Cơn Mưa Không Xa - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Thời trung học Thích Thời Vũ thật sự là một học sinh hàng siêu với ngoại hình nổi bật, tích cách sáng sủa, thành tích nổi trội. Giáo viên thích , mà bạn học cũng . Các bạn nam thì ôm vai bá cổ xem như em, còn các bạn nữ thì chất đầy những bức thư tình ngăn tủ và hộc bàn của .

Anh luôn đối xử với các bạn học một cách nhẹ nhàng và lịch sự, bao giờ nhận quà của các bạn nữ và cũng từng đồng ý bất kỳ lời tỏ tình nào, luôn lời cảm ơn với nụ lịch sự, đó mong đối phương sẽ gặp một phù hợp hơn.

Xét từ một khía cạnh nào đó thì hảo. So với những trò nghịch ngợm gây chuyện trong lớp hổ báo cáo chồn sân bóng, những khuyết điểm nho nhỏ càng khiến Thích Thời Vũ yêu thích hơn.

Cho nên Chung Viễn đến nhân vật tầm ảnh hưởng ngay ngày đầu chuyển đến ngôi trường .

Khi đó Thích Thời Vũ chỉ còn hai tháng nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học, mà khu dạy học của Chung Viễn đang lớp mười một đối diện với khu của lớp mười hai, cùng ở lầu 7, cửa sổ đối diện , cách giữa hai cánh cửa chỉ đến mười mét.

Hai đều ở vị trí gần cửa sổ. Vào ngày đầu tiên đến trường, Chung Viễn một nhóm bạn nữ đẩy khỏi chỗ trong giờ chơi. Học sinh lớp mười một mạnh dạn hơn khối nhiều, nhiều áp lực học tập như học sinh cuối cấp, đây là thời điểm mà bọn họ hoạt bát nhất. Các cô gái khẽ ríu rít chỉ bóng dáng bên cửa sổ đối diện, thấy cửa sổ mở , một cô gái dũng cảm hướng về phía đối diện hét lên: "Chào đàn Thích ạ!"

Chung Viễn một đám bạn nữ, lo lắng, sợ bọn họ đổ cốc nước đặt bàn. Tiếng hét thu hút sự chú ý của , ngẩng đầu ngoài, trông thấy trai phía cửa sổ đối diện đầu sang, nở một nụ trai với phía bên .

Các cô gái bên hét lên.

Bạn nam mặt Chung Viễn tiến sát tới với : "Người em, từng thấy cảnh ?"

Chung Viễn dịch sang bên cạnh nửa bước, cách xa một chút lắc đầu.

"Cậu thấy quen sẽ thôi." Cậu trai vài tiếng, " cũng chẳng lâu , hai tháng nữa là Thích Thời Vũ nghiệp , khi đó bọn họ thể si mê phía bên nữa."

Chung Viễn gì, nhưng nhớ rõ cái tên Thích Thời Vũ .

Khi đó Chung Viễn đúng là hướng nội. Cậu để tóc mái che nửa mắt và đeo một cặp kính gọng đen dày cộp, dù đang đường chuyện với thì vẫn luôn cúi đầu. Cậu thấp nhưng luôn vẻ co rúm vì tư thế . Việc học sinh chuyển trường học kỳ hai của năm mười một mấy thường thấy, trong lớp cũng những nhóm nhỏ với các thành viên cố định, tính cách thu như Chung Viễn dường như càng thêm lạc lõng hơn trong bầu khí như .

Người duy nhất trong lớp thể vài câu với là một bạn nam tên Trần Tuệ mặt. Lý do chính là vì Trần Tuệ đúng như tên gọi của , dễ gần và giỏi ăn .

Bạn cùng bàn của Trần Tuệ là học sinh năng khiếu thể thao duy nhất trong lớp, thường xuyên ngoài tập luyện nên chỗ bên cạnh Trần Tuệ luôn trống. Mỗi đến giờ chơi, khi Chung Viễn các bạn nữ chiếm chỗ, Trần Tuệ luôn kéo Chung Viễn cạnh và chuyện.

Nói chính xác thì Trần Tuệ tám chuyện, còn Chung Viễn trời. mà Trần Tuệ thèm để ý đến chuyện đấy.

Học sinh cấp 3 cũng nhiều thời gian để nghỉ ngơi, cho nên hầu hết các giờ chơi Thích Thời Vũ đều tại chỗ, đôi khi tự bài tập, khi thì giảng bài cho bạn cùng lớp. Lúc giảng bài luôn tỏ nghiêm túc, kiên nhẫn tô tô vẽ vẽ giấy.

Chung Viễn thậm chí còn có thể thấy mái tóc dài của rũ xuống khi chữ.

"Này, xem Thích Thời Vũ là con thiệt ?" Trần Tuệ thấy Chung Viễn cũng đang sang phía đối diện, thế là huých cùi chỏ , "Anh trai, thành tích , chơi bóng rổ cũng giỏi, quan hệ với còn như , hảo như thế thật sự tồn tại ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/chuong-10.html.]

Chung Viễn mất tự nhiên nhích sang bên cạnh một tí, một lúc lâu mới : "Tớ thấy chơi bóng bao giờ."

Đã mấy tuần lễ trôi qua, đây là đầu tiên Chung Viễn một cuộc chuyện thật sự với Trần Tuệ, tự nhiên sinh một loại cảm giác thành tựu sắt đá cũng mòn vì lòng chân thành, liền vội vàng : "Tuần cuộc thi bóng rổ liên trường, Thích Thời Vũ là cựu đội trưởng nên tham gia thi đấu, đây cũng là trận đấu cuối cùng của ở trường đó. Đến lúc đấy tớ dẫn xem ha, tớ , mặc dù đám con trai cũng phần phục, mà thừa nhận, giai đ.á.n.h bóng đỉnh thật..."

Trần Tuệ còn đang líu lo ngừng, Chung Viễn nữa về phía đối diện, bên Thích Thời Vũ đang giảng bài cho một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, tay cầm b.út, ngòi b.út chỉ nhẹ bài thi của cô gái , bên môi luôn mang theo nụ ấm áp. Cô gái cũng chăm chú lắng , sắc mặt ửng hồng, thỉnh thoảng mở miệng vài câu như đang đặt câu hỏi.

Chung Viễn ghen tị với những như Thích Thời Vũ, nhưng nghĩ cả đời cũng thể phóng khoáng và khác yêu thích như . Thích Thời Vũ gần như hảo, và bản , buộc chuyển thể ở trường cũ nữa, chỉ hơn chục mét giữa hai cánh cửa sổ thôi nhưng cách dù bước thế nào cũng thể vượt qua .

Độ tuổi mười bảy mười tám chính là lúc tình yêu nảy mầm. Chung Viễn còn nhớ phát hiện bản thích cùng giới từ lúc nào. Trường cũ của là trường nội trú, lúc mới lên lớp mười, khi đám con trai trong ký túc xá bàn luận về con gái hoặc cùng xem phim, chỉ cảm thấy hổ, thậm chí là phản ứng. Ngược , Chung Viễn thích những trai lao vun v.út sân vận động hơn, khó lòng kiềm chế với sức sống hừng hực toát từ làn da săn chắc của bọn họ.

Thời ai dạy cho trẻ con những điều . Cậu chỉ khác với hầu hết , và việc ngược với đông chính là sai lầm, vì đây trở thành bí mật lớn nhất của .

Chung Viễn là một lặng lẽ và kín đáo, cuộc sống của vẫn luôn trôi qua một cách bình thường và yên tĩnh. Cho đến học kỳ hai của lớp mười, ký túc xá chỗ ở đón một bạn cùng phòng mới.

Cậu là học sinh năng khiếu nghệ thuật, tên là Cao Triết. Thiếu niên đ.á.n.h đàn dương cầm cực kỳ giống một con thiên nga trắng, tự phụ xinh . tính cách vui vẻ và nhiệt tình, đối xử với một Chung Viễn im lặng như cây đuốc nhỏ, dần dà, trở thành bạn duy nhất của Chung Viễn.

Có lẽ, còn hơn mức tình bạn một chút.

Vào một buổi chiều đầu hè, bọn họ cùng ăn bữa trưa trong khu rừng phía trường học, tiếng ve kêu đầu cành khiến buồn ngủ liu riu, mà thiếu niên dương cầm cây vươn cánh tay thon dài trắng trẻo của tháo cặp kính đen của Chung Viễn xuống.

Bàn tay vén tóc mái lên, đôi mắt vẫn luôn ẩn khung kính và mái tóc quá , trai luôn im lặng ít và phớt lờ tựa như là viên cẩm thạch cắt một góc, tỏa sáng đến nỗi cho dời mắt nổi.

Vậy nên Cao Triết nhịn mà hôn lên đôi môi vẫn luôn ít .

Khi đó Chung Viễn vẫn còn quá trẻ để chịu sự kích thích , sửng sốt trong giây lát đưa tay đẩy hình gầy gò của Cao Triết cây, biến nụ hôn động thành chủ động tấn công.

thứ bắt đầu sụp đổ từ nụ hôn .

Trong vòng hai ngày, diễn đàn trường học xuất hiện bức ảnh chụp bọn họ hôn . Góc chụp xảo trá, chụp từ phía tới, chỉ lộ mặt Chung Viễn, tình cờ còn thể đè cây là một con trai.

Cao Triết rời trường với lý do luyện tập cho cuộc thi dương cầm, để một Chung Viễn đầu sóng ngọn gió chịu trận dư luận. Những lời đồn thổi và vu khống đ.á.n.h úp về phía . Sách giáo khoa của tràn ngập những lời tục tĩu, các bạn cùng phòng ký túc xá đều tránh xa . Cho đến khi học sinh trong trường cấu kết với đám thanh niên lêu lỏng bên ngoài chặn trong con hẻm nhỏ ở ngoài trường, trêu chọc mắng là đồ con thỏ và ép đứa yêu ghê tởm ở cùng là ai.

Chung Viễn vung mạnh nắm đ.ấ.m đập tan hình tượng khúm núm của . Đối phương năm , mà ba trong đ.á.n.h cho đầu rơi m.á.u chảy, bản cũng thương nhẹ, cuối cùng sáu cùng đưa đồn công an.

Thế là chuyện giấu nữa.

Chung Viễn chợt hiểu sự thất vọng và khó hiểu trong ánh mắt của khi đến đồn, cuối cùng theo sự sắp xếp của và chuyển sang trường khác.

Cho đến khi rời , vẫn chẳng ai hôn buổi chiều hôm chính là hoàng t.ử nhỏ đ.á.n.h đàn dương cầm trong mắt các bạn học.

 

Loading...