Cơn Mưa Không Xa - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Ông chủ Thích “ tình yêu mới” còn kịp hiểu chuyện gì thì Hạ Đông quầy cho chiếc bánh ngọt trang trí xong tủ lạnh, rửa tay, lau tay bước tới : "A Thời, chuyện với thầy Chung , bên để ."

Cậu con trai bên bàn sửng sốt sự tương tác của họ, miệng há to. Chung Viễn nhóc ở đối diện, bên cạnh: "Thế nào? Ông chủ Thích, chúng ngoài chuyện nhé?"

“…Được.” Thích Thời Vũ đồng ý, đó dọa đứa trẻ ở đối diện, “Dưới mười sáu tuổi coi là lao động trẻ em, giấu tuổi đấy!”

Có lẽ do hôm nay là ngày nghỉ nên Chung Viễn mặc áo sơ mi và quần tây như gặp đó là một chiếc áo thun đen đơn giản và quần yếm đen, chân là đôi Martin đen, trong tay cầm cái mũ bảo hiểm xe máy đen bóng. Cách lên đồ khiến khí chất của trông khác hẳn so với đây. Bọn họ kẻ tới hai cây hoa quế ở ngoài tiệm, còn đầy một tuần trôi qua kể từ khi Hạ Đông nước hoa quế ngâm đường, mà cây hoa mới, hai tới gần thể ngửi thấy hương hoa thơm ngát.

“Sao thầy Chung đến đây?” Thích Thời Vũ dựa lưng gốc cây hoa định hút t.h.u.ố.c, nhưng nhớ tới dáng vẻ hôm giữ tay nên đành thôi.

"Đến tìm ." Chung Viễn cúi đầu với , "Tiểu Lãng ở đây ?"

Thích Thời Vũ trực tiếp bỏ phăng nửa câu đầu của : "Đi học ngoại khóa ."

"Mấy giờ tan học? Cần đón em ?"

Thích Thời Vũ ngẩng đầu lên mắt : "Thầy Chung , giáo viên chủ nhiệm cực khổ đến ? Cuối tuần còn quan tâm đến cuộc sống của học sinh nữa."

Chung Viễn nhướng mày: “Cuối tuần giáo viên chủ nhiệm quan tâm đến học sinh, chỉ quan tâm đến phụ học sinh thôi.”

“Về phần phụ thì…” Thích Thời Vũ cố ý kéo dài giọng, “Có cần đón con xem sự sắp xếp của thầy chủ nhiệm.”

Chung Viễn mỉm giơ cái mũ bảo hiểm trong tay lên: “Đi thôi, chúng ngoài dạo một vòng cùng dùng bữa nhé.”

"Được, với lão Hạ một tiếng, lấy ít đồ nữa, đợi một lát."

Thích Thời Vũ trở trong tiệm, thấy Hạ Đông đang chuyện với nhóc , còn cầm khăn giấy tay, khóe mắt đỏ, dáng vẻ trông như tới nơi.

Thích Thời Vũ vỗ vai Hạ Đông: "...Có chuyện gì ? Anh bắt nạt nhóc hả?"

"Không gì." Hạ Đông cũng nhiều lời, "Cậu tên Lâm Niệm, học sinh cấp ba, 17 tuổi, thấy cũng , mỗi tối đến đây phụ, thấy ?"

"Anh cứ xem mà , chỉ cần lao động trẻ em là , tiền lương hai thương lượng, chủ là ." Thích Thời Vũ cầm điện thoại của đang đặt bàn, lấy chìa khóa xe máy từ trong ngăn kéo quầy, đó cầm lấy mũ bảo hiểm, "Em ngoài một chuyến, Tiểu Lãng tan học lúc mười hai giờ rưỡi, lúc sáng em với thằng bé là dì Lý sẽ đến đón , cứ mặc nó nhé."

"Hả?" Hạ Đông trang của , giọng đầy ẩn ý, "Vậy.... chúc với thầy Chung một chuyến vui vẻ, đường bình an nhé?"

"Anh thôi , việc bán buôn của tiệm nhờ nhé." Thích Thời Vũ mỉm mắng một tiếng ngoài với Chung Viễn: "Đi thôi!"

Chung Viễn mũ bảo hiểm trong tay : "Bình thường cũng chạy xe ?"

"Trước từng thích mấy thứ ." Thích Thời Vũ sóng vai cùng , "Sau Tiểu Lãng, lái xe ngoài sẽ thuận tiện hơn, bây giờ chỉ thỉnh thoảng hẹn bạn bè chạy một vòng ở ngoại ô khi trời thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/chuong-7.html.]

Hai thẳng khỏi ngõ Bách Hoa, đến bãi đỗ xe ở đầu ngõ, Thích Thời Vũ mới nhớ hai còn thống nhất điểm đến, định hỏi thì Chung Viễn : "Hay là hôm nay ông chủ Thích xe của ?"

Thích Thời Vũ đàn ông cao hơn nửa cái đầu ở mặt, lắc lắc đầu: "Hai đàn ông cao hơn mét tám chen chung một con xe thì cay mắt lắm..."

Còn dứt câu thì Thích Thời Vũ dán c.h.ặ.t mắt con Fat Boy 114 ở mặt. Anh dạo quanh một vòng lớp crom chạm khắc xe và chiếc đèn pha đặc trưng của con xe : "Giáo viên chủ nhiệm đều theo phong cách giống vầy ? Giờ lo thằng bé nhà sẽ dạy thành nhóc nổi loạn quá."

"Yên tâm , chỉ khi ở chung với phụ học sinh đặc biệt mới theo phong cách thôi." Chung Viễn nhấn mạnh hai chữ đặc biệt.

Thích Thời Vũ bộ thấy, con CBR650R của đỗ ngay bên cạnh xe Chung Viễn, định leo lên xe thì Chung Viễn giành lấy chìa khóa và nhét tay một cái chìa khác. Cậu mỉm : "Anh thử xe của , chạy của ."

Trong lòng Thích Thời Vũ đang ngo ngoe rục rịch, nhưng bề ngoài thì vẫn dè dặt một chút: "Tin tưởng ? Không sợ ngã xe của ?"

"Xe ngã , nhưng ngã thì sẽ đau lòng đó." Chung Viễn cong ngón trỏ gõ lên trán , "Chúng đua xe, tuân thủ luật giao thông và chú ý an đấy."

Lúc trông giống một giáo viên.

Thích Thời Vũ hào hứng leo lên xe, khởi động xong thì đạp chân ga, tiếng động cơ gầm rú thu hút ánh mắt của qua đường. Phía bên Chung Viễn cũng khởi động xe và đội mũ bảo hiểm lên. Anh định đội mũ thì thấy giọng trẻ con trầm trồ trong tiếng ồn của động cơ: "Quào, Thích đổi xe máy ạ?"

Cậu nhóc mũm mĩm với nước da ngâm cao hơn Thích Lãng một chút, một tay nhóc giơ cây kem ốc quế vơi phân nửa, tay xách một túi gà rán, lao về phía Thích Thời Vũ như quả bóng cao su nhỏ.

Là bé đen chòn do đội trời chung của nhóc Thích Lãng đây mà.

Theo Hà Giai Lạc là bà nội với bước chân mạnh mẽ, bà Hà vỗ đầu nhóc: "Không quy củ gì cả, gọi vớ gọi vẩn, đây là chú Thích."

Thích Thời Vũ : "Ôi, dì Hà, ạ, cần quan tâm đến chuyện , gọi cháu thế nào cũng ."

Hà Giai Lạc nhét hết đồ ăn trong tay cho bà nội Hà, hai bàn tay nhỏ sờ quanh xe máy màu đen. Thích Thời Vũ nghĩ thầm, bé chòn do đang chạm xe của thầy chủ nhiệm thì chắc sợ lăn luôn quá.

Bà nội Hà Chung Viễn đang đội mũ bảo hiểm bên cạnh Thích Thời Vũ, vì quây kín trong mũ nên thấy mặt: "Tiểu Thích định ngoài chơi với bạn ?"

Thích Thời Vũ đầu sang Chung Viễn, thấy đưa tay lên như định gỡ mũ , vội giữ tay với bà Hà: "Vâng, chúng cháu chuẩn đây ạ."

Chung Viễn Thích Thời Vũ cản , nhưng vẫn dừng động tác gỡ mũ, thuận tay chỉnh cho nó ngay ngắn gật đầu chào bà nội Hà: "Chào dì ạ."

Giọng truyền từ mũ bảo hiểm nghèn nghẹn, bà Hà cũng chào một câu, đó cố ý chỉnh chiếc dải tay áo màu đỏ của ủy ban khu phố cánh tay trái với Thích Thời Vũ: "Tiểu Thích, chạy xe máy nguy hiểm, cháu đội mũ bảo hiểm, tuân thủ luật giao thông, vượt đèn đỏ, chạy quá tốc độ, càng đua xe. Cháu chú ý an đó, lão Thích và lão Ngô chỉ còn một đứa con trai là cháu thôi..."

Thích Thời Vũ chợt hiểu lý do Thích Lãng luôn cáu kỉnh với Hà Giai Lạc .

Anh vội vàng chặn câu chuyện của bà Hà: "Vâng, dì Hà cứ yên tâm, cháu đều nhớ rõ cả, chắc chắn sẽ một công dân tuân thủ pháp luật. Vậy chúng cháu nhé, tạm biệt dì Hà!"

Vừa xong đội mũ bảo hiểm lên gọi Chung Viễn rời . Xe máy của hai gầm rú phóng , nhóc con Hà Giai Lạc theo bóng lưng của bọn họ với vẻ mặt hâm mộ và sùng bái: "Anh Thích trai quá thôi."

"Đẹp trai cái gì mà trai! Nguy hiểm bao nhiêu! Nhỡ ngã thì !" Bà nội Hà nhét cây kem tay cháu trai, trong lòng tự nhủ, "Sao trông cái dáng của trai quen mắt nhỉ?"

 

Loading...