7
Khi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Trần Thâm.
Trong mắt biểu cảm rõ ràng, nhưng dám lâu, liền vội vàng dời tầm mắt.
"Đàn chị, nếu còn gì nữa thì em xin phép nhé."
gần như chạy trốn khỏi phòng vẽ, chỉ khi tán cây ngô đồng ngoài sân trường thì mới dám hít sâu một .
Làn gió thổi qua cuốn theo một chiếc lá khô rơi xuống ngay bên chân.
xổm xuống và đưa tay nhặt lấy chiếc lá. Ngay khi ngón tay chạm mép lá thì lưng bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân.
Người nọ tiến gần mà dừng cách ba bước.
Giọng nhẹ như gió lướt qua kẽ lá:
"Tiết thực hành của em… là chiều thứ Hai."
Bàn tay đang nhặt lá của bỗng nhiên khựng .
Buổi diễn tập tuần diễn thứ Tư.
Anh đang dối.
Có gì đó lặng lẽ chạm đáy tim khiến thấy nhói lên.
dậy, nhưng cũng đầu : "Anh nhớ nhầm ."
Nói xong, liền sải bước bỏ , trong lòng mang theo một chút giận dỗi.
Phía còn tiếng động.
Đợi khi đến đến góc rẽ của tòa nhà học, kìm liền đầu .
Trần Thâm vẫn gốc cây ngô đồng, từ bao giờ mà tay cầm theo chiếc lá khô.
Anh đang siết nó trong tay nhẹ nhàng vò nát.
Từng mảnh lá vụn theo gió rơi xuống đất.
ôm cuốn sách vẽ mượn từ thư viện mái hiên tòa nhà dạy học.
Buổi sáng trời vẫn nắng , mà giờ mưa đổ xuống ào ạt như trút.
Chu Chiêu Hòa câu lạc bộ giữ , cô sẽ đến muộn một lúc.
Cơn mưa dấu hiệu ngớt mà ngược ngày càng lớn. Thi thoảng vài sinh viên vội vàng chạy ngang qua, gió quất hạt mưa tạt cả lên mu bàn tay .
đang đắn đo xem nên liều đội mưa về ký túc xá thì…
Một chiếc ô đen bất ngờ che lên đỉnh đầu .
ngẩng phắt đầu lên.
Trần Thâm đang bên cạnh, một bên vai lúc ướt sũng.
Anh nắm c.h.ặ.t cán ô, các khớp ngón tay trở nên trắng bệch vì siết quá c.h.ặ.t.
"Không mang ô ?"
Giọng trầm hơn thường ngày một chút, hoà tiếng mưa như xa như gần.
[Sao là nữa…]
lùi về nửa bước, định khỏi phạm vi chiếc ô.
nhẹ nhàng đẩy ô về phía , một nữa bao trùm lấy bóng che.
“Mưa lớn quá.”
Giọng vẫn bình thản, nhưng ánh mắt thì né tránh.
“ đưa em về.”
[Anh …]
Ngay khi suy nghĩ nảy , trong đầu liền mạnh mẽ bóp nát nó.
[Không nghĩ nữa. Anh sẽ thấy mất.]
"Không cần , cảm ơn đàn ."
cúi đầu chằm chằm đôi giày ướt sũng của .
"Em đợi thêm một lát là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/crush-nghe-duoc-tieng-long-toi/chuong-5.html.]
Anh đáp, chỉ nhẹ nhàng nghiêng ô che về phía nhiều hơn.
Mưa ngăn gần hết, trong gian chỉ còn tiếng thở khe khẽ của cả hai.
Sự im lặng bất ngờ ập đến, ngột ngạt như nước tràn phổi.
nắm c.h.ặ.t cuốn sách vẽ và cố tìm thứ gì đó để , nhưng đầu óc lúc trống rỗng .
Phải đến lúc mới nhận …
Thì chỉ cần cùng một mái hiên với , dù chỉ cách đến nửa mét, nhưng cũng đủ khiến hoảng hốt đến mức gì.
"Những lời hôm đó… là do năng thiếu suy nghĩ."
Trần Thâm bỗng nhiên lên tiếng, giọng điệu nhẹ bẫng như mưa rơi mặt nước, nhưng tạo nên những gợn sóng trong lòng .
khẽ ngước lên .
[Anh đang xin ?]
Cổ họng lập tức nghẹn cho nhất thời thể thốt thành lời.
sợ chỉ cần mở miệng thì tất cả nghi ngờ trong lòng sẽ lập tức vỡ òa .
"Em…"
xuống vũng nước chân: "Đàn sai."
Là những suy nghĩ thể giấu trong lòng em… khiến thấy phiền.
câu đó đủ can đảm để .
Trần Thâm im lặng giây lát tiếp:
“Hôm đó ở hành lang… là đầu tiên gặp chuyện như , thật sự nên phản ứng thế nào, cho nên nặng lời.”
Gió lùa tai đem đến cảm giác buốt nhẹ.
Bóng Trần Thâm nền gạch nghiêng về phía , như thể là đang cúi .
“ nghĩ đến cảm nhận của em, và còn bảo em tránh xa … thật sự là quá khắc nghiệt.”
“Ngay khi xong lập tức cảm thấy hối hận.”
Cuối cùng, cũng chịu ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi như một lời thú tội.
"Nguyễn Tuy, xin ."
Ba chữ nhẹ, nhưng như dội vang trong lòng.
cảm nhận ánh mắt đang đặt đỉnh đầu .
cúi đầu thật sâu.
"Không . Là em vượt quá giới hạn, để đối mặt với những điều mong ."
nhớ những dòng suy nghĩ ngày đó của , hai má liền bất giác trở nên nóng bừng.
Trần Thâm bước gần một chút, chiếc ô cũng theo đó hạ thấp xuống.
“Không cần cố tình tránh mặt nữa . Chúng thể là bạn, đúng ?”
[Không cần tránh mặt ?]
[Lỡ em kiểm soát thì ?]
[Anh thật sự… sẽ thấy phiền ?]
Từng dòng suy nghĩ xô đẩy ùa .
Ngay cả những lời dám thành tiếng chắc cũng thấy .
Và trả lời .
"Không ."
sững sờ mắt .
“Dù thấy cũng cả. Chỉ là… em nên kiềm chế một chút.”
"Hoặc là, nghĩ ở những nơi mà thể thấy."
Trần Thâm như thể hiểu hết tất cả giằng xé và bất an trong lòng .
Không cho cơ hội trốn tránh thêm nữa.
"Đi thôi, để đưa em về."