Phải đến khi Thẩm Yến Chi xuất hiện, Trần Thâm mới thực sự nhận tình cảm của .
Trước đó, mỗi thấy tiếng lòng của Nguyễn Tuy, chỉ cảm thấy hoang mang và bối rối.
Những âm thanh quá thẳng thắn, thẳng thắn đến mức khiến đối diện thế nào.
Anh đành dùng từ “phiền toái” chiếc khiên che chắn, cố chấp đè nén rung động đang dâng lên trong lòng.
Thậm chí còn tự trấn an rằng chẳng qua là quen việc khác “dòm ngó” quá sâu mà thôi.
Cho đến khi Thẩm Yến Chi bước thế giới của họ.
Anh thấy trong lòng cô khẽ “ồ” lên như phát hiện một món đồ chơi mới lạ.
Âm thanh mang theo một chút ngạc nhiên và còn một chút tò mò, một ngữ điệu mà từng Nguyễn Tuy dành cho .
Mỗi trong lòng Nguyễn Tuy ngưỡng mộ Thẩm Yến Chi đều như một nhát d.a.o chậm rãi cắm tim .
Trần Thâm dần thể kiểm soát suy nghĩ của chính .
Liệu khi đối diện Thẩm Yến Chi, cô cũng sẽ thầm nghĩ những điều đó ?
Cho đến cái đêm ở sân thể d.ụ.c.
Anh thấy Nguyễn Tuy gọi Thẩm Yến Chi là “tiền bối lý tưởng”.
Chính câu châm ngòi cho bộ ngọn lửa giấu kín trong .
Lúc đó mới hiểu .
Thứ khiến bức bối và lo lắng yên.
Là ghen.
Là sợ ánh sáng trong đôi mắt cô sẽ rọi về phía khác.
Là sợ những lời tán dương từng sẽ còn dành cho nữa.
Là sợ một ngày, cô sẽ dùng cùng một câu “thích” để gọi tên một bóng lưng khác.
Sự xuất hiện của Thẩm Yến Chi giống như một tấm gương soi chiếu rõ ràng nỗi lòng mà từng dám thừa nhận.
Chỉ khi cô với khác, thấy cô khen khác , mới thực sự hoảng.
Anh cô tránh né .
Không cô mở lòng với khác.
Không trong trái tim cô, biến mất.
Cái gọi là “thích” hóa bắt đầu từ lâu .
13
Dạo gần đây, Trần Thâm chút lạ.
Dù nghiệp hai năm, và đang sống trong căn hộ nhỏ gần trường, nhưng thỉnh thoảng vẫn về đây.
"Sắp xếp xong ? Về thôi."
thì liền thấy đang ở ngưỡng cửa.
Ánh sáng từ phía khiến bóng dáng trở nên mờ ảo, tay xách túi đựng bảng vẽ của .
mím môi nhanh ch.óng nhét b.út chì hộp: "Sắp ."
Trên đường về căn hộ, khẽ nghiêng dịch gần một chút.
lặng lẽ đợi , như khi, chờ bàn tay tự nhiên đan lấy tay .
, chỉ thẳng về phía , bước chân cũng vẻ nhanh hơn hẳn bình thường.
Đầu ngón tay khẽ cuộn , trong lòng trào dâng một nỗi hụt hẫng tên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/crush-nghe-duoc-tieng-long-toi/chuong-10.html.]
Khi ngang qua cửa hàng tiện lợi.
[Muốn ghé mua chút đồ ăn vặt.]
còn kịp mở lời thì lướt thẳng qua.
“Này, Trần Thâm.” níu tay áo : “Em mua ít đồ.”
Anh , ánh mắt vẻ lạnh nhạt.
vẫn dừng chân .
Tiếng nước trong phòng tắm ngưng.
Không lâu liền thấy bước , áo choàng tắm khoác hờ , tóc vẫn còn nhỏ nước.
vội đưa khăn cho , và trong lòng thì thầm nghĩ: [Lau tóc , nếu dễ đau đầu lắm đấy.]
"Lau tóc , nếu dễ đau đầu đấy." .
“Không .”
Anh nhận lấy khăn, lau qua loa hai cái tiện tay vứt lên ghế, đó nghiêng lưng về phía .
Chiếc đệm lún xuống nhẹ, lặng lẽ bóng lưng , ngón tay ga giường khẽ nắm c.h.ặ.t.
"Gần đây… ?"
[Là em điều gì khiến vui ?]
[Hay là… chán những tiếng lòng lộn xộn trong em ?]
Anh vẫn trả lời.
Trong bóng tối chỉ còn tiếng tim đập, chậm rãi, rõ ràng từng nhịp một.
khẽ dịch gần thêm một chút, cố gắng rút ngắn cách giữa hai chúng .
[Trần Thâm.] thì thầm trong lòng, [Anh thể em… dù chỉ một thôi ?]
Vai khẽ động đậy một chút, nhưng dường như chẳng động đậy gì.
Ánh trăng ngoài cửa sổ len lỏi phòng dịu dàng rọi lên cổ tay lộ ngoài lớp chăn.
Có lẽ thật sự quá mệt mỏi . tự nhủ như .
...
Ban đêm ngủ sâu, nửa mơ nửa tỉnh cứ cảm thấy bên cạnh trống trơn.
đưa tay mò thì lập tức cảm nhận ga giường lạnh.
liền mở mắt.
Trên sofa, Trần Thâm đang cuộn , chỉ đắp một chiếc chăn mỏng. Không chuyển sang đó từ lúc nào.
lặng lẽ dậy, bàn chân trần đặt xuống nền gỗ lạnh buốt, từng đợt tê giá chạy ngược lên lòng bàn chân.
Khi bước gần , mới phát hiện hề ngủ. Hai mắt vẫn mở và đang đăm đăm lên chiếc đèn chùm trần nhà. Hàng mi dài in bóng nhạt hốc mắt.
xổm xuống, ánh dừng nơi cổ tay trần của .
Anh vẫn nhúc nhích, ngay cả mí mắt cũng .
Chiếc chăn lỏng dần trượt xuống ngang eo.
vươn tay kéo lên đắp , nhưng ngay khi đầu ngón tay chạm mép vải...
Anh đột nhiên đầu.
“Sao tỉnh ?” Giọng vẻ khàn khàn, như thể trải qua một cơn mơ đầy mỏi mệt.
“Sao ngủ ở đây?”