Bút trong tay khựng , ký ức về đêm qua chợt ùa về khi Ôn Diễn Chi ép đến thể xoay , dùng tu vi thâm hậu để áp chế .
Cơn giận bừng lên, dứt khoát quăng b.út, xông tìm Ôn Diễn Chi quyết đấu.
đ.á.n.h thì đ.á.n.h, cuối cùng đ.á.n.h lên giường, đến khi mặt trời lên cao ba sào mới miễn cưỡng "kết thúc trận chiến".
Một lúc mới hồn, phát hiện hệ thống hóa hình thành một chiếc ghế nhỏ, bên cạnh ăn hạt dưa đầy châm chọc:
"Chậc chậc, đúng là tiện nghi cho đại sư , cái tên cầm thú trong lốt ."
"Không cho phép ngươi đại sư của như ."
Ta hiếm khi thẳng thắn, lập tức ngắt lời hệ thống, lòng như phủ mật ngọt.
Mặc dù hiểu vẫn chẳng đ.á.n.h thắng Ôn Diễn Chi, nhưng khi hết những lời oán trách của , liền lập tức đổi.
Hệ thống thấy, bắt đầu chọc ngoáy:
"Yoyoyo, nữ t.ử trưởng thành giữ nữa ."
Kể cũng lạ, từ đó, hệ thống còn mất kết nối thêm một nào nữa.
Đệ t.ử Linh Kiếm Tông khi thành lịch luyện trở về, cả thiên hạ đều tin sư tôn chuẩn đại hôn.
Thế nhưng, đối tượng đại hôn đổi liên tục: từ nữ tu vô danh ở chân núi, đến phó chưởng môn, cuối cùng thành... Ôn Diễn Chi.
Nhìn các tông môn lớn nhỏ lượt đưa tới lễ vật chúc mừng, ôm chầm lấy Ôn Diễn Chi, sụt sùi nước mũi lóc t.h.ả.m thiết:
"Hu hu hu! Ta đại sư gả cho sư tôn, cái lão già khốn khổ !"
Tiểu sư bên cạnh, mắt cũng rưng rưng, nhưng chỉ dám nhỏ giọng phản bác:
"Sư tôn già . Chẳng hôm đó tỷ còn khen trong đại lao là ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng ?"
"Ta ! Ta hề! Ta chỉ bảo đẽ, nhân từ, dễ gần mà thôi!"
Lời dứt, cả đại sảnh im lặng như tờ.
Ôn Diễn Chi ghé sát, c.ắ.n răng thấp giọng hỏi:
"Đẹp đẽ, nhân từ, dễ gần?"
Từ hôm đó, liên lạc về chuyện đại hôn của sư tôn đều cắt đứt. khổ sở Ôn Diễn Chi bắt nghĩ đủ kiểu hoa mỹ để khen , thậm chí còn hỏi dồn dập rằng thích ai hơn, sư tôn.
Cứu mạng a!
Ngoại Truyện
Ôn Diễn Chi vốn là thiên tài của giới tu chân, ai phi thăng từ khi nào.
Sau , khi các thần khác lượt ngã xuống, trở thành vị thần duy nhất còn . Cuối cùng, tự nhiên tiếp quản vị trí của thiên đạo.
Sư tôn, đứa t.ử kiêu ngạo năm nào giờ đây "trải nghiệm nhân gian khổ ải", tức giận thốt lên:
"Ngày tháng thế sống nổi!"
Ngày qua ngày, Ôn Diễn Chi vẫn âm thầm cống hiến cho Linh Kiếm Tông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cong-luoc-nham-nguoi-ohin/9.html.]
Cho đến khi một kẻ tự xưng là hệ thống xin phép tiến nhập thế giới .
Ban đầu, Ôn Diễn Chi định từ chối, nhưng hiểu cuối cùng ấn đồng ý.
Hóa , hệ thống vô cùng ồn ào.
Mà từ khi theo Hứa Mộc Mộc, nó càng ồn gấp đôi.
Khi Ôn Diễn Chi cầm kiếm định c.h.é.m nát hệ thống, một giọng vang lên trong đầu:
"Uwaaa! Đại sư trai quá ! Chủ nhân mau lên, đè xuống! Cắn ! Nuốt trọn !"
Thanh kiếm run lên, cuối cùng tự động trở về vỏ.
Vì để tiến độ nhiệm vụ chinh phục trông thuyết phục hơn, Ôn Diễn Chi cố tình tỏ vẻ lạnh lùng với Hứa Mộc Mộc, mặc dù thực đối xử với khác còn lạnh lẽo hơn gấp bội.
Trong đại hội tiên môn, khi Hứa Mộc Mộc bất ngờ lạc Ma Thị, đầu tiên hoảng hốt thấy rõ.
khi đến nơi, thấy nàng đang vui vẻ chơi trò uống rượu đoán quyền với một đám ma tu.
Vừa thấy , Hứa Mộc Mộc lập tức rơi nước mắt lã chã, chậm rãi bước tới, bất ngờ c.ắ.n mạnh tay .
Vừa , nàng nhỏ:
"Huynh giờ mới đến, một sợ lắm!"
Nói xong, nàng liền ngất lịm.
Ôn Diễn Chi bế Hứa Mộc Mộc trở về tông môn, dấu răng tay, mãi vẫn nỡ xóa .
Cuối cùng, khi chiếm cảm tình và sự chủ động của Hứa Mộc Mộc, quyết định thổ lộ chuyện.
Không ngờ, hệ thống phát hiện điều bất thường.
Trong lúc nhắm mắt dưỡng thần, Ôn Diễn Chi ngừng thấy những lời phàn nàn khó chịu của hệ thống trong đầu.
Hắn giơ tay, lập tức cách ly bản khỏi vị diện mà hệ thống trú ngụ.
Sư tôn, lúc đang u sầu vì tình, hệ thống loan tin thất thiệt rằng qua đời.
Nhìn dáng vẻ háo hức của Hứa Mộc Mộc, Ôn Diễn Chi cuối cùng vẫn im lặng gì.
Hắn ngờ rằng nàng vì nhiệm vụ mà bỏ mặc .
Thanh kiếm bản mệnh trong tay như cứng , lòng thầm xé xác sư tôn và đem tiểu sư nướng.
Duyên Tròn Mộng Lành
Khi nhân gian gặp biến cố, Ôn Diễn Chi đảm bảo Hứa Mộc Mộc an , rời xử lý chính sự.
Đến lúc , nhận thư của Ma giáo thiếu chủ, nội dung :
"Tuyết Tàm Thảo chuẩn xong, còn Hứa cô nương đang vui chơi tại Di Xuân Viện."
Ôn Diễn Chi cất thư , quyết định dù thế nào cũng đến một chuyến.
[ Sau đó cũng hen]
Hoàn văn