lời, chỉ dặn xử lý hết những thứ nôn .
Thứ gì đốt thì đốt, còn đổ hết xuống cống, quét dọn sạch sẽ.
Sau đó thắp hương xông khói trong nhà ba ngày, mùi hôi thối mới tan hết.
Thấy tạm yên, ông ngoại tứ chuẩn về. Mẹ vẫn lo lắng, ông bảo:
“Lần phá trận của họ, còn tha cho một đường. Nếu bên còn chút lương tâm, sẽ dám động đến Tiểu Giác nữa.”
Mẹ truy hỏi:
“Rốt cuộc là ai hại nhà ?”
Ông chần chừ :
“Ban đầu tao tưởng là phái Lư Sơn, nhưng giờ thì . Nhà lão Lý quen với ngoại quốc, nhiều khả năng là bọn Xiêm Miêu, chúng học lỏm pháp môn của Mao Sơn biến tướng thành tà thuật.”
Mẹ bĩu môi, đầy bất cam:
“Bắt nhà chịu khổ thế , như coi như xong ?”
Ông chỉ thở dài:
“Nghèo thì đừng tranh với giàu, giàu thì đừng đối đầu với quan. Người tiền thế, thủ đoạn thì nhiều, dân quê như đấu nổi. Cha mày mất , tao cũng bất lực, đắc tội thì chỉ chịu thiệt thôi, tránh thì tránh.”
Sau thường than, ông ngoại tứ vốn , chỉ điều quá thật thà.
Vì cả nhà mới chịu cái thiệt thòi lớn như .
Trước khi về, ông ngoại tứ đưa cho một túi vải đỏ nhỏ, bảo đó là bùa hộ mệnh.
Mở xem, hóa là một tấm thẻ bọc nhựa, cỡ bằng thẻ hình.
kỹ, thấy quen quen… thì chính là thẻ Phong Thần Bảng năm xưa ông tịch thu.
Trên thẻ là Khương Tử Nha.
Có lẽ ông quên chuyện cũ, nghiêm túc dặn :
“Từ nay con mang theo bên , trăm điều kiêng kị đều phạm.”
tức lắm. Trong Phong Thần Bảng, ghét nhất chính là Khương Tử Nha từng thấy nhân vật chính nào ngốc nghếch như , gì cũng chẳng nên hồn.
Ông thấy cau , liền hỏi:
“Thần thánh cũng cần hợp duyên. Nếu con tin ông , ông cũng bảo hộ . Thế con tin ai?”
“Tôn Ngộ Không.” – đáp ngay.
Ông do dự:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuop-tho/chuong-11.html.]
“Con khỉ thì nóng nảy lắm, trong Tây Du Ký bao Đường Tăng gặp họa chẳng đều do nó đó ?”
lập tức lôi tấm thẻ Dragon Ball cất kỹ, đưa cho ông xem:
“Con Tôn Ngộ Không .”
Sợ ông hiểu sức mạnh của nhân vật, còn bổ sung:
“Chỉ cần một chiêu là thể thổi bay cả trái đất.”
Mẹ suýt nữa đánh , may mà ông ngăn . Ông hình Goku phóng sóng kamehameha, gật gù:
“Được. Chuyện thờ thần quan trọng nhất là lòng tin. Không thần mạnh, mà là con tin hết lòng.”
Ông lẩm nhẩm vài câu, lấy kim chích ngón tay, nhỏ ba giọt m.á.u lên mặt thẻ, :
“Xong . Từ nay bộ Thân [hành động], Khẩu [lời ] và Ý [ý nghĩ] của thần ngự đó. Khi gặp nguy hiểm, chỉ cần niệm tên, tin sức mạnh của thần, thần sẽ che chở cho con.”
Ông bỏ thẻ Goku túi vải, đưa mang theo.
Sau đó, ông cắt tóc, lấy móng tay, xin cả một bộ quần áo của , bảo sẽ về quê lập mộ bia cho “Kim Đào” từ nay đứa bé coi như chết, tuyệt đối nhắc đến nữa.
Ông dặn kỹ:
“Tất cả giấy tờ, sách vở tên cũ đốt hoặc chôn . Sau bất kỳ ai gọi tên , con tuyệt đối đáp. Con bây giờ chính là Kim Giác.”
Lời ông nghiêm trọng như thể nếu sai là mất mạng. sợ đến mức chỉ gật đầu liên tục.
Từ đó, cái tên cũ trở thành điều cấm kỵ trong nhà.
Có vài tức giận cầm chổi, mắng “Kim Đào!”, bỗng khựng , tự tát một cái, đó đổi giọng gọi “Kim Giác!” mới đánh tiếp.
cắn răng chịu đau, đốt sạch những cuốn truyện ghi tên , cạo trọc đầu bỏ hết tóc trắng. Sau tóc mọc , quả thật đều là tóc đen.
Hết hè, gần như trở bình thường, chỉ hai chiếc răng nanh rụng là mọc .
Cuộc sống nhà về như : bận rộn, tẻ nhạt, túng thiếu.
Ai cũng tưởng cơn ác mộng qua.
, những việc xảy khiến mới hiểu những lời ông ngoại tứ từng :
“Bọn giàu quyền thế, mưu mô vô cùng. Dân quê như chúng , bao giờ đấu nổi.”
…
Hết hè, nhập học.
Mẹ dặn dặn , từ nay học về tránh cửa nhà ông Lý, liếc , thậm chí nghĩ tới.
Ba thì chạy đến trường báo với thầy cô rằng đổi tên thành Kim Giác, nhấn mạnh đừng gọi nhầm.
Bạn bè xong thì xôn xao.
Có đứa còn châm chọc, mê tín, cố tình gọi “Kim Đào, Kim Đào”. dám đáp, cắn răng nhịn, cuối cùng còn đánh vài trận.
Bạn bè dần thấy chẳng gì ho, đành chấp nhận cái tên mới.
Mẹ ở nhà nấu cơm, thường xuyên liếc về phía cửa sổ nhà ông Lý.
Về mới , tuy bản lĩnh như ông ngoại, nhưng cũng chút ít cách “ khí”.
Bà thấy quanh cửa sổ ông Lý luôn lởn vởn tử khí, tưởng phen ông khó qua khỏi, nên ngày nào cũng mong.
đám tử khí chỉ cứ lập lờ, đủ liều để g.i.ế.c c.h.ế.t ông Lý.
Ông Lý vẫn cứ sống dai dẳng.
Đợi hơn một tháng, cuối cùng cũng xe cấp cứu tới chở ông .
Hàng xóm đều rỉ tai : chắc ông qua khỏi .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.