Con vẹt nhiều chuyện - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-09 16:10:59
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, gặp một cơn ác mộng.
Trong mơ, biến thành một cái bao cát, Tống Dật đ.ấ.m một phát bay thẳng lên trời xanh. Anh còn đ.ấ.m hét: "Cho chừa cái tội dám chê 'chim' nhỏ! Cho chừa cái tội dám chê 'chim' nhỏ!".
Sau khi bay lơ lửng một cách khó hiểu, biến thành một con chim, bắt đầu sải cánh bay lượn trung.
Cứ thế bay suốt cả một đêm, lúc tỉnh dậy thấy cả đau nhức rã rời.
liếc điện thoại, mới phát hiện một tin nhắn .
[Hôm nay em rảnh ? đưa em đến phòng tập quyền xem qua một chút để hiểu thêm tình hình.]
Lúc mới nhớ , khi rời tối qua, Tống Dật lấy cớ bàn chuyện ăn để kết bạn với .
Bàn chuyện ăn mà cũng đến phòng tập quyền ?
Có cần thiết trời!
đắn đo hồi lâu, soạn xóa.
Mất một lúc lâu mới dám khéo léo từ chối: [Như phiền các thành viên trong đội nghỉ ngơi ? Hay là cứ liệt kê danh sách nhu cầu gửi cho , sẽ báo giá cho là mà.]
[Không phiền.]
đợi thêm một lúc nữa, nhưng vẫn thấy nhắn thêm gì.
Thế là ? Cụt lủn thôi á?!
Suốt cả buổi sáng, Tống Dật hề liên lạc với .
cứ ngỡ chắc cũng chỉ chơi thôi.
Đến chập tối, đột nhiên nhận một cái định vị địa chỉ.
Tống Dật: [Đến đây tìm .]
chẳng chút nào.
Đang định tìm cớ từ chối thì Tống Dật gửi thêm một tin nhắn nữa.
[Sắp tới giải quyền sinh viên, bọn đang tìm đối tác cung cấp đồ uống, em đến góp ý giúp ?]
Nhu cầu của một giải đấu quyền chắc chắn lớn hơn nhiều so với việc luyện tập tại phòng tập.
Biết việc còn giúp quảng bá cho cái siêu thị nhỏ của nữa.
cố xốc tinh thần đồng ý, khi xuất phát còn gọi điện cho cô bạn .
Vốn định hỏi xem rảnh cùng , ngờ giảng viên gọi khảo sát ở thành phố lân cận từ sớm.
Trong điện thoại, gào thét đầy hối hận: “Đó là phòng tập quyền – nơi hội tụ của bao nhiêu là dương khí đấy! Lão giáo sư hại con !”
“Dạo tớ đang thiếu m.á.u trầm trọng, lát nữa đến đó nhớ chụp thật nhiều ảnh trai cho tớ để 'hồi m.á.u' nhé?”
Mới đầu còn thấy quá lên.
Mãi cho đến khi theo địa chỉ tìm tới phòng tập, những đàn ông đang di chuyển qua mặt ...
Trong đầu đột nhiên lóe lên câu cửa miệng của con vẹt Mạch Mạch.
“Chào bự chào bự, bự quá bự luôn.”
Chắc là Tống Dật chào hỏi với đồng đội.
“Anh Dật vẫn tập xong, chị cứ đây đợi một lát ạ.”
Vừa cửa, cô bé ở quầy lễ tân sắp xếp cho chỗ .
Ngước mắt lên, liền thấy Tống Dật đang ở đài thi đấu hình bát giác. Anh đang cởi trần, tay đeo một đôi găng màu đỏ.
Bờ vai rộng, vòng eo săn chắc, những khối cơ bắp cánh tay mỗi khi vung quyền đều lộ rõ vẻ mạnh mẽ.
Dù hiểu gì về môn , vẫn thể nhận sự chênh lệch sức mạnh quá lớn giữa hai đài.
Quả nhiên, nhanh đó, trai đối diện KO đo sàn, nhăn nhó than thở.
“Anh Dật, chẳng bảo là chỉ đấu giao hữu thôi !”
Còn kịp Tống Dật trả lời, xuống cạnh .
“Người , học quyền ?”
Một nhóc mặc áo hoodie đen bên cạnh . Cậu làn da trắng, mắt một mí, tóc xoăn nhẹ.
Trông chỉ mười tám, mười chín tuổi, ngoại hình đáng yêu.
“Không, , …”
Cậu nháy mắt với : “Thường thì bọn dạy ngoài , nhưng thấy chị xinh thế , em phá lệ dạy miễn phí cho chị nhé?”
Dứt lời, một chiếc găng tay quyền từ bay tới, rơi trúng phóc đầu nhóc.
“Cái quái gì thế, ai đấy!”
còn kịp phản ứng thì cổ tay kéo mạnh. Sau một hồi trời đất cuồng, ai đó ôm gọn lòng, má dán c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-vet-nhieu-chuyen/chuong-2.html.]
Lồng n.g.ự.c rắn chắc, nóng hổi như lửa đốt.
“Người của mà đến lượt lải nhải ? Tập xong mà chạy đây bắt chuyện? Phạt một trăm cái nhảy cóc.”
“Anh Dật? Không , em…”
“Ngay lập tức.”
Chờ nhóc khỏi, vội vàng đẩy Tống Dật .
Cả nóng bừng như sắp tự bốc cháy đến nơi.
“Xin nhé, nãy tưởng em bắt nạt nên cuống chút thôi.”
“Làm... thể chứ, trông cũng khá thiện mà…”
“Thằng nhóc đó chỉ cái mã ngoài đáng yêu thôi.”
Anh ghé sát tai , hạ thấp giọng.
“Chứ thật nó đ.á.n.h phụ nữ lắm.”
Cái gì cơ?!
kinh hãi ngước lên, chỉ thấy nhóc đang hì hục nhảy cóc đằng hắt xì một cái rõ to.
Cậu dụi dụi mũi.
“Vãi thật, chắc nãy đại ca đ.á.n.h đến mức cảm lạnh luôn chứ!”
mang theo sổ báo giá đến.
Trong phòng nghỉ, Tống Dật nhận lấy cuốn sổ lật xem một cách tùy ý.
Anh cao thật.
Tầm mắt của vặn dừng ngay vị trí l.ồ.ng n.g.ự.c .
Sau khi vận động xong, những khối cơ mỏng vẫn còn vương một lớp mồ hôi li ti.
lén liếc thêm cái nữa.
Trời ạ, còn là màu hồng!
A a a, mắt mù mất .
“Trong danh mục chỉ nước khoáng và nước ngọt thôi ?”
“À, . Hiện tại mới liệt kê những thứ , vì các còn cần thêm gì khác …”
Vừa , nhịn mà lên tiếng.
“Cái đó, mặc áo ?”
Tống Dật dường như lúc mới nhận từ lúc đ.á.n.h quyền xong vẫn mặc áo .
“Xin nhé, quen mất .”
Nói xong, thong thả tới chỗ tủ đồ gần cửa, lấy một chiếc áo thun đen.
Anh giơ tay, thản nhiên mặc áo ngay mặt .
Mắt như bỏng, vội vàng dời chỗ khác, tự nhiên mà mân mê vành tai đang nóng ran.
“Em tiếp ?”
“Hết... hết ạ.”
“Được , thì cứ chốt danh sách , những thứ còn khi nào nghĩ sẽ báo cho em .”
Anh cất cuốn sổ hỏi: “Tối nay em ăn gì?”
“Cái gì cơ?”
Anh nhắc nhở: “Sắp đến giờ cơm .”
“ vẫn nghĩ .”
“Vậy để quyết định nhé?”
Cho đến tận lúc trong nhà hàng, vẫn kịp định thần .
Rốt cuộc là đồng ý ăn với từ khi nào trời!
Thực đây từng gặp Tống Dật .
Lúc đó mới đại học.
Trên đường học về, một gã bám đuôi để tỏ tình.
Sau khi từ chối, liền thẹn quá hóa giận, định dùng vũ lực để cưỡng hôn .