Cơn Mưa Không Xa - Phiên ngoại 1

Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Gần đây Thích Lãng học lớp 5 (3) luôn vẻ cực kỳ suy tư.

Đứa nhỏ quá thông minh, đến nỗi cô Trần chủ nhiệm lớp hiện tại của nên chuyện với thế nào.

Thế là cô Trần tìm đến bé Hà chòn do luôn âm thầm dõi theo Thích Lãng… À , bạn nhỏ Hà Giai Lạc bây giờ còn chòn do nữa, làn da cũng trắng hơn .

Hà Giai Lạc bàn việc của cô Trần, gãi gãi đầu: “Không vui ạ? Chắc , cô Trần ơi, Tiểu Lãng vẫn luôn như mà… Trưa qua ăn đùi gà, còn cho em một nửa đó!”

“...” Cô Trần đôi mắt to tròn ngây thơ của Hà Giai Lạc, bất đắc dĩ thở dài, hèn chi bình thường Thích Lãng luôn hờ hững lạnh lùng với cái đuôi nhỏ của , đứa bé , mặc dù bây giờ còn béo tròn nữa, nhưng vẫn khờ khạo quá. Món đùi gà Thích Lãng thích ăn nhất cũng thể đưa cho nhóc, chắc chắn là chuyện !

Đã gần đến giờ Thích Lãng tan học, thời gian bé rời lớp cũng trùng với thời gian tan ca của thầy Chung trai trong trường. Thầy Chung giống với những giáo viên khác con học cùng trường, để con thẳng đến văn phòng tìm cùng về nhà. Thầy luôn thu dọn đồ đạc của và đợi Thích Lãng ở ngoài cổng trường như những phụ khác.

Cô Trần các giáo viên cũ , từng hỏi thầy Chung lý do vì như . Thầy Chung , khi đứa nhỏ bước khỏi cổng trường và thấy bố lẽ là khoảnh khắc ấm áp nhất trong ngày của chúng. Chim mỏi về tổ, đó là sự ấm áp mà ai nên cướp .

Chung Viễn đối xử với Thích Lãng giống như một cha.

cô Trần Chung Viễn là bố của Thích Lãng. Hai năm cô đến trường và đảm nhận lớp 3 (3) mà Thích Lãng học. Chẳng bao lâu, cô phát hiện đứa trẻ cực kỳ thông minh hình như là con của giáo viên trong trường. Lúc đầu cô tưởng Thích Lãng theo họ cha, nhưng trong buổi họp phụ , cô gặp bố của Thích Lãng, một đàn ông tên là Thích Thời Vũ.

Cô Trần bối rối, nhưng các đồng nghiệp vẻ như giữ bí mật về chuyện nên cô cũng hỏi nhiều.

Hai năm , dù cô Trần chậm tiêu đến mấy cũng một manh mối. Thích Lãng là một đứa trẻ thông minh, tuân thủ kỷ luật, vẻ trưởng thành hơn so với tuổi, giáo viên khó tránh khỏi sẽ thiên vị bé hơn một chút.

Hôm nay tan học, Thích Lãng vẫn đầu hàng, cô Trần dẫn bé đưa đến trong tay Chung Viễn đang đợi ở cửa.

"Cảm ơn cô Trần, cô vất vả ." Chung Viễn lịch sự gật đầu với cô Trần với Thích Lãng, "Lãng Lãng, tạm biệt cô Trần con."

"Tạm biệt cô Trần ạ." Thích Lãng lễ phép chào tạm biệt cô Trần.

Chung Viễn mới chuẩn dẫn Thích Lãng rời , cô Trần lên tiếng kêu : "Thầy Chung, xin chờ , trao đổi với đôi chút về tình hình gần đây của Thích Lãng."

Chung Viễn vốn móc chìa khóa xe , liền nhét nó trong ba lô, đưa điện thoại của cho Thích Lãng : "Lãng Lãng, con sang tiệm bánh bên mua cho cho chị Tiểu Tây và Lâm Niệm hai chiếc bánh sôcôla, mua ba cái bánh đậu đỏ cho lão Thích nữa."

"Rõ ràng tuần chú mới bố ăn quá nhiều đường mà." Thích Lãng nhếch miệng, "Chú quên ?"

"Bánh đậu đỏ của nhà đường." Chung Viễn gõ đầu Thích Lãng, thấy nhóc xa mới với cô Trần, "Cô Trần, mời cô ."

"Là thế , thầy Chung." Cô Trần thử mở lời, "Gần đây thấy cảm xúc của Thích Lãng lắm, xin hỏi là trong nhà chuyện gì khiến cho đứa nhỏ vui ?"

Chung Viễn cũng né tránh mà thẳng: "Gần đây bố Lãng Lãng giận dỗi , lẽ đứa nhỏ cảm nhận . sẽ chuyện với thằng bé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/phien-ngoai-1.html.]

Cô Trần ngạc nhiên sự thẳng thắn của Chung Viễn, càng sốc hơn khi Chung Viễn còn trực tiếp thảo luận với Thích Lãng về vấn đề tình cảm của với bố đứa nhỏ, Chung Viễn thấy hết sự đổi trong ánh mắt cô, : "Thích Lãng trưởng thành hơn so với bạn đồng lứa, một việc cũng cần tránh né con cái, con cái là hòa giải nhất cho mâu thuẫn giữa bố , cô thấy đúng cô Trần?"

Cô Trần chợt nhận đó sai lầm trầm trọng. Cô luôn nghĩ giữa Chung Viễn và bố Thích Lãng là mối quan hệ đặc thù, nhưng ngay lúc , Chung Viễn giống như một bố hết cách đành kể cho giáo viên của con chuyện trong nhà, cũng khác gì những ông bố khác đời .

Chung Viễn thêm vài câu với cô Trần, thấy Thích Lãng xách theo bánh , Chung Viễn lễ phép chào tạm biệt cô: "Cô Trần, xin nhờ cô chăm sóc Thích Lãng nhiều hơn, chúng ."

Thích Lãng theo thói quen nắm tay Chung Viễn, cô Trần theo bóng lưng một lớn một nhỏ xa, đột nhiên cảm thấy ánh hoàng hôn phía chân trời cũng trở nên dịu dàng.

Chiếc xe chạy với tốc độ chậm như rùa bò trong dòng xe cộ dần đông đúc giờ cao điểm buổi tối. Thích Lãng ôm chiếc bánh trong tay, nhỏ giọng hỏi: "Chú thể xin bố ?"

"Xin ?" Chung Viễn dừng xe khi đèn đỏ, "Chú còn đang thắc mắc tại dạo bố con vui, con lý do ?"

Thích Lãng đầu sang Chung Viễn, trong mắt tràn đầy dò xét: "Chú thật ?"

Vẻ mặt Chung Viễn tràn đầy vô tội: "Thật sự mà. Bắt đầu từ ngày hôm , bố con tự nhiên thèm để ý đến chú. Chú chuyện mà bố c.o.n c.ũng giả bộ thấy, đến tối ngủ sớm, sớm hơn cả con luôn đó."

“...Hai đúng là khiến lo lắng mà." Thích Lãng nhíu mày, "Việc của lớn có thể tự giải quyết ạ?"

"Được chứ. Chú sai , là của chú khi chủ động giải quyết vấn đề với lão Thích." Chung Viễn chân thành thừa nhận sai lầm của , "Đây là lý do khiến con thấy vui ?"

“...Tại con vui vì chuyện giữa hai lớn chứ ạ?” Thích Lãng đầy vẻ khó hiểu.

"Vậy tại con vui?" Chung Viễn đạp chân ga, "Cô Trần con còn ăn đùi gà luôn đó."

"Không gì ạ." Thích Lãng nhếch miệng, cúi đầu xuống, "Gần đây con ăn đùi gà lắm."

Số 6 ngõ Bách Hoa vẫn như , ông chủ Thích trai đang trang trí chiếc bánh kem của hôm nay, nháy mắt một cái thấy bàn tay nhỏ vén rèm cửa lên, cất giọng : "Ồ, ông tướng con về ?"

Thích Lãng tự đeo chiếc cặp sách nhỏ, ba bước thành hai bước chạy nhanh đến quầy, đặt túi bánh trong tay sang một bên, tiện tay lấy một miếng mille-feuille trong quầy, c.ắ.n một miệng lớn nhận xét: "Ngọt quá, mà bánh khô, lão Thích, gần đây kỹ thuật của bố kém ."

Thích Shigure vỗ tay nhóc: "Con rửa tay ? Ra sân chào dì Lý , đợi lát nữa ăn cơm. Nhớ dắt Nấm ngoài dạo đó, hôm nay đến lượt con ."

"Hôm nay rõ ràng là đến lượt Tiểu Chung dắt ch.ó mà!" Thích Lãng lớn tiếng , "Hai gì thì , đừng lôi con !"

Nói xong Thích Lãng nhanh ch.óng rút lui với miếng mille-feuille sô cô la.

Trước quầy chỉ còn một Chung Viễn, Thích Thời Vũ quầy thấy liền cúi đầu xuống tiếp tục trang trí hoa, thèm để ý tới thầy Chung đang mặt.

Chung Viễn cũng vội, dịu dàng : "Anh ơi, chờ rảnh rỗi, tâm sự ?"

 

Loading...