Thấy như , chồng càng hoảng hơn: “Phương Duyệt, em bình tĩnh , gì thì từ từ !”
kéo vali, dứt khoát mở cửa .
Anh chắn ngay cửa, chồng thì phía .
Giọng đầy mất kiên nhẫn: “Tránh .”
“Anh tránh.” Anh chắn ở đó, “Em thì , nhưng con trai ở .”
Hai , con cái thì chăm nuôi, mà vẫn nhất quyết giữ .
lấy điện thoại từ trong túi , mở album ảnh đưa thẳng đến mặt .
Đó là ảnh chụp một cuốn sổ đỏ, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, tên , mua trả hết một từ hôn nhân, ngày tháng là bảy năm , cũng chính là năm kết hôn với .
“Nhìn cho rõ ?”
Mặt lập tức tái .
Sắc mặt chồng từ trắng chuyển sang xanh, từ xanh chuyển sang tím.
Bà há miệng, gì đó, nhưng cuối cùng nuốt ngược trong.
Chồng vẫn ở cửa, tay còn vịn khung cửa, nhưng khí thế chắn cửa ban nãy tan biến gần hết.
lạnh giọng lặp một nữa: “Tránh .”
Anh chậm rãi nghiêng sang một bên.
7.
kéo vali bước ngoài, con trai đeo chiếc cặp nhỏ của nó, lẽo đẽo theo phía .
Khi đến huyền quan, chồng đột nhiên lên tiếng: “Cô cứ thế mà thật ? Đây là nhà của cô đấy!”
dừng bước, đầu bà.
“Đây là nhà của bà, nhà của .”
Môi bà run run: “Thế còn Bằng Bằng thì ? Nó họ Trần!”
Con trai ló đầu từ phía .
“Bà ơi, cháu thể đổi sang họ mà.”
Mẹ chồng sững sờ đến đơ cả .
Từng bước chân nhỏ của con trai cứ lon ton theo , quai cặp vai nó lắc lư qua .
Lúc khỏi cửa tòa nhà, nó bỗng đầu một cái.
“Mẹ ơi, bà nội còn đến tìm chúng ?”
tòa nhà phía , giọng nhàn nhạt đáp: “Có.”
Nó gật đầu.
Cái nhà đó, nếu thật sự dễ buông tay như thế, thì cũng chẳng đến mức .
Hai ngày đầu chuyển đến nhà mới, con trai khám phá gần như ngóc ngách trong nhà.
Thứ nó thích nhất là chậu trầu bà đặt bệ cửa sổ, sáng nào nó cũng tưới cho cây một ít nước.
Tối ngày thứ ba, nó nhoài bên bệ cửa sổ, đột nhiên hỏi: “Mẹ ơi, bố nghĩ chúng chỉ đang giận dỗi thôi ?”
đặt công việc trong tay xuống, tò mò nó.
“Sao con nghĩ ?”
“Vì bố gọi điện.” Nó đầu , “Bà nội cũng gọi.”
Khoảng gần một tuần , chồng mới gọi điện tới, giọng điệu còn khá nhẹ nhàng.
“Phương Duyệt, mấy hôm nay em thế nào? Việc đưa đón con học chắc bất tiện lắm.”
“Có chuyện gì thì thẳng.” cực ghét kiểu vòng vo lòng vòng của .
Anh ngừng một chút.
“Anh nghĩ , hôm đó đúng là thái độ của , cũng thật sự chỗ đúng, em về , chúng xuống chuyện cho t.ử tế.”
ngoài cửa sổ.
“Nói chuyện gì?”
“Nói cách giải quyết.” Giọng càng lúc càng chân thành hơn, “Hôn nhân trò đùa, thể ly hôn là ly hôn ? Bằng Bằng còn nhỏ, thể bố.”
“Nó bố cũng sống năm ngày đấy.”
Đầu dây bên im lặng mấy giây.
“Phương Duyệt, em đừng như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-trai-noi-toi-khong-xung-an-dui-ga-toi-noi-ca-nha-chong-khong-xung-dang-la-gia-dinh-cua-toi/6.html.]
“Anh thật lòng giải quyết vấn đề, em về , chúng xuống, gọi cả tới, cho rõ chuyện, nên sống thế nào thì sống thế .”
Bằng Bằng đang lắp Lego trong phòng khách.
Nó ngẩng đầu lên, giơ mô hình nhân vật Lego trong tay vẫy vẫy với .
“Không cần.” lạnh một tiếng, “Gặp ở tòa.”
cúp máy.
Ngày hôm , khi , đưa con đến trường . Trước lúc bước cổng trường, nó ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nũng nịu với :
“Mẹ ơi, con thèm món gà hầm nấu .”
mỉm xoa đầu nó, hứa rằng tan sẽ nấu cho nó ăn.
Thế nhưng lúc tan đến đón con, cô giáo chủ nhiệm với vẻ ngạc nhiên : “Bằng Bằng bà nội đón từ sớm mà, chị ?”
“Bà chị bận quá, việc.”
hít sâu một , cố giữ bình tĩnh.
Rồi gọi điện cho chồng .
Thế nhưng điện thoại của tắt máy.
Thời buổi , ai vô duyên vô cớ tắt máy chứ?
Tay bắt đầu run lên, nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường.
lấy điện thoại , mở định vị đồng hồ trẻ em của con.
Định vị hiển thị ở phía đông thành phố.
phóng to bản đồ, chụp màn hình lưu .
Sau đó, mở đoạn camera giám sát.
Hai giờ mười lăm phút chiều, chồng dắt Bằng Bằng khỏi cửa tòa nhà.
Con trai còn ngoái đầu một cái, dường như đang tìm thứ gì đó.
Mẹ chồng kéo nó , hai nhanh ch.óng biến mất khỏi khung hình.
báo công an.
mở WeChat, gửi ảnh chụp màn hình từ camera giám sát và ảnh chụp màn hình định vị nhóm đại gia đình, chính là cái nhóm mà chồng ngày nào cũng khoe cháu nội đăng mấy tin đồn dưỡng sinh nhảm nhí .
8.
kèm theo một câu:
“Mẹ chồng nhân lúc mang con mất, hiện giờ tắt máy mất liên lạc, nào chỗ , ơn xem giúp với.”
Chưa đầy mười phút, cả nhóm nổ tung.
Người cô đầu tiên nhảy : “Phương Duyệt, cháu cái gì ? Đăng lên nhóm thế khó coi lắm!”
trả lời bà : “Con đang ở ?”
Bà ấp úng rõ ràng.
Người cô hai lập tức gửi một đoạn tin nhắn thoại: “Ôi dào, bà nội đưa cháu chơi chút thôi mà, cháu cần quá thế ?”
Hay thật, hóa ai cũng cả, chỉ là giấu kín, như một trò hề.
Được lắm.
Rất .
chụp màn hình, khoanh tròn tên của tất cả những lên tiếng, lưu hết.
Sau đó gửi thêm một tin mới:
“Cảm ơn nhắc nhở, hóa ai cũng chuyện, chỉ là một ai cho .”
Trong nhóm lập tức im bặt.
Cô hai vội rút đoạn tin nhắn thoại .
Người cô cả bắt đầu gửi liên tiếp mấy sticker ôm ôm, giả vờ như chuyện gì xảy .
mặc kệ bọn họ.
mở một nhóm khác, là nhóm đồng nghiệp công ty của chồng .
Đó là nhóm từ đợt công ty tổ chức team building năm ngoái, kéo , từ đó đến giờ vẫn im lặng trong nhóm, cũng thoát .
gửi một tấm ảnh.
Đó là ảnh thẻ nhân viên của chồng , kèm theo một câu:
“Xin hỏi đồng nghiệp hôm nay ạ? Mẹ đưa con trai mất, liên lạc với , ai gặp thì phiền nhắn giúp một tiếng.”