Cuộc Sống Thường Nhật Nuôi Con Của Bổn Cung - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:40:00
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
— Thật ạ?
— Ừm.
Thằng bé im lặng hồi lâu, lí nhí: — ... Cảm ơn .
Ta đưa tay gõ nhẹ trán nó một cái. Nó ôm trán, ngơ ngác . — Được . — Ta lạnh giọng — Khăn trải giường để sai cái khác.
Ta bước . Đến cửa, ngoái , thấy nó vẫn đang ngẩn ngơ chằm chằm cánh tay băng bó cẩn thận của , chẳng đang nghĩ gì.
10
Nửa năm thấm thoát trôi qua. Trong nửa năm , Cảnh Thần còn ngã bệnh thương thêm nào nữa. Thế nhưng, thằng bé bắt đầu thói quen đêm hôm khuya khoắt chui tót chăn của .
Lần đầu tiên là khi đang ngủ say, bỗng thấy trong chăn vật gì đó ngọ nguậy. Ta mở mắt , thấy nó đang co rùm một góc bên cạnh , lạnh như băng.
— Con gì đấy? — Ta hỏi. Nó cứng đờ , định bò dậy chạy . Ta vươn tay tóm nó : — Chạy cái gì? Nó vùng vẫy: — Con... con nhầm... — Nhầm mà nhầm tận chăn của ?
Nó thôi vùng vẫy nữa, mím c.h.ặ.t môi, đôi mắt đỏ hoe nhưng lời nào. Im lặng một hồi, hỏi: — Gặp ác mộng ?
Nó đáp, nhưng hốc mắt càng đỏ hơn. Ta thở dài một tiếng: — Thôi , cứ đấy .
Nó ngẩn , ngước : — Thật ạ? — Còn hỏi nữa là đuổi thẳng cổ đấy.
Thế là nó xuống, ngoan ngoãn thu một bên. Lát , nó khẽ : — Con thấy... Mẫu hậu. Ta gì. Nó bảo: — Con thấy , về nữa.
Ta đưa tay, kéo nó gần phía một chút. Người nó cứng trong chốc lát mới thả lỏng . — Ngủ . — Ta nhàn nhạt — Người thì về .
Trầm mặc một lúc, nó hỏi: — Còn ? — Cái gì? — Người ? Ta im lặng. Nó ngước lên, đôi mắt sáng lấp lánh, đầy mong chờ pha chút sợ hãi. Ta chợt nhớ đến lời Thẩm Hoàng hậu: "Nó sợ cô đơn một ."
Ta mặt : — Nói nhảm nhiều quá, ngủ . Nó ngẩn một giây, khóe môi cong lên, rúc đầu lòng : — Vâng.
Một lát , nó lầm bầm: — Thực ... như họ . Ta gõ đầu nó một cái: — Ngủ. Nó hì hì, chìm giấc ngủ. Đã nhắm mắt mà khóe môi vẫn còn vương nụ . Ánh trăng xuyên qua khe cửa, dịu dàng chiếu lên mặt nó. Ta một lúc lâu, cũng nhắm mắt ngủ theo.
11
Kể từ đó, cứ cách dăm ba bữa nó chui chăn của . Có khi gặp ác mộng, khi chẳng gặp gì, chỉ là thích sang đây thôi. Ta cũng lười chẳng buồn đuổi. Mà đuổi thì nó cũng lẻn về thôi.
Thấm thoắt nó năm tuổi rưỡi, cao lên một chút nhưng vẫn gầy. Một đêm nọ, khi đang chui trong chăn, nó bỗng hỏi: — Nương nương. — Hửm? — Tại bao giờ đuổi con ? Ta liếc nó một cái: — Đuổi thì con ? Nó chớp chớp mắt: — ... Dạ . — Thế là .
Nó hì hì, xích gần hơn chút nữa: — Nương nương, tay con lạnh, sưởi cho con . Ta cầm lấy hai bàn tay nhỏ xíu của nó, áp lòng . Đứa nhỏ , tay thật lạnh. Ta gì, lát nó hỏi: — Nương nương, đây... từng g.i.ế.c con đúng ? Ta khựng . Nó ngước , chờ đợi một câu trả lời. Trầm mặc hồi lâu, đáp: — Ừ, từng . Nó ngẩn : — Khi nào ạ? — Khi con mới tới đây. Nó mím môi, gì. Ta đưa tay xoa đầu nó: — giờ thì nữa. — Tại ạ? Ta nó: — Vì con phiền phức quá, đuổi mãi . Nó ngẩn một lúc bật , rúc lòng : — Thế con sẽ cứ phiền mãi như nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-song-thuong-nhat-nuoi-con-cua-bon-cung/chuong-3.html.]
12
Năm Cảnh Thần sáu tuổi, xảy một chuyện. Thằng bé từ Ngự Thư Phòng về, mặt in hằn một dấu tay. Thấy , kéo nó gần: — Làm thế ? Nó mặt : — Không gì ạ.
Ta giữ c.h.ặ.t lấy mặt nó, xoay . Dấu tay đỏ ửng, rõ mồn một năm ngón tay. Nó đ.á.n.h. Ta nheo mắt : — Ai đ.á.n.h con? Nó im lặng. — Cảnh Thần. Nó mím môi, mãi lâu mới nặn một câu: — Tứ hoàng t.ử ... con là đứa ...
Ta sững . Tứ hoàng t.ử là con của Trương tần, năm nay cũng sáu tuổi.
— Rồi nữa? — Hắn , cũng con, chỉ đang giả vờ thôi, cũng sẽ đuổi con ...
Nó ngước lên . — Con chịu, nên đ.á.n.h con. Ta dấu tay mặt nó lâu, phắt dậy: — Đi. Nó ngơ ngác: — Đi ạ? — Tìm Trương tần.
Ta dắt tay nó phăm phăm, nó hỏi: — Người định gì ạ?
— Tính sổ.
Đến cung của Trương tần, trực tiếp xách Tứ hoàng t.ử . Trương tần sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u: — Thục phi nương nương, định gì ? Ta đứa trẻ : — Ngươi đ.á.n.h nó ? Tứ hoàng t.ử sợ hãi lùi . — Ta đang hỏi ngươi đấy.
Trương tần lao đến che chở cho con: — Nương nương, trẻ con đ.á.n.h , đến mức... Ta ả : — Đâu đến mức?
Ta kéo Cảnh Thần phía , để dấu tay mặt nó hướng về phía ả : — Nhìn cho kỹ . Dấu tay năm ngón rõ ràng. Con trai ngươi đ.á.n.h nó vì nó . Sắc mặt Trương tần đổi: — Nương nương, thực sự... thực sự là do đứa trẻ hiểu chuyện…
— Không hiểu chuyện? — Ta lạnh một tiếng đầy châm biếm — Vậy để dạy cho nó hiểu.
Trương tần ngẩn . — Ta sẽ dạy nó thế nào là quy củ, thế nào là tôn ti. Và dạy cho nó — Ta thẳng Tứ hoàng t.ử — Thái t.ử là ai, kẻ để nó đ.á.n.h là đ.á.n.h .
Tứ hoàng t.ử sợ đến mức bật . Trương tần mặt mũi hết xanh trắng. Ta chẳng thèm để ý nữa, dắt Cảnh Thần rời .
13
Trên đường về, nó lời nào. Về đến cung Hàm Phúc, bỗng nó níu lấy tay áo : — Nương nương. Ta đầu . Nó đó, ngước , hốc mắt đỏ hoe: — Gì ? Nó lao đến ôm chầm lấy eo : — Nương nương...
Người cứng đờ . Sau đó, đưa tay xoa nhẹ đầu nó: — Nói nhảm cái gì thế.
Đêm đó, nó chui chăn. "Nương nương ơi." Nó gọi. Ta nhắm mắt . — Ừ? — Hôm nay... sợ đắc tội Trương tần nương nương ? Ta nhạt: — Sợ cái gì? Nó chớp mắt: — Không sợ nàng mách lẻo ? Ta gõ đầu nó: — Mách lẻo? Con trai nàng đ.á.n.h Thái t.ử, nàng dám mách ? Nó ôm trán, bỗng nhiên bật : — Nương nương. — Ừ? — Người thật lợi hại.
Ta đôi mắt sáng rực của nó, khóe môi khẽ cong lên: — Ngủ .
Đêm đó, Trương tần Hoàng thượng quở trách thậm tệ, phạt cấm túc một tháng.