Người thể chọn cho nó ít càng ít.
Là Hạ Kính một lời quyết định rằng, nếu , thì cứ để nó ở trong nhà , cũng thiếu một mối nhân .
Cứ như , nó ở đến mười tám tuổi.
Ta nhớ tới lời Hạ Kính trong thư phòng với di nương họ Phương đêm đó.
“Đợi đại tỷ nhi c.h.ế.t , sẽ để nữ nhi của hai thế chỗ.”
“Nàng còn thể gì chứ, chỉ vì đứa con mà đại tỷ nhi để , nàng cũng buộc đồng ý để Châu nhi kế thất của tỷ phu.”
“Nàng tưởng Châu nhi mười tám , cớ vẫn giữ nó gả ?”
“Đợi Châu nhi gả qua đó, vài năm nữa sinh cho Hầu gia một đứa con trai, thì thứ sẽ đều …”
Lời ông quả thật chắc như đinh đóng cột.
Khiến thể nghi ngờ.
Bệnh của con gái , lẽ liên quan đến bọn họ.
Ta dịu dàng về phía Hạ Châu.
“Tứ tiểu thư với cháu trai nhà đẻ của tuổi tác cũng khá tương xứng.”
Di nương họ Phương lập tức cảnh giác, khẽ giọng :
“Lão gia , giữ Châu nhi bên , gả, cũng bàn chuyện hôn sự.”
Ta châm chọc một tiếng, nhấp một ngụm , thong thả :
“Di nương họ Phương, bà nghĩ thế?”
“Cháu trai tuổi còn trẻ là tiến sĩ , thường xuyên trong cung, thánh ân.”
“Tẩu tẩu mắt cao hơn đầu, coi trọng hôn sự của nó, mà bà xem xét đều là đích nữ của quan gia từ tứ phẩm trở lên.”
Mấy phòng khác vốn bất mãn chuyện di nương họ Phương sủng ái chuyên phòng, đều chế giễu rộ lên.
Hai hàng lệ của Hạ Châu cứ đảo vòng trong hốc mắt, chiếc khăn trong tay cũng gần như vặn nát.
Sắc mặt di nương họ Phương trắng bệch, nhục nhã mím c.h.ặ.t môi.
lúc , ma ma An mừng rỡ chạy tới, ghé tai nhỏ vài câu.
Ta bật dậy, mừng như điên :
“Thật , thật bệnh tình định ?”
“Thật, cữu gia từ bên ngoài mời thần y tới, đại tiểu thư hạ độc , giờ độc giải , chẳng là lên !”
Sắc mặt di nương họ Phương biến đổi dữ dội.
Ta chắp tay, niệm A Di Đà Phật.
“A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, ông trời mở mắt.”
“Mau theo dâng hương cho Tam Thanh chân nhân.”
Ta và ma ma An , những thất khác cũng lượt rời .
Trong sảnh chỉ còn Hạ Châu và di nương họ Phương ngây đó.
Di nương họ Phương chống tay vịn, lảo đảo dậy, sắc mặt trắng như giấy vàng.
Hạ Châu phát điên bấu lấy tay di nương họ Phương.
“Cha chẳng , thứ t.h.u.ố.c đó… nhất định sẽ c.h.ế.t ?!”
“Con mười tám , tiểu nương. Con thể chờ thêm nữa!”
Di nương họ Phương vội vàng bịt c.h.ặ.t miệng nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-ta-chua-chet-phu-quan-da-tinh-dung-thu-nu-the-cho/2.html.]
“Im miệng!”
Bà chợt lạnh, sự bất mãn và ghen ghét trong mắt nháy mắt biến thành tính toán.
“Không cháu trai bà là tiến sĩ ? Nhà đẻ bà còn là hoàng thương.”
“Không kế thất Hầu phủ , nương t.ử của tiến sĩ cũng chẳng tệ.”
“Nếu con và cháu trai bà … cha con tự khắc sẽ chủ cho con.”
Sau khi hai con , ma ma An từ bình phong bước .
“Phu nhân thật thần cơ diệu toán, bệnh của đại tiểu thư quả nhiên thoát khỏi liên quan tới bọn họ, thử một là thử ngay.”
“Phi! là hổ, mà còn dám mơ tưởng tới thiếu gia nhà cữu.”
Ta lạnh.
“Cháu trai thì tính là gì, nếu tay Hạ Kính với xa như thế, thì đến cả hoàng phi, bọn họ cũng dám mưu tính.”
“Dã tâm của họ, lòng tham của họ, đều là do tên đàn ông nuôi lớn lên.”
“Kẻ đầu sỏ gây nên chuyện, thể đáng c.h.ế.t cho !”
Đêm xuống, Hạ Kính tan sở, bên chỗ di nương họ Phương cho đến mời.
Bên cũng cho mời, là phủ Tướng gia thư hồi đáp .
Hạ Kính nghĩ đến tiền đồ của bản , gạt bên di nương họ Phương sang một bên, tới chỗ dùng bữa.
Ta mỉm :
“Lễ than kính để lo lót cấp đưa lên , bên phía Tướng gia hài lòng, còn nhắn lời .”
Hạ Kính kích động :
“Tướng gia gì?”
Ta khép quyển sách xem xong trong ngày , tủm tỉm bịa chuyện:
“Tướng gia hoàng thượng già , thích nhất là hiếu t.ử, nhưng đám hoàng t.ử bên kẻ nào cũng tranh ngôi đoạt vị…”
“Nay vạn sự đủ, chỉ còn thiếu một cơ hội để chỉ điểm cho , phu quân còn nhớ điển tích ‘ băng cầu cá chép’ ?”
Hạ Kính mừng rỡ :
“Ta ! Ta !”
Đêm đó, bà mẫu vốn vẫn luôn khỏe mạnh của ông bỗng nhiên ho m.á.u, còn nhất quyết đòi ăn cá diếc sống.
Hạ Kính lóc chạy ngoài giữa trời tuyết để phá băng bắt cá.
Ông cố ý bận rộn suốt cả đêm, đến hôm lúc dân chúng đều thức dậy, ông cởi chỉ còn áo đơn nhảy xuống sông.
Nhất thời chấn động khắp thành.
Chuyện nhanh truyền tới tai hoàng thượng, hoàng thượng long nhan đại duyệt, ban thưởng cho ông .
Thế nhưng ông vì phong hàn nhập thể, sốt cao dứt.
Đại phu kê đơn t.h.u.ố.c, lớn chuyện lên, nhất quyết đòi dùng d.ư.ợ.c liệu nhất.
Thuốc sắc xong.
Hạ Kính đến một bát cũng uống .
Toàn bộ thang t.h.u.ố.c đều đổ chậu cây xanh ngoài cửa sổ.
Bệnh tình của ông nặng thêm, đến mức hít thì ít mà thở thì nhiều.
Ta canh ở đầu giường, ngăn cho di nương họ Phương và Hạ Châu tới thăm.
“Trong nhà con gái đều xuất giá cả , chỉ còn ngươi, thì đến tiểu Phật đường cầu phúc cho phụ ngươi .”