18
Tên úy quan tông mạnh đến mức loạng choạng, thanh đao trong tay rơi leng keng xuống đất.
Người lao là Cảnh Thần. Thằng bé run cầm cập, mặt tái mét vì sợ, nhưng nó vẫn dang tay chắn mặt , trừng mắt tên úy quan . Ta sững sờ, quát khẽ: — Sao con đây?!
Nó ngoái đầu, hốc mắt đỏ hoe: — Mật đạo... con khỏi mật đạo , bò qua lỗ ch.ó ở góc tường thông hẻm nhỏ của hậu viện, từ đó lẻn về đây...
Ta hít một lạnh. Lỗ ch.ó? Thái t.ử mà chui lỗ ch.ó ?
Tên úy quan vững , gằn: — Ồ, Thái t.ử tự nộp mạng ? Tốt lắm, đỡ cho tốn công tìm—
Lời dứt, bỗng khựng . Từ phía xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập như sấm dậy, tiếng hô vang trời: — Binh mã cứu giá đến! Vương gia bại trận !
Quân phản loạn hỗn loạn thành một đoàn. Tên úy quan biến sắc, định chạy nhưng chẳng buồn để ý đến . Ta Cảnh Thần, nó vẫn còn run, nước mắt tèm lem nhưng đôi mắt sáng quắc . Ta xổm xuống cho bằng vai với nó: — Tại ?
Nó mím môi, đáp. — Ta đang hỏi con đấy.
Bất thình lình, nó nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy cổ , giọng lí nhí trong kẽ răng: — Con thể ... con sẽ còn mẫu nữa.
Người cứng đờ. Một lúc , đưa tay vỗ nhẹ lên lưng nó: — Đồ ngốc, nộp mạng thì ích gì. Nó càng ôm c.h.ặ.t hơn. Phía xa, tiếng vó ngựa càng lúc càng gần. Viện binh tới.
19
Thống lĩnh cấm quân cứu giá là Chu Hoài. Hắn dẫn quân dẹp tan tàn dư phản loạn quỳ mặt thỉnh tội: — Nương nương kinh hãi, thần cứu giá chậm trễ.
Ta xua tay: — Vương gia ?
— Đã bắt giữ. Hoàng thượng long thể bình an, đang ở điện Càn Thanh triệu kiến quần thần.
Ta gật đầu, đứa nhỏ trong lòng. Nó vẫn còn run nhưng nữa, chỉ nắm c.h.ặ.t lấy tay áo rời. Chu Hoài nó , ngập ngừng định gì đó. — Có gì thì . — Nương nương, — hạ thấp giọng — Vương gia khai , chuyện Thái t.ử rơi xuống hồ năm xưa... cũng là do bọn chúng .
Cảnh Thần ngẩng phắt đầu lên. Ta ấn đầu nó lòng : — Ta , ngươi lui .
Chu Hoài lui xuống. Ta Cảnh Thần, đôi mắt nó lúc đầy vẻ phức tạp: — Mẫu — Hửm? — Người đẩy con năm đó, là Vương gia ? — Ừ. Nó im lặng một hồi lâu: — Người tra từ lâu ? — Ừ. — Tại ? — Nói thì ích gì? Không bằng chứng.
Nó im lặng, rúc đầu sâu lòng : — Mẫu — Ừ? — Cảm ơn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-song-thuong-nhat-nuoi-con-cua-bon-cung/chuong-5.html.]
Ta vỗ về lưng nó. Đêm đó, bên giường Cảnh Thần ngủ. Trên mặt nó vẫn còn vương vệt nước mắt nhưng khóe môi nhếch lên. Bất giác nhớ đến Thẩm Hoàng hậu. Khi tỷ gửi gắm nó cho , liệu tỷ liệu tất cả? Liệu sẽ đứa nhỏ bám lấy, nửa đêm nó chui tót chăn?
Ta đưa tay gạt lọn tóc rủ trán nó. Thẩm nương nương, tỷ... thật là phiền phức. ván cờ , tỷ thắng .
20
Vương gia đền tội nửa tháng. Hoàng thượng để Thái t.ử tham gia thẩm lý, cũng cần nó chứng. Chuyện cứ thế định tội, tịch thu gia sản, xử trảm, sạch sẽ gọn gàng.
Đêm đó, Cảnh Thần ở chỗ . —Mẫu . — Ừ? — Vương gia c.h.ế.t . — Ừ.
Nó bên giường : — Người sợ ? Ta lắc đầu. Nó leo lên giường, chui chăn: —Mẫu , ôm con một cái. Ta vươn tay kéo nó lòng. Nó yên một lúc khẽ : —Mẫu ơi, ngủ ngon. Ta nhắm mắt : — Ngủ ngon.
21
Ngày hôm , chúng đến lăng mộ Hoàng hậu. Nó quỳ mộ lâu, nhiều chuyện. Ta rõ, chỉ từ xa chờ đợi. Trên đường về, nó bỗng hỏi: — Mẫu , lúc Mẫu hậu gửi gắm con, gì? Ta khựng : — Nói gì ư? — Vâng. Ta đáp: — Ta bảo tỷ điên . Nó bật : — Còn ? — Ta ? Ta bảo là ám quẻ .
Nó chớp mắt: — Con ám ? — Chẳng lẽ ? — Ta liếc nó — Đứa nào nửa đêm chui chăn? Đứa nào chui lỗ ch.ó nộp mạng? Nó hì hì, nghiêm túc : —Mẫu , cảm ơn đuổi con . Ta gõ đầu nó: — Nói nhảm.
Đêm đó, nó cứ trằn trọc mãi. Ta kéo nó gần: — Sợ ? Nó im lặng một lúc gật đầu. — Sợ cái gì? Nó rúc đầu lòng , giọng lí nhí: — Sợ gặp nữa. Ta vỗ lưng nó: — Không . Một lát , nó bỗng : — Mẫu , con sẽ bảo vệ thật . Khi con lớn lên, sẽ đến lượt con bảo vệ . Ta gõ đầu nó: — Ngủ .
22
Ngày tháng thoi đưa. Năm Cảnh Thần mười lăm tuổi, nó bắt đầu theo Hoàng thượng lên triều. Mỗi về đều mệt lử, ườn chỗ : —Mẫu ơi mệt quá. — Mệt thì nghỉ . — Con nghỉ , Thái phó sắp khảo hạch sách lược .
Ta nó. Mười lăm tuổi, nét trẻ con mặt biến mất hẳn, đường nét ngày càng sắc sảo, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời như xưa. — Vẫn ? Nó lăn một vòng giường, : — Để con một chút . Ta gõ đầu nó: — Khéo mồm.
Năm Cảnh Thần mười tám tuổi, chính thức dời sang Đông Cung. Lúc dọn , nó cung Hàm Phúc mãi chịu bước. — Mẫu , con thể ngày nào cũng về đây ăn cơm ? — Đông Cung thiếu cơm cho con ? — Không. — Tùy con.
Mắt nó sáng lên, lao tới ôm chầm lấy : — Mẫu là nhất! Ta vỗ lưng nó: — Đi . Nó buông tay, vài bước ngoái đầu: —Mẫu ! Nhớ chờ cơm con nhé! Ta gật đầu. Nó mỉm rạng rỡ rời . Nhìn bóng lưng , thấy nó giống như một cơn gió, nhưng khi nó đầu , đôi mắt vẫn vẹn nguyên như đứa trẻ năm nào.
Năm nó hai mươi tuổi, Hoàng thượng bắt đầu để nó tham gia chính sự. Nó bận rộn hơn nhiều nhưng ngày nào cũng ghé qua cung Hàm Phúc một lúc. Có khi muộn quá thì ngủ luôn ở đây.
—Mẫu — nó — đợi con đăng cơ , sẽ lo lắng gì nữa. Con sẽ để Thái hậu nhàn hạ nhất, sung sướng nhất thế gian .
Ta nó, khẽ . Thẩm nương nương, tỷ xem, đứa nhỏ tỷ để ... nuôi dạy nó nên .