Cơn Mưa Mùa Hạ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-22 08:34:12
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiều khi cảm xúc của con giống như cơn mưa rào mùa hạ, báo . Lúc đó cô chỉ cảm thấy Lục Thanh hành động nhiều năm , tuy rằng đáng ghét, đau nhưng khi nghĩ đến việc hai thể đung đưa cùng chiếc xe như thế nữa, thiết nhất trong tâm trí đối phương, cô cảm thấy trái tim vô cùng đau đớn.
Tâm trạng xúc động hơn, lời cũng còn vòng vo. Cô nắm lấy cổ tay mím môi , đau lòng hỏi: “Sau nhéo mặt khác như ?”
Câu hỏi đầu đuôi, chỉ là Lục Thanh hiểu theo một cách kỳ lạ. Động tác của dừng , dùng ngón tay lau nước mắt khóe mắt của Nguyễn Nghi. Anh chăm chú lau, thở nóng hổi phả mặt Nguyễn Nghi. Cô chằm chằm chớp mắt.
Yết hầu của Lục Thanh khẽ nhúc nhích, một hồi lâu buông tiếng thở dài, dùng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi: “Nguyễn Nguyễn, em coi là cái gì?”
Anh hỏi thẳng, Nguyễn Nghi chớp mắt, mất một lúc lâu mà vẫn phản ứng kịp. Lục Thanh chờ trong chốc lát, chờ cô mở miệng, buông một tiếng thở dài. Anh : “Nguyễn Nguyễn, em suy nghĩ cho kỹ. Đời là như đấy, ai thuộc về ai mãi mãi cả.”
Lời của gần như lạnh lùng. Sau đó suốt cả ngày ở bãi biển, Nguyễn Nghi chuyện với Lục Thanh nữa.
Trái tim cô đập "thình thịch" nhanh. Cô hiểu ý của Lục Thanh là gì, cũng cái gì. Anh hỏi cô coi là gì, cô còn tưởng rằng cũng thích cô nhưng ai thuộc về ai mãi mãi.
Anh cô thích đúng ? Đang khéo léo từ chối cô?
Bọn họ bãi biển ăn đồ nướng. Bên cạnh một quán rượu, những trẻ tuổi tạm thời thoát khỏi xiềng xích của trường học, nóng lòng tìm kiếm thứ gì đó để chứng minh bản là một trưởng thành thể tự đảm đương việc.
Mọi ô che nắng để nướng thịt, xung quanh thơm ngào ngạt mùi hạt dẻ rang đường. Nguyễn Nghi chống cằm trong góc, cả ngày đều tập trung.
Bạn cùng bàn thấy cô rầu rĩ vui, kéo cô chơi game. Toàn là trò chơi cũ rích, cô thích nhưng cùng chơi, cô nên họ mất hứng.
Sau khi xuống, cô phát hiện Lục Thanh cũng ở đó. Anh đang xéo cô, đầu gì đó với bên cạnh. Ánh đèn lờ mờ bờ biển chiếu khuôn mặt , tia sáng khiến nụ của trông mê hơn.
Trong lòng cô càng thêm phiền muộn. Suy nghĩ của cô vì một lời của mà xoay chuyển nửa ngày, mà chút ảnh hưởng nào.
Cô tức giận, cố ý tự cao trong khi chơi. Bởi vì thua thể lựa chọn thật hoặc đại mạo hiểm, hầu như cô luôn thua. Cũng may vấn đề mà hỏi tương đối bình thường, thường là những câu hỏi dễ trả lời.
Bỗng dưng cảm thấy trò chơi cũng chỗ , đột nhiên hỏi cô: “Cậu thích ai ?”
Khóe mắt Nguyễn Nghi như như liếc Lục Thanh, đầu thiếu niên rũ xuống, dường như phát hiện động tĩnh bên . Cô híp mắt , nhẹ nhàng gật đầu. Cả hai bên cùng đồng thanh "ồ" lên, đó hỏi cô: “Người ở đây ?”
Lúc , cuối cùng cũng chuyện với bên cạnh xong, men theo ánh mắt của ngẩng đầu qua. Bốn mắt , ma xui quỷ khiến thế nào mà Nguyễn Nghi lắc đầu: “Không , ở đây.”
Các bạn tiếc nuối thở dài, đụng vai : “Chà, thanh mai của cướp .”
Anh gì đó với một nụ nhẹ, thế nhưng cô rõ.
Chuyến chơi nghiệp trôi qua trong bầu khí mấy vui vẻ, dường như hai trở nên xa lạ chỉ một đêm, thậm chí cô cũng tiễn Lục Thanh học.
Khai giảng bên cô muộn hơn hai ngày. Khi kéo vali sân bay, ngang qua cửa nhà thì ngăn , Lục Thanh chuẩn một món quà, nhờ bà đưa cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-mua-mua-ha/chuong-4.html.]
Mẹ Lục cô với ánh mắt thăm dò: “Con thật , hai đứa cãi ? Lục Thanh bắt nạt con ?”
Nguyễn Nghi cúi đầu nhận quà, đó là chiếc hộp mù mà cô mua nhiều nhưng bao giờ mở . Cô đưa tay chạm vảy của nàng tiên cá, lắc đầu với Lục. Nước mắt cô chảy , nhưng cô vui vẻ.
“Vâng.” Cô : “Lục Thanh bắt nạt con.”
…
Tối hôm đó, cô nhận điện thoại của Lục Thanh. Khi đó cô sắp xếp xong hành lý, đang lau dọn ban công.
Khi bắt máy, hỏi ngay: “Nghe em bảo với là bắt nạt em?”
Giọng điệu vẫn buông thả như cũ, trong đó còn mang theo nụ nhàn nhạt. Từ khi chuyến hành trình biển kết thúc, hai từng nghiêm túc chuyện với . khi hỏi vấn đề , lời tự nhiên, dường như những vết nứt đó bao giờ tồn tại.
Nguyễn Nghi đặt cây lau nhà xuống, còn mở miệng hỏi: “Đã đến trường ?”
“Ừ, đang thu dọn đồ đạc.” Nguyễn Nghi đáp.
“Huấn luyện quân sự sẽ bắt đầu khi báo danh.”
“ , bắt đầu ?”
Lục Thanh : “Ừ, phơi nắng sắp c.h.ế.t .”
Họ ngầm tránh chủ đề nhạy cảm đó, trò chuyện về cuộc sống bình thường hàng ngày mà bất kỳ sự vui mừng nào.
Ban đầu Nguyễn Nghĩ nhận điện thoại còn vui vẻ, xong rơi đáy vực. Lại đổi, cách cô đối xử với Lục Thanh đổi .
Trước đây là cô đơn phương một cách dè dặt, Lục Thanh gì về chuyện , vẫn thể thiết với cô như .
Chẳng qua bây giờ cả hai đều thận trọng hòa hợp với , chủ đề câu chuyện càng ít hơn, chỉ những lời nhàm chán và tẻ nhạt.
Thì khi thích một nào đó, bạn sẽ xa lánh đối phương.
Mặc dù liên lạc một nữa nhưng mối quan hệ thiết mấy, mỗi tháng chỉ chuyện một hai , phần lớn thời gian đều do Nguyễn Nghi phàn nàn…
“Huấn luyện quân sự thật sự nóng.”
“Những học sinh năm hai ở trường em thoải mái quá, mỗi ngày ở sân chơi xem tụi em luyện tập.”