Cuộc Sống Thường Nhật Nuôi Con Của Bổn Cung - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:40:22
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tứ hoàng t.ử cũng phạt cắt nửa năm bổng lộc, còn Thái phó đ.á.n.h thước tay.

Cảnh Thần trở về, đôi mắt sáng rực: — Người bảo Phụ hoàng phạt bọn họ ?

Ta gõ đầu nó một cái: — Ta bản sự đó. Là Phụ hoàng con tự thấy thôi.

hì hì, hỏi thêm nữa, nhưng bữa tối hôm đó nó ăn đặc biệt ngon lành.

14

Ngày hôm , đến Ngự Thư Phòng đón nó. Vừa tới nơi thấy mấy vị hoàng t.ử đang túm tụm . Tứ hoàng t.ử cũng ở đó, đang cúi đầu gì đó lí nhí.

Ta bước tới. — Có chuyện gì thế?

Cảnh Thần ngẩng đầu thấy , mắt sáng lên: — Không ạ.

Ta liếc mấy vị hoàng t.ử , bọn họ lập tức giải tán ngay tức khắc. Trên đường về, nó cứ nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo , lời nào. Về tới cung Hàm Phúc, nó mới khẽ hỏi: —Sau vẫn sẽ đón con chứ? — Hửm? Ta gật đầu một cái. — Ừ, đón.

Nó mỉm . Đêm đó, nó chui chăn của . Nằm một lúc lâu, nó bỗng nhiên : — Nương nương ơi. — Ừ? — Con gọi là "mẫu " ?

Ta sững . Nó ngước , đôi mắt sáng lấp lánh, mong chờ căng thẳng. — Chỉ là... lúc chỉ hai chúng , con gọi nương nương nữa, mà gọi là "mẫư ".

Ta im lặng. Chờ một lúc thấy trả lời, ánh mắt nó tối sầm . — Nếu thì thôi ạ... — Được.

Nó ngẩn : — Người gì cơ? — Ta bảo là . — Ta nhàn nhạt — Cứ gọi .

trân trân một hồi lâu, bỗng bật , nụ rạng rỡ nhất từ đến nay. — Mẫu ! — Nó gọi to một tiếng. Ta gõ đầu nó: — Ngủ .

hì hì, rúc đầu lòng . Một lát gọi: — Mẫu ơi. — Ừ? — Mẫu ơi. — Ta thấy . — Mẫu ơi...

Âm thanh nhỏ dần. Nó nhắm mắt ngủ, nhưng khóe môi vẫn còn vương nụ . Ta nó một lúc, khẽ vỗ về lưng nó.

15

Kể từ đó, nó đổi cách xưng hô thành "mẫu ". Lúc nào cũng gọi, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng gọi. Có khi đang phê duyệt cung vụ, nó mang một cái ghế nhỏ bên cạnh, mỹ tâm là "hầu hạ mẫu ".

— Con cái gì? — Ta hỏi. — Nhìn  mẫu ạ. — Có gì mà ? Nó đáp: —mẫu lúc nào cũng .

Ta gõ đầu nó: — Khéo mồm khéo miệng. Nó ôm trán hì hì.

Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua. Năm Cảnh Thần mười tuổi, nó cao vọt lên một đoạn, bắt đầu theo Thái phó học tập chính quy. Mỗi ngày tờ mờ sáng thức dậy lên điện giảng, về nhà còn bài tập. nó vẫn cứ thích chạy sang chỗ .

Một hôm, xong bài tập, nó chạy tới. — Mẫu ơi, con mệt quá. — Mệt thì nghỉ . — Con nghỉ . — Nó ủ rũ — Thái phó sắp khảo hạch sách lược.

Ta nó. Mấy năm nay, nét trẻ con mặt vơi bớt, đường nét bắt đầu rõ ràng, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng ngời như lúc nhỏ. — Vẫn ? Nó lăn một vòng giường: — Để con mẫu một chút . Ta gõ đầu nó: — Lại khéo mồm. Nó hì hì.

Cười xong, nó bỗng hỏi: —Mẫu ơi, hồi đó chịu nuôi nấng con?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-song-thuong-nhat-nuoi-con-cua-bon-cung/chuong-4.html.]

 Tay khựng một chút. — Vì mẫu hậu con gửi gắm. — Chỉ thôi ? — Ừ. Nó im lặng một lúc. — Mẫu hậu qua đời . — Nó — Dù quản con, cũng chẳng ai trách .

Ta ngẩng đầu nó. Đôi mắt nó sáng rực, nghiêm túc chờ đợi một câu trả lời. Ta đặt quyển sổ xuống. — Con đây. Ta tuy tính tình , lời cay nghiệt, nhưng lời giữ lấy lời. Nó chớp mắt. — Ta hứa với mẫu hậu con, thì cho bằng .

thật lâu, mỉm . — Mẫu . — Ừ? — Thực mẫu thânlà nhất thế gian . Ta gõ đầu nó: — Nói nhảm. Nó ôm trán, vẫn cứ .

16

Năm Cảnh Thần mười hai tuổi, biến cố xảy . Vương gia mưu phản. Vương gia là hoàng của Hoàng thượng, cũng là hoàng thúc của Thái t.ử, kẻ luôn thèm khát ngai vàng từ bấy lâu nay.

Trong đêm tối, đang ngủ bỗng đ.á.n.h thức bởi tiếng la hét bên ngoài. Ta bật dậy ngay lập tức. Một cung nữ xông , mặt cắt còn giọt m.á.u: — Nương nương! Nương nương! Vương gia dẫn quân g.i.ế.c cung !

Tim thắt . — Thái t.ử ? — Thái t.ử... đang ở trong phòng ạ...

Ta tung chăn chạy ngoài. Vừa đến cửa thì một bóng hình va sầm lòng . Là Cảnh Thần. Nó chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, chân trần, mặt tái mét nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. —Mẫu ! — Nó gọi.

Ta kéo c.h.ặ.t lấy tay nó, dẫn trong. Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c bên ngoài càng lúc càng gần. Ta khoác thêm áo cho , mặc với nó: — Trốn . Nó ngẩn : — Trốn ạ? — Trốn đây. — Ta chỉ tủ quần áo — Chui trong đó. Ta gọi thì tuyệt đối ngoài.

Mắt nó đỏ hoe: — Còn thì ? — Ta sẽ dẫn dụ bọn chúng hướng khác.

Nó ôm c.h.ặ.t lấy eo : — Không! 

Ta quát: — Nghe lời ! Nó ngước lên, nước mắt giàn giụa nhưng vẫn ôm buông: — Con !Mẫu thânđi con theo đó!

Ta đưa tay xoa mặt nó: — Nghe . Lúc mẫu hậu con gửi gắm con cho , thề sẽ để con xảy chuyện gì. Nó lắc đầu, thành tiếng: — Con để ...

Ta xuống, thẳng mắt nó: — Cảnh Thần. Con là Thái t.ử. Sau con còn Hoàng đế. Con sống, hiểu ? Nó sững sờ. Ta dậy, dứt khoát đẩy nó trong tủ. —Mẫu ! — Nó ở bên trong gọi với . Ta đóng c.h.ặ.t cửa tủ . Sau đó , mở cửa điện bước ngoài.

17

Đám lính phản loạn xông tới. Vương gia bao vây c.h.ặ.t cung Hàm Phúc. Ta cửa điện, lạnh lùng bọn họ. Tên úy quan cầm đầu sững một chút, khẩy: — Ồ, Thục phi nương nương đích nghênh đón ? Ta thèm để ý đến . — Thái t.ử ? — Hắn hỏi. — Không ở đây.

Hắn nheo mắt: — Nương nương, đừng rượu mời uống uống rượu phạt. Giao Thái t.ử , sẽ để thây. Ta lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: — Thái t.ử? Muốn tìm nó ? Vậy thì bước qua xác .

Sắc mặt biến đổi: — Người , khám xét cho !

Quân phản loạn xông cung Hàm Phúc. Ta ngăn cản. Vì , bọn chúng sẽ tìm thấy. Trong tủ quần áo một mật đạo, mật đạo đó thông hậu viện của cung Hàm Phúc. Đó là bí mật mà Thẩm Hoàng hậu với lúc lâm chung. Một đường sống cuối cùng để giữ mạng.

Ta đó, bọn chúng xông xông . — Báo — Không tìm thấy !

Tên úy quan xanh mặt, trừng mắt : — Nương nương, Thái t.ử ở ? Ta : — Ta , nó ở đây. Hắn sấn tới: — Nó rốt cuộc ở ? Ta mỉm nhạt nhẽo: — Rơi xuống hồ c.h.ế.t đuối . Chẳng năm đó các ngươi như ? Ta giúp các ngươi một tay đấy.

Hắn chằm chằm, ánh mắt âm hiểm: — Nương nương, dám đùa bỡn ? Ta : — Đùa bỡn ngươi thì ?

Hắn tuốt gươm . Thanh kiếm giơ lên cao, kịp hạ xuống thì một bóng từ chỗ tối lao , đ.â.m sầm tên úy quan.

 

Loading...