Chương 8: Hình Phạt Vĩnh Viễn (Hoàn Truyện)
Kể từ ngày rời khỏi văn phòng của Tiến sĩ An và thấy hình ảnh của con rối thủy tinh trong gương, cuộc đời , Mạc Lan, sụp đổ.
cố gắng vứt bỏ con rối.
ném nó thùng rác, nhưng nửa đêm, một nỗi sợ hãi tên khiến chạy xuống, lục tung đống rác bẩn thỉu để tìm nó.
thể vứt nó , vì bây giờ, nó là .
sống cô lập trong căn hộ rộng lớn, công việc, bạn bè.
Mọi tài sản vật chất đều trở nên vô nghĩa.
dám gương.
Mỗi cố gắng chải tóc rửa mặt, thấy đôi mắt thạch xám khói vô hồn đang chằm chằm .
Vết nứt con rối, giờ đây là một đường sẹo vô hình, đau nhói, chạy dọc khuôn mặt .
ngừng chuyện.
sợ hãi giọng của chính , vì đó chính là giọng kim loại lạnh lẽo lệnh tự hủy diệt.
Con rối thủy tinh đặt ở trung tâm căn phòng, một chiếc bàn nhỏ, và dành cả ngày để đối diện nó.
Nó còn thì thầm những lời xúi giục nữa.
Nó chỉ im lặng.
sự im lặng đó còn khủng khiếp hơn lời buộc tội.
Sự im lặng đó là sự xác nhận cuối cùng của Tiến sĩ An: hành vi đều do . Con rối chỉ đang im lặng chứng kiến hình phạt vĩnh viễn của .
Một hôm, nhấc điện thoại.
gọi cho Thẩm Lệ, xin .
Muốn rằng hiểu, rằng hề chuyện xảy .
khi màn hình điện thoại, thấy hình phản chiếu của .
Đó là Mạc Lan đang gọi điện, mà là con rối đang giữ một chiếc điện thoại vô hình.
lập tức buông điện thoại xuống.
quyền xin cô .
Thẩm Lệ rời khỏi thành phố .
Cô bán cho bộ phần sở hữu căn hộ, coi như một sự đoạn tuyệt .
cô ở , gì.
Sự trừng phạt lớn nhất là mất công việc tiền bạc, mà là sự dằn vặt về tình bạn chính tay phá hủy.
nhớ ngày chúng mua con rối.
Nụ rạng rỡ của Thẩm Lệ.
Sự hào hứng chia sẻ món đồ kỷ niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-roi-thuy-tinh/chuong-8-hoan-truyen.html.]
biến sự hồn nhiên đó thành một lưỡi gươm đ.â.m lưng cô , chỉ vì những suy nghĩ ghen tị hèn mọn.
dậy, đến bên con rối.
nhận rằng, chúng là hai thực thể khác .
Chúng hòa một.
là Kẻ Phản Chiếu của chính .
đưa tay chạm vết nứt con rối, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh.
nhắm mắt .
Trong tâm trí , thấy giọng của Thẩm Lệ, lời trách móc, mà là lời tuyệt vọng cuối cùng của cô :
“Thứ nứt là con rối, mà là linh hồn .”
mở mắt, con rối.
Bây giờ, thấy khuôn mặt thủy tinh vô cảm nữa.
thấy khuôn mặt của Thẩm Lệ.
Khuôn mặt Thẩm Lệ, biến dạng bởi sự ghen tị của , với vết nứt dài chạy qua khóe miệng, nơi cô từng .
Sự trừng phạt tất.
chỉ tự hủy hoại , còn kẹt vĩnh viễn trong hình ảnh méo mó của bạn mà phản bội.
sống tiếp, với tư cách Mạc Lan, mà là một con rối thủy tinh mang theo vết nứt của sự phản bội.
thể rời khỏi căn hộ, vì con rối thể di chuyển.
thể , vì con rối tiếng .
chỉ thể đối diện với chiếc gương, nơi hình ảnh của chính và con rối hòa một, và lặng lẽ chứng kiến sự dằn vặt của linh hồn chính đày đọa.
*NGOẠI TRUYỆN:
Một năm , hàng xóm còn thấy Mạc Lan xuất hiện.
Người gọi cảnh sát.
Cảnh sát phát hiện căn hộ trống trơn.
Trên chiếc bàn giữa phòng khách, đặt trang trọng là một con rối thủy tinh nứt, và một cuốn sổ tay nhỏ.
Trong cuốn sổ, chỉ một dòng chữ cuối cùng bằng nét chữ run rẩy:
“ là Mạc Lan. là Kẻ Phản Chiếu. Và chứng kiến tất cả. Không ma thuật, điều khiển. Chỉ là ghen tị. Ghen tị là lưỡi gươm thủy tinh sắc nhất, phản chiếu đúng lúc để đ.â.m chính tim .”
Con rối thủy tinh đưa về đồn cảnh sát.
Khi một viên cảnh sát trẻ tò mò cầm nó lên, vết nứt.
Anh thề, trong một khoảnh khắc, thấy khuôn mặt phản chiếu trong vết nứt đó, với một nụ nhếch mép lạ lùng.
Anh vội vàng đặt nó xuống, dám .
Con rối vẫn ở đó, im lặng.
Và nó sẽ tiếp tục phản chiếu những bản tính tăm tối, chờ đợi linh hồn yếu đuối tiếp theo.