CƯỚP THỌ - CHƯƠNG 10

Cập nhật lúc: 2025-08-29 03:37:26
Lượt xem: 208

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LZgPqoVWv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 10:

 

Mẹ thấy ngây , càng sốt ruột, lắc vai mà gọi to:

 

“Kim Giác! Kim Giác!”

 

rưng rưng:

 

“Dạ!”

 

Mẹ thở phào, buông tay, mỉm .

 

thì òa .

 

“Mẹ ơi, đặt tên khác cơ chứ…”

 

“Kim Giác, con đừng điều. Tên là ông ngoại tứ tra hết cổ thư mới chọn đó. Nó ứng với thần linh, là ngôi đầu trong Thanh Long Thất Túc. Sau con chỉ cần như heo đội sừng rồng, ắt cả đời bình an.”

 

[Thanh Long Thất Túc tức bảy ngôi phương Đông, ngôi đầu tiên là Giác Túc]

 

lúc , ba và ông ngoại tứ mỗi bưng hai cái xô nhựa lớn bước phòng, trông chẳng khác gì tư thế g.i.ế.c heo.

 

căng thẳng .

 

Mẹ dịu giọng:

 

“Đừng sợ.”

 

Rồi bà lật chăn .

 

mới phát hiện, đang trần truồng, khắp vẽ kín những đường đỏ bằng chu sa.

 

Đường nét ngoằn ngoèo, chẳng hiểu là hình gì, trông giống mạch điện, xen lẫn những chữ kỳ quái.

 

Ông ngoại tứ nghiêm giọng:

 

“Ăn cũng ăn , ngủ cũng ngủ , giờ đến lúc chịu khổ một chút.”

 

Nghe càng sợ, run rẩy hỏi :

 

“Cái … là gì ạ?”

 

Mẹ thở dài:

 

“Tại con ham ăn mới ăn đồ đưa, giờ nhả trả . Cho con một cho nhớ đời, mà cũng cho lão già nhớ đời luôn.”

 

Ông ngoại tứ tiếp lời:

 

“Vốn dĩ chuyện khó, nhưng kẻ hạ chú ác độc quá. Hắn để cho thứ đó thể từ miệng, thể từ hậu môn, cũng thể từ mũi, tai, mắt.”

 

ngẩn :

 

“Hả? Thế thì còn lỗ nào mà nữa?”

 

ngốc nhưng cũng , chỉ bảy khiếu mà thôi.

 

Ông tiếp, giọng trầm xuống:

 

“Ra thì lát nữa sẽ rõ. , nếu nó thoát từ một trong bảy khiếu, thì con coi như xong đời.”

 

Nói , ông lấy mấy mảnh vải đỏ, to nhỏ khác , đều vẽ bùa, chuẩn bịt kín bảy khiếu của .

 

Ba bên, hoảng:

 

“Bịt hết thì thằng bé thở kiểu gì?”

 

Mẹ nhiều, cầm ngay một miếng vải đỏ nhét thẳng m.ô.n.g , nghiến răng:

 

“Nên mới thật nhanh!”

 

Chớp mắt, mông, mũi, tai đều nhét kín, mắt cũng bịt . Cuối cùng, đưa miếng vải đến miệng, còn dặn:

 

“Há to hít một .”

 

hít xong, miệng cũng nhét chặt.

 

Nằm giường, chân tay ba giữ chặt, chỉ cảm giác mấy ngón tay ông ngoại thứ tư lướt qua bụng , như đang dò tìm thứ gì.

 

Mơ hồ thốt lên:

 

“Tìm thấy !”

 

Trong bụng gì đó giống như một con chuột, lén lút chạy loạn.

 

Ngón tay ông ngoại tứ cứ đuổi theo, bụng lập tức đau nhói như nung, chỗ phồng to như cục u, chạy loạn trong cơ thể. Chạy đến , chỗ đó rát bỏng đến đấy.

 

“Ư… ư… ư…”

 

đau nghẹt thở, giãy giụa liên tục, nhưng ba giữ chặt buông.

 

Thứ trong bụng cũng bắt đầu chống cự kịch liệt, khi thì dồn lên cổ họng, khi thì chui xuống bụng . Cảm giác khổ sở tột cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuop-tho/chuong-10.html.]

 

ép đến mức hoa mắt, mắt bay.

 

Mẹ cũng sốt ruột, hét:

 

“Mau! Mau lên!”

 

Ngay lúc sắp ngất , ông ngoại tứ quát lớn:

 

“Ra !”

 

Bốp! Một cơn đau nhói ở bụng, rốn như thể nổ tung .

 

Mẹ lập tức giật miếng vải bịt mũi và miệng , há to, hớp lấy khí, bật dậy, ôm bụng xuống.

 

Rốn chỉ đỏ lên chút, chứ hề vỡ toang như tưởng.

 

Ông ngoại tứ giơ cao một cái hũ đất nhỏ, lấy tay bịt miệng hũ. Bên trong thứ gì đó đang điên cuồng va đập, phát tiếng cộc cộc rợn .

 

Ông :

 

“Tao mang thứ xử lý. Hai đứa bây chuẩn sẵn thùng cho Tiểu Giác nôn tiếp.”

 

còn hiểu thì cổ họng dồn lên một trận, buồn nôn dữ dội.

 

“Ọeeee”

 

phun .

 

So với hôm qua ngoài còn dữ hơn, miệng như vòi nước cứu hỏa, xối xả ngừng.

 

Những thứ nôn khác hẳn, mùi tanh nồng khủng khiếp, thối đến mức chính cũng ngất.

 

Một phun đến trời đất cuồng, mắt mờ mịt, cả mềm nhũn.

 

Cuối cùng gục giường, há miệng thở dốc.

 

Mẹ đưa nước ấm cho súc miệng, còn thì ngơ ngác ba cái thùng to đầy đặc sệt như cám lợn, lòng khó tin: tất cả đều là nôn ? Trong khi nặng tới 40 ký.

 

Ba khiêng ba thùng phòng khách. Ông ngoại tứ bưng rổ và chậu, bắt đầu vớt những thứ bên trong.

 

Thứ vớt lên khiến cả ba c.h.ế.t lặng.

 

Trong chậu thứ gì đó đang bò.

 

Cóc.

 

Thằn lằn.

 

Ve sầu non.

 

Cả rùa con.

 

Quan trọng nhất là… chúng đều còn sống.

 

Ngoài còn vài chiếc đinh sắt gỉ sét, cùng mấy mẩu xương trắng, và những tờ giấy ghi ký tự quái lạ.

 

Ba c.h.ế.t sững.

 

“Đi bệnh viện khám cũng thấy mấy thứ . Sao… còn sống chứ?”

 

Ba vốn là sinh viên đại học đầu tiên trong làng, học khối tự nhiên, tự cho hiểu hơn , từ lâu coi thường bên vì cho rằng họ mê tín.

 

tận mắt thấy cảnh , ông cứng họng.

 

Ông ngoại tứ chậm rãi :

 

“Đây là con ăn , mà là đưa .”

 

Ba đám sinh vật ngọ nguậy, cẩn trọng hỏi:

 

“Thế đưa gì?”

 

Ông ngoại tứ , đáp:

 

“Những thứ đều ẩn , lột xác, tái sinh. Chúng chỉ là mồi dẫn cho việc mượn thọ. Còn mấu chốt vẫn là cái kẹo bi .”

 

Mẹ bưng một chậu sứ đầy rượu trắng.

 

Tứ ông ngoại mở cái hũ nhỏ, đổ .

 

là viên kẹo bi hôm đó ăn, bên vẫn còn hai cái lỗ, hơn nữa còn chớp chớp như một đôi mắt.

 

Viên kẹo giãy giụa, quẫy vài cái trong chậu rượu, lật ngửa bụng, nổi lềnh bềnh.

 

Ông ngoại cầm đũa kẹp, gõ mấy cái.

 

Bụp! Viên kẹo nứt toác.

 

Từ trong tiên bò một bầy giun chỉ đen, giãy vài cái chìm xuống đáy. Tiếp theo, một khối trắng xóa từ từ trương , loang khắp chậu.

 

Ông dùng đũa gắp lên, mới thấy rõ.

Loading...