Hóa chỉ là tiếp xúc , bóng đèn hỏng.
Mà cho dù hỏng thật, cái mới là xong.
Phụ nữ thấp hơn một chút thì lên ghế, dùng công cụ là , loài khỉ mà nổi.
mỉm tiễn bà mối và đàn ông cửa.
“Được , bóng đèn sửa xong , hai còn chuyện gì nữa ?”
11
Kể từ khi đuổi bà mối .
Hoặc cũng thể vì bát mì nấu quá ngon.
Thái độ của Sài Lộ với hơn đôi chút.
Lần nữa, khi cuộn bên chiếc bàn nhỏ của cô để sách, Sài Lộ lặng lẽ đẩy đĩa đào của về phía .
Ừm, Sài Lộ mới lĩnh lương .
Bên chiếc đĩa lót một quyển sách tiếng nước ngoài.
cô, cô .
mở sách , giả vờ lẩm bẩm:
“Từ thế nào nhỉ?”
lộn xộn mấy câu, từ nào thì theo âm na ná, từ nào thì đều thành “vòng tròn”.
Cuối cùng Sài Lộ cũng nhịn nổi nữa, dậy lấy thêm một cuốn khác từ trong giá sách.
“Trước hết học bảng chữ cái và phiên âm !”
Sài Lộ từ đến nay từng hỏi , vì đến tìm Chu Diệp học.
Khi rút đơn xin kết hôn với Chu Diệp, cô cũng hề tỏ ngạc nhiên. So với sự tiếc nuối lẫn tò mò mơ hồ của đám đồng nghiệp xung quanh, ở bên Sài Lộ cảm nhận một sự nhẹ nhõm và tự tại lâu lắm mới .
Cô chê ngốc, nhưng cô chê bất kỳ ai cũng ngốc như .
“Chu Diệp ? Một con heo ngu xuẩn tự cho là đúng.”
“Hướng Dương, một kẻ ngốc não bộ phát triển chỉnh.”
“Thiệu Cẩn ? Một con ngốc ngây thơ đến mức vô tư.”
Mắng và Chu Diệp thì .
khẽ :
“Đừng Thiệu Cẩn.”
Thiệu Cẩn đúng là ngốc, nếu cô chẳng ngây ngô chạy tới cái nơi khỉ ho cò gáy là quê để dạy học tình nguyện, còn sống c.h.ế.t lôi khỏi cái gia đình nguyên sinh ngột ngạt .
Lại càng vì mà tuần tra trong đêm tân hôn, từ đó một trở .
vĩnh viễn nợ Thiệu Cẩn hai mạng sống.
Không chỉ hai mạng sống, còn nợ cô cả quãng đời kéo khỏi bùn lầy, dẫn dắt để lớn lên một cách mạnh mẽ và hoang dại.
Sài Lộ khẽ tặc lưỡi, gì, nhưng về cô bao giờ Thiệu Cẩn nữa.
“Chu Diệp đang thầm thích Thiệu Cẩn ? Cô thật sự để bụng ?”
lắc đầu.
Trong mắt , Chu Diệp lẽ thật sự , xứng với một con gái hơn.
Thiệu Cẩn quá .
Anh xứng với cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoi-nhau-duoc-50-nam-chong-noi-uoc-gi-chua-tung-cuoi/5.html.]
12
Thoắt cái hai tháng trôi qua, nhận giấy khen của Sở Giáo d.ụ.c cấp , danh hiệu Giáo viên Nhân dân Ưu tú.
Chính quyền thị trấn sẽ cử một cán bộ phòng văn hóa cùng lên nhận thưởng.
Lãnh đạo theo thói quen sắp xếp Chu Diệp.
yên nhúc nhích.
“Có thể để đồng chí Sài cùng ạ?”
Lãnh đạo phần bất ngờ.
“Tiểu Hướng , mâu thuẫn giữa cô và Chu Diệp vẫn giải quyết xong ?”
Đến lúc đó mới , đơn xin kết hôn mà rút , Chu Diệp nộp lên nữa.
Anh rằng chúng chỉ vì vài chuyện vụn vặt mà cãi nên nhất thời kích động mới rút đơn, xin lãnh đạo cho thêm chút thời gian để giải quyết.
Các lãnh đạo vốn ôm suy nghĩ khuyên hòa chứ khuyên chia, nên tin lời .
Lần thật sự nổi giận .
Sao thể bất chấp ý nguyện của mà dối với bên ngoài như chứ?
Người vẫn luôn bất mãn với cuộc hôn nhân là , từng nếu một nữa thì nhất định sẽ cưới cũng là .
thuận theo mong của , rút đơn xin kết hôn về.
Vậy mà vui.
Thật sự chẳng hiểu nổi trong đầu Chu Diệp ở tuổi hai mươi đang nghĩ cái gì nữa.
tìm Chu Diệp, rõ chuyện với .
ngay khoảnh khắc thấy , , Chu Diệp cũng về .
12
Anh thong thả khép cuốn sách , giống như vẫn luôn đó chờ chủ động đến tìm.
Câu đầu tiên là:
“Em đang ngang bướng loạn cái gì ? Chẳng lẽ cái đám cưới đó em thật sự tổ chức ?”
Câu thứ hai là:
“Điều em nợ Thiệu Cẩn, nếu một , thì đừng để cô tuần em nữa.”
Có lẽ vì bộ não trẻ năm mươi năm, từng nếp gấp trong đại não cũng trở nên linh hoạt hơn.
So với đây, cả đời mơ mơ hồ hồ sống trong những lời dạy dỗ và áp đặt của Chu Diệp, nhạy bén cảm nhận một sự khó chịu mãnh liệt.
“Chu Diệp, nợ là Thiệu Cẩn, chứ nợ .”
Trước đây, sống cả một đời trong cảm giác áy náy.
Sau khi Thiệu Cẩn , phụng dưỡng chăm sóc cha cô suốt ba mươi năm, từ chút oán trách ban đầu cho đến tận lúc cuối đời giường bệnh, hai ông bà còn nắm tay mà rằng là một đứa trẻ .
sống như một khổ tu, dám hưởng thụ, dám vui vẻ, cứ như thể chỉ cần sống hơn một chút thôi cũng là phản bội sự hy sinh của Thiệu Cẩn.
Về ngay cả cha Thiệu Cẩn cũng tha thứ cho , mà Chu Diệp vẫn tha thứ cho .
mà… Chu Diệp là gì của Thiệu Cẩn chứ?
Anh lấy tư cách gì để cô trừng phạt ?
lạnh lùng hỏi :
“Anh nhớ từ khi nào?”