Cơn Mưa Không Xa - Phiên ngoại 2
Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Tiếng kêu “” (ca ca) của Chung Viễn vang lên trong, nhưng nó qua đủ kiểu filter khi lọt tai Thích Thời Vũ. Anh mà cái gáy nóng bừng, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng, cũng thèm để ý tới Chung Viễn.
Chung Viễn đưa tay giữ bàn xoay của Thích Thời Vũ : "Xin đó, chuyện với em mà."
*Chữ “” in nghiêng là Chung Viễn kêu “cưa cưa” nha.
"Đừng cản trở việc." Thích Thời Vũ kéo tay Chung Viễn sang một bên, "Nên gì thì cái đó ."
"Em nên gì đây?" Chung Viễn nghiêng về phía , hạ giọng , "Không em nên dỗ vui ?"
Thích Thời Vũ dỗ dành cho còn cáu bẳn nữa, vẻ mặt cũng phần dịu . Anh lau tay bằng chiếc khăn vuông trắng ở bên cạnh, định chuyện thì thấy tiếng chuông gió vang lên khi rèm cửa vén lên chạm , hai đồng loạt về phía cửa. Một đàn ông cao ráo, hiền lành bước trong tiệm với hai nhóc. Người đàn ông thấy Thích Thời Vũ và Chung Viễn đều ở quầy thì hỏi: "Thầy Chung, cũng ở đây ? Ông chủ Thích, dẫn cháu trai với Tiểu Lạc đến ăn một bữa thật ngon, cảm ơn chuẩn cho chúng nhé."
"Mọi cũng ." Thích Thời Vũ , từ quầy , đặt tay lên đầu một đứa bé trai, "Bé Hà chòn do, con ăn ké chú Lưu nữa hả?"
Hà Giai Lạc nhỏ giọng phản đối: "Chú Thích ơi, giờ con hết béo , chú đừng gọi con như ?"
"Nếu con cứ ăn như thì sẽ béo lên đó." Thích Thời Vũ hề thương tiếc, "Hôm nay cho con ăn bánh kem."
Cậu bé còn vốn đang im lặng, liền giữ c.h.ặ.t lấy tay Hà Giai Lạc, cực kỳ nghiêm túc với bạn : "Không , dù béo thì tớ vẫn sẵn lòng bạn với . Cậu của tớ với tớ rằng thể bề ngoài khi kết bạn với khác, đúng ?"
Người đàn ông xoa đầu đứa nhỏ, chỉ một chiếc bàn trống ở cạnh cửa sổ với Thích Thời Vũ: "Ông chủ Thích, chúng bên ?"
Thích Thời Vũ khẽ gật đầu : " đến phòng bếp bảo bọn họ chuẩn cho , hôm nay cốt lẩu gà vàng đậu lăng với bong bóng cá và cốt lẩu giấm rượu mới , bảo bọn họ lên món luôn cho nhé.”
*Hai cái lẩu tui chịu, kiếm hổng tên tiếng việt. Lẩu gà vàng tên tiếng là Golden chicken soup; còn lẩu giấm rượu, xem sương sương thì nó là “dùng giấm tạo từ quá trình lên men các loại ngũ cốc chưng cất theo quy trình nấu bia”, thể search tên tiếng là Zaopocu hotspot hoặc là Vinasse and vinegar hotspot.
Nói xong Thích Thời Vũ thẳng phòng bếp mà đầu .
Người đàn ông thấy Thích Thời Vũ rời liền vỗ nhẹ đầu hai đứa bé, để bọn chúng chỗ . Sau đó mới với Chung Viễn: "Thầy Chung, bình thường Tiểu Hằng ở lớp phiền thầy nhiều ."
"Anh Lưu, quá lời , Tiểu Hằng là một đứa trẻ ngoan ngoãn." Chung Viễn cực kỳ khách sáo, "Tiểu Hằng và Giai Lạc chơi nhỉ?
"Thầy đừng khách sáo như , chắc là nhỏ tuổi hơn thầy đấy, nếu thì thầy cứ gọi Tư Miểu là ." Lưu Tư Miểu , " chuyển tới sân nhà bà Giai Lạc, Tiểu Hằng thỉnh thoảng đến thăm , thế là hai đứa bé quen , con trai mà, gì cũng thể chơi cùng hết."
Tháng bà Hà quyết định cho thuê một căn phòng nhỏ trong khu nhà, Lưu Tư Miểu chính là khách trọ mới của bà.
Chung Viễn khách sáo chuyện với , chỉ một lát thấy Thích Thời Vũ bưng nồi , thế là với Lưu Tư Miểu:"Tư Miểu, cái chuẩn xong , mau ăn với mấy đứa nhỏ ."
Lúc đặt nồi xuống Thích Thời Vũ giống như là trượt tay, chiếc nồi nóng khi đặt xuống bếp từ phát tiếng vang nhỏ. Chung Viễn thấy liền lập tức tiến lên, nắm lấy tay , nhỏ giọng : "Sao ? Anh bỏng ?"
Thích Thời Vũ nhanh ch.óng rút tay , gọi nhân viên phục vụ mới tới tiệm mang thức ăn lên, cởi chiếc tạp dề màu lam lúc bánh xuống, với Lưu T.ử Miểu: "Cậu Lưu, cứ từ từ ăn với bọn nhỏ nhé, còn chút việc ngoài một lúc."
"Được , ông chủ Thích thong thả." Lưu Tư Miểu liên tục đáp .
Thích Thời Vũ xoay định rời , gặp Hạ Đông bước tiệm, thấy sắp ngoài, Hạ Đông : "Không thảo luận công thức mới với ? Định ?"
"Thảo luận công thức mới cái gì, tự nghĩ ." Thích Thời Vũ tức giận, "Em ngoài, tránh đường cho em."
Hạ Đông hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng vẫn tự giác bước sang bên cạnh một bước, Thích Thời Vũ lập tức đẩy cửa ngoài, cẩn thận còn đụng Lâm Niệm mới bước , đến cả câu xin cũng .
Lâm Niệm nhỏ giọng : "Anh Thích ? Ảnh đang giận ai ?"
"Vậy chắc chắn là giận ." Chung Viễn bất đắc dĩ , "Để xem , Đông, trong tiệm xin nhờ ."
Hạ Đông hiệu thành vấn đề, Chung Viễn lập tức đuổi theo.
Bên ngoài trời tối, ngõ Bách Hoa vẫn như bao năm , chỉ ánh đèn mờ vàng ấm áp từ cửa sổ chiếu bên đường. Lúc Chung Viễn đuổi đến nơi, Thích Thời Vũ đang dựa tường, môi c.ắ.n điếu t.h.u.ố.c còn kịp châm lửa, lục lọi trong túi quần tìm một cái bật lửa.
Chung Viễn châm một điếu bước tới, gần , cúi đầu dùng điếu t.h.u.ố.c môi châm lửa cho .
Thích Thời Vũ nữa, chỉ là cúi đầu lẳng lặng hút t.h.u.ố.c.
"Chúng đồng ý với là chuyện gì đều mà." Chung Viễn cúi đầu khẽ, "Anh , chuyện với em , ?"
Thích Thời Vũ lời nào.
Chung Viễn tiếp tục : "Vừa tay bỏng ?"
"Anh tưởng hồi nãy em mắc chuyện với Tư Miểu mà?" Thích Thời Vũ , "Em còn thấy bỏng tay ?"
Chung Viễn sửng sốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/phien-ngoai-2.html.]
"Còn Tư Miểu nữa chứ, gọi gì á." Thích Thời Vũ như rít điếu t.h.u.ố.c hai , "Từ hồi chuyển tới đây, thấy thích em ."
Chung Viễn bật : "Sao thể chứ?"
"Sao thể chứ?" Thích Thời Vũ , "Em , hở một cái là chuyện với em, ba ngày hai bận đến tiệm ăn lẩu, ánh mắt chằm chằm theo em."
"Vậy em thấy ." Chung Viễn nghiêm mặt , "Mắt của em chỉ thể thấy thôi, khác thế nào em đều thấy gì hết."
Cả một bụng lời của Thích Thời Vũ chặn hết bởi câu tỏ tình nửa đùa nửa thật của Chung Viễn, đành rít mạnh điếu t.h.u.ố.c thêm hai nữa.
Anh ngước lên mắt Chung Viễn, bao nhiêu năm, đôi mắt vẫn đến nao lòng, dù cho khóe mắt vài nếp nhăn nhưng vẫn khiến rung động. Mà ngay lúc cặp mắt trong trẻo còn chân thành và say đắm như .
Chung Viễn cúi đầu xuống như hôn mặt.
Thích Thời Vũ định nhắm mắt thì thấy tiếng bước chân của trẻ con và tiếng chuông của Nấm truyền đến, sang , là Thích Lãng dắt Nấm chạy từ trong sân .
Thích Thời Vũ thắc mắc: "Sao hôm nay dắt Nấm ngoài chạy bộ ... Ủa? Sao bé đen chòn do cũng chạy theo thế?"
Chung Viễn theo ánh mắt của , chỉ thấy Hà Giai Lạc lao vùn vụt từ trong sân nhà , chạy sát đằng Thích Lãng.
"Bọn nhỏ đều lớn , cần để ý đến bọn chúng nữa ." Chung Viễn đưa tay kéo đầu Thích Thời Vũ đến hôn ch.óc ch.óc lên môi , "Nói chuyện của , giận vì chuyện ?"
"Em giữ cách với kẻ ý đồ xa, còn gọi tên thiết như ." Thích Thời Vũ cảm thấy già mồm, "Anh nên giận ?"
"Nên." Chung Viễn lập tức nhận sai, "Đều là của em, , đừng giận ? Sau em chắc chắn sẽ chuyện với nữa... Em chỉ chuyện với , chỉ mật với thôi."
Thích Thời Vũ đỏ bừng mặt, càng ngày càng cảm thấy như đứa trẻ trái đúng sai.
Chung Viễn nắm chặt tay : "Đi thôi , giận nữa thì dạo ... Trong tủ đầu giường còn nhiều đồ nữa, mau bổ sung thôi."
Thích Thời Vũ vỗ cái bốp lên lưng Chung Viễn.
Đến khi cả hai xách túi mua sắm trở về, Lưu Tư Miểu và cháu trai ăn xong bữa tối, đang từ trong sân . Chung Viễn khẽ gật đầu với Lưu Tư Miểu : "Cậu Lưu thong thả, về phòng ."
Ở cổng chỉ còn Thích Thời Vũ và Lưu Tư Miểu, mở lời : "Cậu Lưu, hương vị thế nào?"
"Gà với bong bóng cá trong lẩu gà mùi hương đậm đà và thuần khiết, hải sản nấu trong giấm rượu là tuyệt nhất." Lưu Tư Miểu , "Tay nghề của ông chủ Thích đúng là tầm thường."
Thích Thời Vũ hổ, nên trả lời thế nào, Lưu Tư Miểu thản nhiên tiếp: "Mối quan hệ của ông chủ Thích và thầy Chung thật. Lần đầu gặp , cực kỳ ấn tượng bởi , vẫn luôn thử theo đuổi , bây giờ xem là chẳng một tí ti cơ hội nào ."
"Không ... Hả? Theo đuổi ai cơ?" Thích Thời Vũ trừng to hai mắt, " ?"
Lưu Tư Miểu thêm gì, lễ phép chào tạm biệt Thích Thời Vũ.
Thích Thời Vũ ngơ ngác trở sân , mở cửa phòng thầy Chung kéo qua. Chung Viễn đẩy dựa cửa, ghé tai : "Nhìn xem, đổ oan cho em thế nào? Xem bây giờ nên ghen là em mới đúng nhỉ?"
"Anh !" Thích Thời Vũ mạnh miệng, "Hôm nào cũng em chằm chằm mà..."
Thích Thời Vũ chợt nhận , lẽ là bởi vì Chung Viễn luôn ở bên cạnh .
"Không , xin em cũng dễ thôi." Giọng Chung Viễn càng trầm hơn, bờ môi cách càng lúc càng gần, "Chúng cùng thử chỗ đồ mới mua nhé."
Ngay khi Thích Thời Vũ hôn, khóe mắt trông thấy túi đồ còn đặt ở đầu giường mở từ lâu .
Mặt trăng treo cao cành cây, một cánh cửa khác trong sân mở , Thích Lãng và Hà Giai Lạc cùng bước ngoài, trong tay Thích Lãng còn cầm một món đồ chơi lego mới ráp, trông như tấm khiên của Captain America.
Hà Giai Lạc ngáp một cái : "Cuối cùng cũng ráp xong , cả tháng nay tớ đều học cách từ Tiểu Hằng đó, mãi mới chuẩn xong vật liệu, tớ tặng nó cho ."
Thích Lãng cẩn thận ôm bộ đồ chơi, mặt vẫn tỏ nghiêm túc: "Cảm ơn ."
"Không gì, là bạn của tớ mà." Hà Giai Lạc vẫy tay chạy ngoài, "Vậy tớ về nhà đây, sáng mai tớ tới gọi cùng đến trường!"
"Được." Thích Lãng vẫy tay với nhóc, "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon!"
Giọng chào tạm biệt của trẻ con cùng với tiếng cọt kẹt của cánh cửa nhỏ trong khu nhà kết thúc một ngày trong âm thầm.
Thích Lãng vẫn ôm hộp đồ chơi trong tay, bé phòng của lão Thích ở đối diện tiên, bên trong hình như tắt đèn . Thích Lãng nhỏ giọng thì thầm một câu: "Mấy lớn ngây thơ ."
Nói xong bé cúi đầu xuống chiếc khiên màu xanh đỏ trong tay .
Một nụ thể kiềm xuất hiện khuôn mặt non nớt vẫn luôn nghiêm túc của bé.
Hoàn