CÔNG CHÚA NHẠN HỒI - 6

Cập nhật lúc: 2026-02-11 08:47:58
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15.

"Thật ... ngày họ nữ nhân nào khác cả, vẫn luôn tự an ủi chính rằng thích bất kỳ ai, chứ thích ".

“So với những nữ nhân khác mà , họ hề để ý đến bọn họ, nhưng chút thiết với , thế nên luôn cảm thấy chút đặc biệt".

" ngay khi cô đến, tình cảm của nhanh đổi... những điều đó đều cả...".

Tiếng nức nở của Mộc Hòa Nhã biến thành tiếng gào t.h.ả.m thiết.

Ta vỗ nhẹ lưng nàng, thật như cũng mà.

Ta bái lạy cầu xin trời đất cũng cầu một chút tình thương của phụ mẫu, bọn họ chỉ yêu một tỷ tỷ của mà thôi.

Mộc Hòa Nhã thể cầu tình yêu của Y Mãnh Tà, ngược cầu điều đó nhưng yêu , tuy là cũng phần tình yêu của thể kéo dài trong bao lâu.

Ta hiểu hơn ai hết rằng, đôi khi tình yêu là một thứ xa xỉ cũng khó mà cầu .

Còn tình thương của phụ mẫu thể nhiều phần đấy, nhưng đối với thì nó chỉ duy nhất một phần dành cho tỷ tỷ mà thôi.

Lại đến tình yêu của một nam nhân, chí ít còn thể kế tiếp.

"Công chúa, cô sẽ gặp hơn mà".

"Ta sẽ gặp ? nghĩ rằng thế gian sẽ ai hơn nữa cả".

"Công chúa nhất định sẽ gặp thôi, chẳng qua là thời cơ còn tới, tin rằng cũng đang tìm kiếm công chúa đấy".

Dù thế nào chăng nữa, một công chúa xui xẻo như còn thể tình cờ gặp may mắn mà, cho nên công chúa Mộc Hòa Nhã sẽ thể nào kém hơn .

Vừa xong những lời , Y Mãnh Tà đúng lúc xuất hiện bên ngoài cửa lều, về phía chúng .

Nhìn thấy tiến , Mộc Hòa Nhã hung dữ hừ một tiếng dậy rời .

Y Mãnh Tà thấy đồ trang sức đầu của Mộc Hòa Nhã, nhanh đến bên cạnh .

"Con bé đến cướp trang sức của nàng ? Đây là của hồi môn của nàng mà, giữ chúng chứ".

"Mộc Hòa Nhã từ nhỏ độc đoán như đấy, tiểu nha đầu đó một khi thích cái gì thì hoặc là ầm lên hoặc là cướp đoạt , nàng đừng chiều chuộng nó như thế, kẻo ngày đến bắt nạt nàng cho xem".

"Nếu nha đầu đến nữa thì nàng chỉ cần với một tiếng, lập tức sẽ trừng trị nó".

Ta mà buồn : "Thiếp ở trong lòng dễ bắt nạt như ?".

Y Mãnh Tà : "Đương nhiên , nàng mỏng manh như mà, Mộc Hòa Nhã thể dùng một quyền để đ.á.n.h mười như nàng đấy nhé".

Ta thể vui vẻ hơn nữa.

"Nàng bắt bạt , là bắt nạt nàng đấy. Công chúa là thực tế, cũng , chỉ là ngài từng hiểu rõ nàng mà thôi".

"Tại hiểu rõ nha đầu đó gì chứ?".

Y Mãnh Tà chằm chằm với ánh mắt khó mà nên lời, mất một lúc lâu mới đưa kết luận của .

"Nàng quá ngây thơ . Nàng cũng những nữ nhân trong hậu cung của cha những chuyện đáng sợ như thế nào ". Hắn nhớ , cau mày : "Nhìn nàng như , nếu Yên thị khác thì nàng chắc chắn sẽ ăn đến xương cốt cũng còn cho mà coi".

Ta lấy một miếng bánh ngọt và chặn cái miệng của .

Hắn nhai nhai và gật đầu khen ngợi.

"Không ngài nghị sự ? Sao về sớm như ? Còn tới giờ cơm nữa mà".

"Thị nữ chạy đến tìm rằng Mộc Hòa Nhã hầm hầm tức giận xông tới tìm nàng, các thị nữ đó cách nào cũng thể ngăn cản . Ta thấy liền lo lắng heo con của sẽ đ.á.n.h nên lập tức chạy đến xem một chút. À mà loại bánh ăn ngon nhỉ, mùi vị từng nếm qua bao giờ".

Ta ngừng, bưng một ít bánh ngọt và một ấm đến.

"Nếu trở về thì ăn thêm mấy miếng bánh ngọt nữa , uống một chén để thấm giọng. Nghị sự cũng vất vả , nhiều bánh ngọt đó, Thiền Vu thể mang chia cho các đại thần khác cùng ăn".

“Bọn họ cũng vợ”. Y Mãnh Tà khoát tay: “So với bọn họ còn nhiều vợ hơn cơ, chỉ một nàng thôi, bọn họ ăn thì kêu vợ chứ”.

Y Mãnh Tà nhấp một ngụm , lấy khăn tay lau khóe miệng cho .

Hắn bỗng nhiên cúi đầu xuống và ôm lấy gáy hôn thật lâu.

Sau khi buông , vị ngọt của bánh và hương thơm của vẫn còn đọng trong miệng.

16.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cong-chua-nhan-hoi/6.html.]

Y Mãnh Tà đối xử với .

Sau thời gian bận rộn đó, tổ chức một buổi lễ kế vị long trọng và chính thức đăng cơ với tư cách là một tân Thiền Vu.

Đồng thời, đó cũng là đại điển phong hậu của .

 

Ta còn là quả phụ vô danh của lão Thiền Vu nhặt về nữa.

Chàng chính thức lấy Yên thị của Hung Nô, khiến trở thành nữ nhân tôn quý nhất Hung Nô.

Y Mãnh Tà vẫn đưa ngoài chơi bất cứ khi nào rảnh rỗi.

Vì là mùa thu nên khắp nơi đều cằn cỗi, hoang vắng, chủ ý khác, dẫn xem rừng bạch quả vàng rực rỡ.

Đi ngang qua một đồng cỏ hình thù xí, sẽ cho đó là những cây vòi voi, và nó là nguyên liệu để tạo loại phấn má mà sử dụng.

Đối với , ngay cả một cánh đồng hoang vu cũng trở nên vô cùng thú vị.

Cũng giống như bây giờ đây, tựa như đang qua vùng đất hoang vu trong tim và trồng ở nơi đó những bông hoa nở rộ đầy rực rỡ.

mà, hạnh phúc của chúng kéo dài lâu như thế, nó kết thúc đột ngột một ngày lạnh lẽo đầy tuyết.

Chàng đưa săn nhưng đường bất ngờ ám sát.

Kẻ ám sát là tàn quân của lão Thiền Vu. Dù cho lén lút chạy trốn và trôi dạt khắp nơi, bọn họ vẫn nhất quyết đầu hàng Y Mãnh Tà, vẫn một mực ấp ủ mưu tính tìm cách trả bằng mối thù với trái tim sẵn sàng ch.ết.

Y Mãnh Tà lẽ thể đối phó với bọn chúng, nhưng vì cứu phân tâm.

May mà viện quân đến kịp lúc, tàn quân cũng tiêu diệt.

Y Mãnh Tà thương nặng, vết thương ở phần bụng cực kỳ nguy hiểm.

Lúc đó chỉ nhớ một màu đỏ tươi ch.ói mắt nền tuyết trắng .

Và tất cả đều là m.áu của nhuộm lên đó.

Các tướng lĩnh về phía với ánh mắt tràn đầy căm hận, bọn họ rằng Y Mãnh Tà bao giờ thương nặng đến như cả.

Ta bên ngoài lều của Thiền Vu, một bước cũng dám .

Trời sinh cản trở khác, khắc phụ mẫu, khắc phu quân, khắc tỷ , khắc cả đến đời con cháu.

Những lời của đạo sĩ một một nữa vang lên trong tâm trí , cũng như vô lời chỉ trỏ lưng ở trong cung, và thậm chí là cái ch.ết của lão Thiền Vu, từng cái một từ từ hiện lên trong đầu .

Ta ngoài và thấy Mộc Hòa Nhã đang lao đến, lúc đụng .

"Ta họ thương nặng, cô chăm sóc nữa ?".

"Công chúa, mong cô hãy chăm sóc thật ".

Nói xong, thất hồn lạc phách (*) về lều của , loáng thoáng thấy Mộc Hòa Nhã đang mắng vô tình vô nghĩa.

(*) 失魂落魄 [shīhúnluòpò] hồn bay phách lạc; kinh hồn bạt vía.

Trở lều trại, nhớ đến kim sang d.ư.ợ.c mà nhũ mẫu cho , lục tung tất cả các hộp và tủ để tìm nó, đó vội cầm lấy và chạy thật nhanh đến liều của Y Mãnh Tà ở phía bên .

Ta cứ ở cửa mà dám bước , cũng may là thấy Mộc Hòa Nhã đang ở đó nên vội ngoắc tay với nàng .

"Cô thế?".

Nàng tức giận .

Ta vội vã đưa t.h.u.ố.c cho nàng.

"Đây là t.h.u.ố.c trong cung, ngàn vàng cũng khó mà cầu , xin cô hãy dùng cho . Ta... yêu , cũng yêu như cô ".

Ta kìm nước mắt nên cứ mãi thôi, lẽ là quá đau lòng nên Mộc Hòa Nhã trách mắng nữa và cầm lấy t.h.u.ố.c của .

Trở lều trại, vội quỳ đất và cầu khẩn với ông trời.

Nếu Người thật sự mạng thì hãy cứ lấy mạng của con , đừng hại vô tội, đừng hại con yêu.

Ta từng ghét những thứ phù chú vàng đỏ dán bức tường trong tiểu viện, chúng nó khiến trông như một con quái vật cực kì kinh tởm .

ngay lúc đây, những thứ phù chú đó là những gì mà thấy nhất.

Hãy đem chúng nó dán khắp của mà.

Loading...