5.
Buổi tối, Cao Miểu xung phong sẽ đến chăm .
Kết quả là cô ngủ say như heo.
mắc tiểu đến tỉnh giấc, cũng chẳng trông mong gì việc cô dậy dìu vệ sinh nên cẩn thận dậy, theo tường khỏi phòng bệnh.
Vết mổ vẫn âm ỉ đau, hơn nửa dựa tay vịn tường hành lang, chậm.
Đột nhiên bên cạnh xuất hiện một đôi tay đỡ lấy .
“Đi thế?”
kinh ngạc đầu .
Là bác sĩ Ngô.
Chiều cao của chỉ đến vai , ánh mắt xuống thì thấy thẻ tên n.g.ự.c.
Hóa tên là Ngô Lam Phong.
nghĩ đến cảnh hổ hôm qua mà khẽ ho một tiếng.
“Đi… vệ sinh.”
Ngô Lam Phong gật đầu, đỡ về phía .
Mùa hè mặc đồ mỏng, áp sát cánh tay rắn chắc của , bắt đầu thấy tự nhiên, cảm giác nơi nắm lấy nóng rực lên.
May mà quãng đường dài.
Ngô Lam Phong ngoài cửa nhà vệ sinh, ý định rời .
“Ngồi xổm ?”
“Được… ạ.”
Đi nhanh ơi, sợ tiếng vệ sinh của to quá.
Quả nhiên, chỉ tiếng “giải quyết” vang dội màm còn… Xì một quả rắm cực kỳ chắc nịch.
nhắm mắt .
Muốn c.h.ế.t luôn cho .
Giờ chỉ mong Ngô Lam Phong thấy.
Ai ngờ lúc gặp , câu đầu tiên là: “Xì nhiều là , chứng tỏ hồi phục .”
gượng , gật đầu.
“Bác sĩ Ngô… Anh chu đáo thật.
Ngô Lam Phong dường như ẩn ý trong lời , chỉ vỗ nhẹ lên vai .
“Nên thôi.”
6.
Bác sĩ trai nửa đêm dìu thiếu nữ bệnh tật, bầu khí thích hợp để xảy chuyện gì đó như , một cái rắm của phá tan .
Tâm trạng của lúc : Nhắm mắt là thấy thiên đường.
Khi tới cửa phòng bệnh, dứt khoát tự bạo, dừng .
“Bác sĩ Ngô, thể tháo khẩu trang một chút ?”
Anh nhướng mày, chút ngạc nhiên.
“Sao ?”
xác nhận xem trai .
thể thẳng như , con vẫn chừa cho một con đường lui.
sắp xếp lời , ngay lúc chuẩn mở miệng thì Cao Miểu tìm .
“Tô Vĩ Y, …”
Cao Miểu nửa câu, thấy bác sĩ Ngô cạnh thì lập tức đổi giọng: “Ô, cô Tô, đang giảng bài cho bác sĩ Ngô đấy ?”
Cảm ơn nhé, bạn yêu quý của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cua-cam-anh-bac-si-dep-trai/chuong-2.html.]
kiểu chuyện gì nên nhắc thì nhất định nhắc.
Không xem nữa, chạy trốn khỏi nơi .
khoác tay Cao Miểu, giục cô nhanh lên.
Bên tai vang lên rõ một tiếng của Ngô Lam Phong.
Tiếng khẽ, nhuốm chút bất lực.
“Tô Vĩ Y.”
Anh gọi và trong lúc đầu, tháo khẩu trang .
“ trông… Giống học sinh của cô lắm ?”
sững trong giây lát.
Đường nét lông mày và đôi mắt của lạnh nhưng khóe môi cong lên dịu phần lạnh lẽo .
Giống như ánh trăng mềm mại soi xuống dãy núi xanh gồ ghề.
Nước miếng… Không, nước mắt suýt thì chảy từ khóe miệng.
Nhìn thì nho nhã cấm d.ụ.c, đúng gu của .
“Không bác sĩ Ngô, lớp còn ai trai như .”
lỡ miệng luôn suy nghĩ trong lòng.
Thôi kệ, dù hình tượng cũng chẳng còn, thẳng luôn, sống thật với bản !
7
“Tô Vĩ Y, trông giống học sinh của cô ?”
Ngày hôm , Cao Miểu cứ ghé sát tai mà lặp lặp câu một cách điên cuồng.
“Anh, , thích, đó ~ còn với nữa kìa.”
Vốn dĩ thấy ngại nhưng Cao Miểu thế xong thì mặt bắt đầu nóng lên.
“Dừng dừng dừng.”
“Đừng tâng bốc g.i.ế.c như .”
“Là tớ hỏi thể tháo khẩu trang , chỉ đáp cho lịch sự thôi, đừng tự não bổ mấy thứ linh tinh.”
nhớ tiếng tối qua của Ngô Lam Phong… hiểu thấy gợi cảm.
“ mà… tớ thật sự thèm thể .”
Miệng khô khốc, cầm cốc nước bàn uống một ngụm.
Khóe mắt liếc thấy bóng dáng Ngô Lam Phong đang tới, phía còn theo bốn năm bác sĩ nữa.
Một ngụm nước còn kịp nuốt, sặc, ho sù sụ.
Mấy lời hổ lang của … thấy chứ?
“ Sao mặt đỏ thế? Đo nhiệt độ nhé?”
vội lắc đầu.
“Không , sốt.”
Ngô Lam Phong theo lệ hỏi thêm vài câu, lượt trả lời.
Bị một đám bác sĩ thực tập vây quanh đúng là áp lực thật sự.
lúng túng đặt cốc nước về chỗ cũ.
lúc , Ngô Lam Phong đột nhiên hỏi: “Vì cô chỉ cử động tay , còn tay trái thì ?”
hỏi đến ngẩn .
Một nữ thực tập sinh rụt rè đáp: “Vì… đau quá nên cử động ạ?”
“Vì tay trái cô đang truyền dịch.”
nhịn , bật thành tiếng.
Dù cách một lớp khẩu trang, vẫn cảm nhận Ngô Lam Phong cũng đang vì đôi mắt cong lên rõ rệt.