Crush Nghe Được Tiếng Lòng Tôi - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:46:51
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

nhích sang bên cạnh, đầu gối chạm lớp lông mềm của tấm t.h.ả.m.

 

[Em trở phiền giấc ngủ của ?]

 

Anh đáp ngay. Vài giây mới chậm rãi dậy, vô tình cho chiếc chăn rơi xuống và để lộ chiếc áo phông trắng mỏng bên trong.

 

“Hơi nóng.” Anh đáp, lý do thật hời hợt .

 

Lúc là cuối thu, ban đêm lạnh đến tê , đắp chăn còn dễ giật tỉnh giấc.

 

cúi xuống nhặt chiếc chăn đất, đầu ngón tay vô thức nắm lấy vạt áo .

 

Không kìm , liền hỏi khẽ: “Trần Thâm… sống cùng em nữa ?”

 

Vừa dứt lời, liền cảm thấy hối hận. Câu hỏi quá trực diện, như lời nũng nịu của một đứa trẻ thiếu cảm giác an .

 

Lông mày khẽ nhíu . Trong mắt chợt lóe lên một tia hoảng hốt, nhanh đến mức khiến tưởng nhầm.

 

“Nói gì linh tinh thế.”

 

gần đây luôn tránh em.”

 

cúi đầu, và giọng cũng từ từ nhỏ dần: “Ăn cơm chuyện, ngủ lưng , em chuyện đồ án nghiệp, chỉ 'ừm' một tiếng…”

 

Yết hầu chuyển động. Ngón tay siết lấy mép chăn đến mức trắng bệch.

 

Ánh trăng rọi ánh lên nét bối rối trong mắt .

 

“Anh tránh em.” Anh khẽ lắc đầu, giọng run nhẹ lên tiếng. “Là vấn đề .”

 

sững sờ.

 

“Vấn đề gì ạ?”

 

Anh im lặng lâu, đến mức tưởng sẽ gì.

 

Sau đó ngẩng đầu lên, hai mắt bỗng dưng trở nên hoe đỏ.

 

“Anh thấy nữa.”

 

“…Cái gì cơ?”

 

“Tiếng lòng của em.”

 

Giọng nhẹ như sương, nhưng rơi thẳng xuống tim như một hòn đá nặng.

 

“Nửa tháng nay, một câu cũng thấy.”

 

c.h.ế.t trân tại chỗ. Đầu gối vẫn chạm lớp t.h.ả.m đem đến cảm giác tê rần từng chút.

 

“Lần đầu tiên nhận là lúc em vẽ bức tranh lò sưởi đó.”

 

Anh cúi đầu, ánh mắt rơi lên mu bàn tay, như thể là đang kể chuyện của khác.

 

“Em ngọn lửa lâu, cạnh chờ em gì đó, nhưng gì cả.”

 

Giọng càng lúc càng nhỏ.

 

“Anh em thích chuyện bằng tiếng lòng. từ hôm đó, còn thấy gì nữa.”

 

, trái tim lúc như thể ai đó siết c.h.ặ.t — đau và nghèn nghẹn.

 

Hóa sự im lặng và xa cách của là ghét bỏ, mà là… sợ hãi.

 

Trần Thâm đột nhiên ngẩng đầu. Những tia m.á.u đỏ hằn rõ trong mắt .

 

“Trong đầu khi chỉ một suy nghĩ.”

 

“Phải chăng em còn thích nữa ? Đến cả chuyện trong lòng cũng lười.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/crush-nghe-duoc-tieng-long-toi/chuong-11.html.]

 

“Em đang tránh em…”

 

“nhưng thật sợ. Anh sợ nếu đến gần thì sẽ phát hiện em sớm ở cạnh .”

 

Giọng bắt đầu trở nên nghẹn ngào.

 

“Anh thậm chí đến bệnh viện và còn hỏi bác sĩ liệu một thể đột ngột mất khả năng …”

 

“Nguyễn Tuy, từng hoảng loạn như .”

 

“Trước đây, khi thấy tiếng lòng em, giống như trong tay giữ một sợi dây , em ở và đang nghĩ gì.”

 

“Giờ thì sợi dây đứt . Anh thể nắm lấy em nữa.”

 

Nước mắt bắt đầu thi rơi xuống.

 

dịch tới, nhẹ nhàng ôm lấy cổ , và vùi mặt hõm vai quen thuộc .

 

Trên vẫn là mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt, một mùi hương mà ghi nhớ từ lâu.

 

“Đồ ngốc.” hít mũi và nghèn nghẹn lên tiếng.

 

ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt của , và chậm rãi :

 

“Không thấy cũng . Em cho nhé, ?”

 

“Em thích . Từ đầu tiên thấy nốt ruồi đó thích .”

 

“Còn nữa…”

 

véo tai , như cái cách vẫn với .

 

“Vừa nãy em tỉnh dậy, vì bên cạnh nên em ngủ .”

 

Trần Thâm bỗng sững . Đôi mắt mở to như con rối bấm nút tạm dừng.

 

Vài giây , bỗng siết c.h.ặ.t lòng, ôm đến mức xương cũng đau.

 

“Nói nữa.”

 

Giọng vùi trong tóc nghèn nghẹn.

 

“Nói một nữa là em thích .”

 

“Em thích .”

 

vỗ lưng ngừng lặp lặp : “Trần Thâm, em thích . Rất thích, thích.”

 

Anh ôm , hai bả vai cũng khẽ run lên.

 

Ánh trăng chiếu lên bàn tay đang đan c.h.ặ.t lấy .

 

Trần Thâm quấn chăn quanh hai đứa, cằm tựa lên đỉnh đầu , giọng của lúc vẫn còn khàn khàn:

 

“Sau … ngày nào cũng với .”

 

“Nói gì cơ?” cọ cọ hõm cổ .

 

Vòng tay càng lúc càng siết c.h.ặ.t.

 

“Nói là em thích .”

 

“Nói hôm nay em vẽ gì, ăn gì… chuyện gì cũng kể hết cho .”

 

bật khúc khích, nhưng nước mắt vẫn ngừng rơi.

 

“Được.”

 

Hoàn

Loading...