Cơn Mưa Không Xa - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Khách ở bàn cuối cùng rời thì gần mười một giờ đêm, Hạ Đông cũng vặn nhà, áo khoác còn chẳng thèm cởi, giúp dì tạp vụ thu dọn nồi bát bàn.

Chung Viễn cầm giẻ lau bàn, ông chủ Thích thì cầm chổi hỏi Hạ Đông: "Rồi đứa nhỏ xảy chuyện gì ? Có khó khăn gì đúng ?"

"Trước đó cho , bố của đứa nhỏ cũng mất , trong nhà chỉ còn em và ông nội thôi." Hạ Đông dẹp xong cái bàn, cầm cây lau nhà ngang qua phía Thích Thời Vũ, "Hai hôm ông nội xuất huyết não, bây giờ còn đang trong bệnh viện."

Thích Thời Vũ thở dài.

"Lúc đưa em về nhà để thu dọn một vật dụng hằng ngày cho ông nội viện," Hạ Đông cau mày, "Anh mới cái gì gọi là nhà chỉ bốn bức tường đấy."

"Tình trạng của ông đứa nhỏ thế nào?"

"Lúc đưa em đến bệnh viện hỏi bác sĩ." Hạ Đông , "Đã phẫu thuật , nhưng mà tiên lượng khả quan. Hơn phân nửa khả năng sẽ xe lăn, sinh hoạt hàng ngày cũng chăm sóc."

"Còn nửa năm nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học ... Mịa kiếp." Thích Thời Vũ ném cây chổi sang một bên, nhịn mà mắng một câu, “Dây gai đứt ngay đoạn mòn."

*Nửa là “vận xui cứ rớt xuống khó khăn”.

"Đứa nhỏ ba ngày học , luôn ở bệnh viện chăm sóc cho ông nội." Hạ Đông , "Anh mới tìm chăm sóc cho ông ở bệnh viện, đưa em về nhà ."

"Tiền t.h.u.ố.c men thì ?"

Hạ Đông lau sàn xong thì thu dọn đồ đạc: "Ông nội em là công nhân xưởng sắt thép về hưu, bảo hiểm y tế, có thể giảm bớt một phần. mà loại bệnh nhiều loại t.h.u.ố.c đều tự trả tiền, Lâm Niệm em vay một phần ở chỗ họ hàng , nếu đủ thì sẽ bán căn nhà cũ của . Em còn hỏi ai thể bán nhà giúp ."

, bán nhà thì hai họ ngủ ở đầu đường ?" Thích Thời Vũ , "Chúng gom góp một chút, kiểu gì cũng đủ thôi."

Chung Viễn giặt giẻ lau trong quầy, trải phơi : "Trong tay cũng dư dả, khó khăn gì cứ với ."

Hạ Đông : "Thầy Chung là , nhưng mà với A Thời cần , để lấy giúp . Trọng tâm là thể để cho đứa nhỏ bỏ học lúc , hôm nay em với , nếu thật sự thì học nữa, em công cũng chữa bệnh cho ông nội."

"Thôi dẹp ngay, với ẻm là chỗ em cần học sinh cấp ba bỏ học." Thích Thời Vũ , "Để em xem nhóc thể tìm công việc ở chỗ nào lương cao hơn ở đây."

"Được , đừng lo lắng nữa." Hạ Đông vỗ vai Thích Thời Vũ, "Mau ngoài uống với thầy Chung của , nếu thầy Chung tới tìm hẹn hò là đến công lương đấy?"

"Không ." Chung Viễn mặc áo khoác , "Có thể tận mắt thấy ông chủ Thích coi như hẹn hò ."

Hạ Đông thì : "Được , Nấm ở đây, cần nhiều thức ăn cho ch.ó . Hai mau ."

Thích Thời Vũ mặc áo khoác cùng Chung Viễn ngoài. Bọn họ theo lời đề nghị của Hạ Đông và quyết định uống một ly, thế là cũng lái xe, hai bắt xe rời .

Đẩy cửa quán bar , ánh đèn mờ ảo bao trùm lấy nơi một cách mơ hồ. Bọn họ tìm một hàng ghế dài gần trong góc, nhân viên phục vụ lên rượu và một đĩa thịt. Bữa tối là cháo trứng muối thịt nạc và sủi cảo tôm mà dì Lý , hai ăn nhiều nên bây giờ thích hợp ăn một chút đồ ăn nhẹ.

Rượu mạnh luôn khiến cảm thấy ấm áp, kể đến mặt còn là một yêu trai tài giỏi. Thích Thời Vũ cảm thấy cảnh tượng mắt đều trở nên mê ly, nhịn đưa tay lên sờ mặt Chung Viễn.

"Gặp em ở đây ngày hôm đó là điều may mắn nhất xảy với trong nhiều năm nay." Thích Thời Vũ giơ ly rượu lên, "Uống một ly thầy Chung."

Chung Viễn nâng ly, uống một cạn sạch : "Mong hão sớm chiều, tương lai còn dài."

Đó là lời bài hát mà hôm đó Thích Thời Vũ hát. Sự cẩn thận thể khiến cảm thấy mê hoặc, Thích Thời Vũ cảm thấy mặt quá , thậm chí là quá để trở thành hiện thực.

Dường như bắt đầu từ một ngày nào đó, chính xác là ngày công khai với bố , Thích Thời Vũ cảm thấy đến cả những chuyện vặt vãnh thường ngày trong sinh hoạt cũng trở nên thật khó nhằn. Trước lúc , cuộc sống của bao giờ gặp bất kỳ trở ngại nào. Từ đấy trở về , dường như mớ dây leo trói buộc tìm được đường nữa.

Nghe thì vẻ già mồm, so với Lâm Niệm, cuộc sống của vẫn thể coi là thuận buồm xuôi gió: Gia cảnh cho phép thể kinh doanh cửa tiệm nhỏ của tùy theo ý , cần quan tâm đến tiền thuê nhà cũng cần lo lắng đến lượng khách, chẳng bao giờ lo ăn lo uống; Người trai qua đời vì bệnh cũng nhận trị liệu và sự chăm sóc nhất trong những ngày tháng cuối cùng; Ngay cả bây giờ dù đang sống một với đứa con của trai, cũng cần lo lắng về việc học và tương lai của thằng bé, tài sản trong nhà vẫn đủ để Thích Lãng sống cả một đời, đến bản đứa nhỏ còn ưu tú như thế.

Tất cả thứ đều , cho nên ngoài một ít bạn , ai hiểu nỗi khổ của .

Bọn họ đều cảm thấy sống , sống quá thoải mái. Và bọn họ, thậm chí còn bao gồm cả bố của .

Cho nên bọn họ hiểu nhiều điều .

Anh nhớ mãi một ngày nào đó năm 19 tuổi, giường bệnh, với ánh mắt khó hiểu: "Mẹ gì sai mà con trừng phạt thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/chuong-20.html.]

Khi đó cảm thấy, bọn họ đều sai, sai chỉ .

Giống như ngày gặp Chung Viễn, uống cạn ly rượu ở quán bar, bên cạnh là đám bạn nhậu quen thuộc nhưng cũng quá quen. Trong lòng buồn vì bạn trai mới chia tay, nhưng buồn nổi, trong lòng như một vũng nước đọng.

Một trai đến mặt, chỉ ngã hẳn xuống, giống như cái tên của quán bar : Rơi Bar. Rơi , rơi , rơi thẳng vực sâu .

đàn ông như một gốc cây cứng cỏi, vững vàng ôm lấy , vươn cành dịu dàng ôm lấy .

Nghĩ tới đây, Thích Thời Vũ chợt thấy hai mắt cay cay, hình xăm ở cổ tay trái cũng ngứa, giống như thứ gì đó sắp nhảy khỏi mạch đập.

Chung Viễn mắt , như hiểu điều gì đó, đưa tay xoa nhẹ khóe mắt : "Hôm đó hát cho em một bài, hôm nay em hát cho nhé?"

Sau đó, bước lên sân khấu nhỏ của quán bar, cầm cây đàn ghita gỗ bên cạnh sân khấu, chiếc ghế chân cao chân mà chỉnh dây. Nhân viên phục vụ ở bên cạnh giúp điều chỉnh micro, những vị khách ở sân khấu tự vỗ tay, còn huýt sáo vài cái.

Chung Viễn gì, gảy dây đàn, giai điệu từ cây ghita gỗ tuôn chảy như nước, vang giọng hát:

"Vì việc đều trở nên dễ dàng

Em cũng thể thử một bài hát tặng riêng

Và nó về

Không gì, chỉ với giọng hát thật nhẹ nhàng

Em chỉ cố với rằng

Em yêu

Rồi một ngày nào đó, chúng

Có lẽ sẽ đối mặt với sự chia ly

Và đến một ngày nào đó, chúng

Sẽ gặp tại nơi cũ

..."

(Nghĩ về em - Quách Đỉnh)

Lời bài hát đơn giản nhưng ấm áp là thế. Thích Thời Vũ vùi đầu trong khuỷu tay, mũi cay cay. Trước mắt tối om cũng thể ngăn cản giọng ca dịu dàng của Chung Viễn, nó như đang nhỏ nhẹ thì thầm tai :

"Đây là một bức thư tình

Em cũng từng lo lắng như

mà, em bằng lòng

Để tiếp tục như thế "

"Em để

Trở thành một kẻ ngốc

mà, em

Như "

Xung quanh rõ ràng ồn ào.

cái cây dùng tiếng hát của để tạo nên một rào chắn thật dịu dàng cho .

 

Loading...