Cơn Mưa Không Xa - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Đã gần trưa, con đường yên tĩnh xung quanh trường học cũng trở nên tấp nập. Thỉnh thoảng bán hàng đẩy xe ngang qua, sự náo nhiệt của dòng kéo Thích Thời Vũ từ trong hồi ức về hiện thực.
Anh mở cửa xe, ở cạnh cửa châm một điếu t.h.u.ố.c. Đột nhiên cảm thấy mũi cay cay, đưa tay lên dụi mắt.
Khi mu bàn tay ấn mắt, luôn một điểm sáng còn sót trong bóng tối bất ngờ ập đến, điều chỉnh cảm xúc của trong những điểm sáng và mở mắt .
Ánh nắng giữa trưa chiếu thẳng cổng trường, tầm chợt sáng lên khiến hoa mắt, chớp mắt, thấy một đàn ông cao lớn đang nắm tay một đứa trẻ mắt mũi còn đỏ hoe, hai cùng đến chỗ .
Chung Viễn trong ánh sáng vẫy tay với .
Thích Lãng buông tay Chung Viễn , đeo chiếc cặp sách nhỏ của chạy nhanh tới chỗ Thích Thời Vũ.
Bọn họ cứ mang theo ánh sáng mà về phía .
Thích Thời Vũ xổm xuống để Thích Lãng thể chạy trong vòng tay của . Thích Lãng ôm lấy , nhỏ giọng : "Con xin ."
Thích Thời Vũ vỗ lưng của bé, : "Có gì xin ? Dù hôm nay chú cũng là phụ gọi đến."
Thích Lãng cúi đầu: "Con nên đ.á.n.h bạn."
"Biết sai thế là ." Thích Thời Vũ tùy ý xoa nhẹ đầu đứa nhỏ một cái dậy.
Chung Viễn dừng cách bọn họ xa.
Đằng còn Ngô Ngọc Dung, bé Hà chòn do và bà Hà.
Thích Thời Vũ với bà Hà: "Dì Hà, dì dẫn đứa nhỏ lên xe ạ, con sẽ đưa dì về."
Bà Hà và Chung Viễn một cái, khẽ gật đầu lên xe.
"Mẹ." Thích Thời Vũ chào hỏi Ngô Ngọc Dung. Hai đều thấy hổ.
"Khụ..." Ngô Ngọc Dung giả vờ hắng giọng, "Họp phụ cũng gì, Tiểu Lãng bớt lo hơn con hồi còn bé nhiều. Mẹ gọi điện cho bố con để ông đặt phòng ở lầu Tùng Hạc, tối nay chúng cùng ăn cơm."
Sau buổi họp phụ hàng năm, cả nhà đều sẽ dùng bữa với . Đây coi như là quy tắc cũ . Thích Thời Vũ lấy điện thoại : "Được, con gọi cả Đông và dì Lý nữa."
"Ừ, bọn họ cũng coi như là nhà của chúng ." Ngô Ngọc Dung .
Thích Thời Vũ gửi tin nhắn cho Hạ Đông nhét điện thoại trong túi: "Vậy con đưa về nhà nhé?"
Ngô Ngọc Dung khẽ gật đầu, xoay mở cửa lên xe. Thích Thời Vũ đang định chào Chung Viễn, là tối nay sẽ liên lạc với thì thấy Ngô Ngọc Dung ở lưng: "Thầy Chung, cùng ?"
Thích Thời Vũ choáng váng, ngay cả Chung Viễn cũng thấy bối rối.
"Tối nay cùng ăn bữa cơm gia đình ." Trên mặt Ngô Ngọc Dung để lộ biểu cảm, giọng điệu cũng lạnh nhạt, xong tám chữ liền kéo Thích Lãng ghế .
Áo khoác Chung Viễn ánh nắng ủ ấm, lấy tinh thần tiên, mỉm với Thích Thời Vũ: "Anh dừng ngẩn đó nữa, thôi, để em lái xe."
Thích Thời Vũ lắp bắp: "Ơ ... Mẹ ý gì ?"
"Không , là của chúng ." Chung Viễn thèm để ý tới nữa, mở cửa ghế phụ đẩy nọ , đó thản nhiên ghế lái.
Cậu quen đường quen nẻo lái xe bon bon đưa Ngô Ngọc Dung về nhà , bảo vệ ở cổng khu dân cư trông thấy còn quen lên tiếng chào: "Ôi, Tiểu Chung tới ? Đến thăm thầy Thích và cô Ngô ?"
Ngay đó ông mới thấy Thích Thời Vũ ở vị trí phụ lái: "Ủa? Tiểu Thích, lâu gặp cháu..."
Thích Thời Vũ : . . .
Có hổ.
Ngô Ngọc Dung ở ghế "Hừ" một tiếng.
Lái xe đến cửa nhà, Ngô Ngọc Dung mở cửa xuống xe, bà với Thích Lãng: "Lãng Lãng ở nhà ông bà chơi một lát , đến tối cơm nước xong xuôi về nhà với Thích Thời Vũ."
"Vâng." Thích Lãng ngoan ngoãn theo xuống xe.
Hà Giai Lạc thò đầu ngoài cửa sổ xe với Thích Lãng: "Tạm biệt Tiểu Lãng nhé!"
Thích Lãng miễn cưỡng gật đầu, vẫy tay với nhóc.
Hai cái đứa cứ hục hặc với đó.
Chung Viễn lái xe về ngõ Bách Hoa, bà Hà nhắm mắt nghỉ ngơi cả chặng đường mở mắt đúng lúc, bà dắt cháu trai xuống xe với Thích Thời Vũ và Chung Viễn: "Cám ơn hai đứa, dì với thằng bé về nhé."
Thích Thời Vũ vội vàng : "Dì Hà đừng khách sáo ạ, chuyện ngày hôm nay là bọn con nên cảm ơn Tiểu Lạc, thằng bé ở trường vẫn luôn quan tâm đến Thích Lãng, những điều con đều ."
Nói xong xổm xuống và trịnh trọng bắt tay với bạn nhỏ Hà Giai Lạc: "Cám ơn cháu nha, bạn nhỏ Hà Giai Lạc."
Hà Giai Lạc ngượng, khuôn mặt tròn đỏ lên, bé gãi đầu một cái mới : "Không cần cám ơn ạ, Tiểu Lãng là bạn của cháu. Chú ơi, chú thể đừng gọi cháu là bé Hà chòn do ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/chuong-30.html.]
Thích Thời Vũ: . . .
Chung Viễn ở phía khỏi bật .
Thích Thời Vũ dậy, mặt cũng đỏ lên. Bà Hà cũng vui vẻ, đeo dải quấn tay áo của ủy ban khu phố, nắm tay Hà Giai Lạc, khẽ với Thích Thời Vũ: "Thầy Chung là , hai đứa hòa hợp sẽ mạnh hơn bất cứ điều gì."
Thích Thời Vũ gật đầu, chân thành : "Cảm ơn dì ạ."
Tiễn xong ngoài, Thích Thời Vũ và Chung Viễn cùng trong sân, hai cây hoa quế. Chung Viễn dang tay ôm lấy Thích Thời Vũ và khẽ: "Anh xem Thích Lãng là một đứa bé ngoan ngoãn bao, một đứa bé như nhất định sẽ lớn lên trong tình yêu thương, tình yêu mà dành cho thằng bé lẽ giống với những bậc cha khác, nhưng đó nhất định là một tình yêu ."
"Sao em đang nghĩ gì thế?"
Chung Viễn : "Em hết mà, những điều và cả những điều . Em mắt là hôm nay vui , thật sự đang vui vẻ . Em biết hôm nay là vui nhưng cần em quan tâm, cho nên cứ để em ."
Thích Thời Vũ sắp đắm chìm trong sự dịu dàng , lẩm bẩm : "Đến ăn ở lầu Tùng Hạc là bữa cơm gia đình đó, em ?"
"Ừm."
"Em yểm bùa gì lên hả?"
"Có một loại hiệu ứng trong tâm lý học gọi là hiệu ứng tiếp xúc đơn thuần." Chung Viễn , "Mọi sẽ vô thức thích những hoặc những vật mà họ quen thuộc, em đến đó việc ba ngày hai bận, chúng ghét em cũng ghét nổi."
Đồ đàn ông tâm cơ. Thích Thời Vũ nghĩ thầm trong lòng.
" mà em cũng ngờ sẽ mời em đến bữa cơm của gia đình ." Chung Viễn , "Có vẻ như sức hút của em còn mạnh hơn em tưởng."
Đồ hổ. Thích Thời Vũ tiếp tục nghĩ.
"Thời Vũ ." Chung Viễn , "Chỉ cần là bình thường thì sẽ khó để rung động bởi tình cảm chân thành, cho dù bọn họ chịu thừa nhận."
"Cho nên xem, bình thường Tiểu Lãng trông chín chắn, hiểu chuyện, thậm chí còn phần lạnh lùng nữa, nhưng thằng bé vẫn sẽ tức giận vì khi . Bởi vì thằng bé cảm nhận tình yêu của đó."
"Về phần của , bà nút thắt trong lòng." Chung Viễn tiếp tục , "Cách nhận về giá trị của mỗi là khác , chúng thể yêu cầu đều cùng quan điểm về giá trị . Thật mâu thuẫn trong quan điểm về giá trị giữa và lớn như nghĩ ."
"Chỉ là mất một đứa con trai , mà bà cũng cảm nhận đứa con trai còn đang dần rời xa vì những mâu thuẫn , điều sẽ càng khiến bà khao khát thứ ‘trở đúng hướng’, khiến bà càng thêm áy náy với , nó sẽ dần biến thành một vòng luẩn quẩn đó."
Thích Thời Vũ yếu ớt : "Anh biết, và đều nên gặp bác sĩ tâm lý."
"Anh em mà." Chung Viễn vỗ vỗ lưng .
Thích Thời Vũ xoa cằm vai : "Em chuyện với ?"
Chung Viễn lắc đầu: "Quan hệ của em và thích hợp để trao đổi, nhưng mà..."
Thích Thời Vũ giật : " mà hả em?"
Chung Viễn ghé sát tai vẻ thần bí: " là em tìm đến một đàn dạy ở khoa Tâm lý ở trường bọn họ, mỗi ngày tập thể d.ụ.c buổi sáng và dạo bữa tối đều trò chuyện với bọn họ... Đương nhiên, còn nhờ sự phối hợp của bố nữa."
Thích Thời Vũ chấn động.
"Em nội dung chuyện của bọn họ." Chung Viễn , " mà, em thể hiểu phần nào. Bố đều yêu thương , chỉ là cách yêu gì đó đúng. Nhiều năm trôi qua, lẽ sợ sẽ một lẻ loi, ai chăm sóc . Bây giờ thấy một đáng tin như em... Chắc chắn sẽ nghĩ thoáng hơn thôi."
"Thầy Chung ." Thích Thời Vũ , "Em thật sự, cảm thấy bản quá đó."
Chung Viễn : "Đàn , chẳng lẽ em sai ?"
Thích Thời Vũ gì.
Không sai. Em đúng là , gì mà trai còn đáng tin, nghiêm túc tinh tế. Rất khó để thích em.
Thế nhưng một như em, cứ thích một chẳng gì như .
Như thể thấu suy nghĩ của Thích Thời Vũ, Chung Viễn : "Thật may mắn khi một đáng tin như em gặp một như , chúng đúng là một đôi trời sinh."
Thích Thời Vũ khụt khịt cái mũi cay cay, : "Em đúng nhỉ."
Hai cùng bật .
Xa xa tiếng chim bồ câu, đông hiếm khi ánh nắng như . Hạ Đông phơi đĩa nhịn gõ cửa sổ : "Anh thấy hai đứa bây đủ đó! Ôm buông , rảnh quá thì giúp một tay !”
Nấm chạy từ sân , chạy quanh bọn họ sủa gâu gâu.
Dì Lý đang đuổi theo Hạ Đông cũng nhịn mà khuỵu lưng xuống.
Ngay cả Lâm Niệm vẫn luôn rụt rè cũng khỏi bật . Cậu ôm lấy Nấm chạy đến bên chân, chợt kêu lên: "Hoa mận nở !"
Đó là mấy cành hoa mận mà Thích Thời Vũ và Chung Viễn mới cắm xuống, một bông mận đỏ lặng lẽ nở rộ ở đầu cành từ bao giờ.
Hoàn chính văn.