Không khí lúng túng lan rộng, cuối cùng là tiếng vòng khổng lồ bắt đầu vận hành.
Dung An do dự giơ tay: “Anh ơi, chị Niệm, Hành, vòng bắt đầu , tụi xếp hàng nha?”
Lục Hành và Dung An thì vấn đề gì, chuyện đùa, còn bàn tán chụp góc nào sẽ nhất.
Dung Trạm thì mặt đen như than, môi mím chặt thành một đường thẳng.
“Anh ơi, em chung với Hành, ?”
Dung An nhỏ giọng hỏi, dứt lời, Dung Trạm nhướng mày, giọng đầy mỉa mai:
“An An, em giờ hiểu chuyện ? Không Hành của em đang với chị Niệm của em ?”
Dung An chu môi: “Anh hôm nay cứ châm chọc …”
Dung Trạm nghẹn lời, mặt nữa.
thì sắp đến nội thương, trong lòng vui nổ trời.
Thì Dung Trạm ghen, mà còn ghen nặng như .
Cuối cùng, Dung An và Lục Hành xe , kéo tay Dung Trạm lên xe .
Anh vẫn còn lạnh mặt, giả vờ cảm thán:
“Dung Trạm, hai mua kem mà nhanh thế, còn …”
Chưa dứt câu, xoay ép vách kính lưng, đôi mắt đen lạnh như băng:
“Chưa gì cơ?”
một lúc, thấy vẻ mặt khó chịu quá mà bật :
“Ha ha ha ha ha ha ha.”
Dung Trạm cau mày đến mức nhăn cả mặt: “Còn nữa?”
“Dung Trạm, và Lục Hành lúc nãy đang gì ?”
nhón chân, ôm lấy cổ kéo sát xuống, dừng cách môi 2cm, khẽ :
“Chỉ thôi.”
Anh cứng đờ, dám động.
cong mắt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cua-do-nam-chinh/28.html.]
“Với Lục Hành thì , còn với thì .”
nhẹ nhàng tiến sát, cuối cùng chạm môi .
Dung Trạm ngừng cả thở, khi cô gái nhỏ sống c.h.ế.t l.i.ế.m nhẹ môi , cả run lên.
nhẫn tâm l.i.ế.m nhẹ một cái, ai ngờ Dung Trạm bất ngờ áp sát, lùi về theo phản xạ, tưởng đầu sẽ đập kính, ai ngờ đập tay .
Anh áp tay đầu , cho nhúc nhích.
Đầu lưỡi tiến , hô hấp trở nên hỗn loạn, môi răng quấn quýt, mềm nhũn cả .
Tay ôm eo , thở gấp, giọng cũng chẳng còn bình tĩnh:
“Đã bắt đầu khiêu khích thì đừng mong dừng .”
Nói cúi đầu, nhẹ nhàng gặm mút vành môi , xương quai xanh.
Tim như vạn con kiến bò, ngứa ngáy chịu nổi.
“Dung Trạm…”
“…Anh đây.”
Từ ngày hôm đó, cô gái nhỏ dần dần rời xa . Cô chuyển chỗ , bắt đầu tránh né , còn chủ động chào hỏi ríu rít quanh quẩn bên như nữa, như thể cô thật sự rút khỏi thế giới của .
Dung Trạm cảm thấy... hình như mất cô .
Lúc cô nhắn tin hẹn gặp, Dung Trạm cảm thấy điều gì đó đúng. Anh báo cảnh sát từ , và khi thấy gương mặt quen thuộc phần xa lạ , khỏi thầm cảm thấy may mắn—may mà gọi cảnh sát .
Lúc cởi trói cho cô, tay Dung Trạm run rẩy, miệng thì ngừng lải nhải như gì đó tự động tràn , đến chính cũng kiểm soát nổi.
Cho đến khi cô gái nhỏ ôm lấy cổ , vùi mặt cổ , mùi hương quen thuộc bao trùm lấy , trái tim Dung Trạm như lệch mất một nhịp.
Cô gái nhỏ ngước lên, giọng nhẹ nhàng hỏi : “Dung Trạm, lo cho em lắm ?”
Dung Trạm im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ thở dài, chậm rãi siết chặt vòng tay ôm eo cô:
“Phải, lo cho em lắm.”
Không còn đường trốn, còn đường lui.
Anh thừa nhận — thích Tạ Nhiên.
Sau vụ bắt cóc , Dung Trạm vẻ thật sự thích cô, nếu thì vì mỗi cô vô tình sang bắt gặp ánh mắt đang ?
Còn cả câu hôm đó— lo cho cô—ngữ điệu , ánh mắt , là giả.