Còn Lâu Mới Nhớ Anh - Phần 1

Cập nhật lúc: 2025-11-29 14:11:43
Lượt xem: 12

1.

 

Sửa luận văn theo ý thầy xong, vui sướng ngủ một lèo từ sáng đến tối.

 

Vừa mở mắt thấy thầy gọi tới: “Bây giờ em thể qua ?”

 

Điện thoại hiện bảy cuộc gọi nhỡ. nào dám từ chối, ôm laptop chạy thẳng đến văn phòng.

Chú thích đỏ chót đầy trang, m.á.u trong tim cũng theo đó mà nhỏ giọt.

Thầy thở dài mãi, lạnh sống lưng.

Đang ngẩn , thầy vô tình bấm nhầm thu nhỏ cửa sổ. 

Ảnh một trai bỗng hiện giữa màn hình. Đáy mắt dịu dàng đến mức như tràn khỏi ảnh.

Góc … chuẩn kiểu “bạn gái chụp cho”.

Do chụp. 

Người trong ảnh là Giang Nhượng, bạn trai cũ của .

Không nỡ xóa, còn lén đặt hình nền.

Thầy lặng vài giây, hỏi vu vơ: “Em quen ? Thầy mấy đứa trẻ bây giờ lấy quen hình nền nên tò mò thôi. Không bạn trai em chứ?”

khựng .

giờ dùng “bạn trai” lý do để xin nghỉ khi ở trường.

thầy từng gặp . Lâu dần chắc thầy nghi.

Đầu nóng lên, vô thức gãi mũi: “Thầy… thầy đoán đúng ạ.”

Thầy đáp một tiếng “Ồ…” đầy thâm ý. Không gì thêm nhưng trông hòa ái hẳn.

Hôm đang đến căn-tin, nhận điện thoại thầy.

Giọng bên vui vẻ hiếm thấy: “Tri Ngự , em ăn gì ?”

khó hiểu: “Chưa ạ, thầy.”

“Hôm nay sư mẫu nhiều món ngon, qua ăn cơm nhé?”

phanh gấp, suýt ngã bụi cỏ.

hoảng: “Không… cần ạ…”

“Bà dậy từ sáng mua đồ, háo hức nguyên buổi. Có tôm phượng, thịt viên cua Thượng Hải, sườn kho…”

Rất , thành công khơi dậy vị giác của . Mấy điểm bất thường trong câu của thầy quăng hết đầu.

Thầy nhiệt tình thế, học trò dám từ chối?

Có chuyện gì thì ăn xong tính.

“Thầy gửi địa chỉ ạ, em tới ngay.”

2.

 

cửa, thậm chí còn kịp bấm chuông, cửa bật mở.

 

“Là Tri Ngự ? Mau mau .” Cô mặt mặt mày hớn hở.

 

hồn, mỉm : “Con là Lâm Tri Ngự, chào sư mẫu ạ.”

“Cứ gọi cô là dì. Không chừng sắp tới còn đổi xưng hô nữa chứ.”

tươi đến mức dám bước .

Bà kéo tay , gọi lớn bếp: “Chung Thư Văn, gọi thằng con đây.”

Hả? Con trai? Con thầy cũng ở nhà ạ? Không, mời đến gì?

Thầy vội lau tay, chạy ào : “Đây đây, bà xã.”

suýt bật . Không ngờ thầy là kiểu sợ vợ. nụ đông cứng ở giây tiếp theo.

Thầy cất tiếng vang dội: “Con trai, ba đưa bạn gái con về !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-lau-moi-nho-anh/phan-1.html.]

“Ra mau!”

Bạn gái? Là… ? Từ học trò thành con dâu? Thầy ơi, đừng nhận bừa chứ ạ! Có trừng phạt dạo sửa luận văn cẩu thả ?

thầy bạn trai

Vừa định lên tiếng thì…

“Bạn gái gì chứ?”

“Con …”

Một giọng quen thuộc vang lên tắt lịm.

thoáng thấy nửa khuôn mặt liền lập tức đội mũ.

Lòng thành tiếng.

Ai mà ngờ con thầy họ Giang chứ?

Biết tối qua lười, gội đầu . Hoặc ít về phòng cái áo. đang mặc mỗi cái áo thun cotton trắng với quần caro…

Nhìn y như đồ ngủ.

Có đường nào để chạy ? Có kẽ nào cho chui ?

cúi đầu ngày càng thấp, bắt đầu ghen tị với loài rùa.

chuyện đáng sợ vẫn đến.

“Ba , dạo con cứ chịu về nhà. Hẹn hò mà cũng giấu ba . Nếu hôm qua tình cờ thấy hình nền của Tri Ngự, bọn còn con che mãi.”

Tai lập tức nóng bừng.

“Hình nền?” 

thế, tận mắt thấy. Con đối xử với Tri Ngự.”

Thầy ơi, xin thầy đừng nữa… Mặt mũi em sắp còn nữa

Giang Nhượng nghiêng đầu, nhướng mày, nhấn từng chữ: “Ồ? Lâm, Tri, Ngự, bạn gái của ?” 

Giọng kéo đuôi kỳ quái. 

Năm đó là lặng lặng đá .

Ai dạy thoát cảnh ?

liều ngẩng đầu, chạm ánh mắt nheo của .

Trong tim tàn tro, chào: “Hello, bạn… bạn trai. Trùng hợp ghê.”

Chắc khó coi lắm, đến cả bác gái cũng cảm thấy đúng: “Quen đến , còn chào hỏi gì nữa?”

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

“Có bất ngờ quá ? Đừng lo, bọn cô chỉ là vui quá nên vội vàng mà.”

sững , ánh mắt tràn đầy mong đợi của bác gái. Đột nhiên thấy thể để lời dối tiếp tục.

hít sâu, định giải thích. Thì cả kéo một vòng ôm mạnh mẽ.

“Ba , hai dọa cô .”

“Con cố tình giấu , là ba quá nhiều chuyện.”

Khóe môi thầy giật giật, còn dặn thêm: “Tri Ngự vẫn là sinh viên, đừng chiếm dụng thời gian của con bé.”

nhớ những lý do từng viện với thầy…

Ngước lên, bắt gặp ánh mắt ngờ vực của Giang Nhượng, chỉ gượng.

“Cái đó…” Chưa kịp mở miệng, thầy hỏi: “Hôm qua hai đứa mà con bé quên mang điện thoại, con cũng đưa hộ?”

chịu nổi nữa.

Thầy ơi, thầy tin hết lời con

vội trả lời: “Hôm qua bọn con leo núi, còn picnic nữa.”

“Picnic? Ở thế? Mấy hôm nay con còn picnic.”

đông cứng. Sao còn truy hỏi tiếp…

“Ở… ờ…” Não xoay cuồng.

Hối hận vì xem thêm mấy bài đ.á.n.h giá địa điểm địa phương.

Giang Nhượng tay cứu : “Ông già, ông hỏi nhiều quá.”

“Con dẫn cô rửa tay.”

Bác gái đẩy thầy: “Hỏi cái gì mà nhiều, mang thức ăn lên .”

Loading...