CON GÁI TA CHƯA CHẾT, PHU QUÂN ĐÃ TÍNH DÙNG THỨ NỮ THẾ CHỖ - 1
Cập nhật lúc: 2026-04-19 23:03:38
Lượt xem: 10
Con gái gả cao Hầu phủ ba năm, bỗng nhiên lâm bệnh nặng.
Nó cầu xin , khi nó c.h.ế.t, hãy che chở cho đứa con gái nhỏ yếu ớt của nó.
Lòng đau như d.a.o cắt, thế nhưng đường tìm phu quân để bàn bạc, thấy ông vui vẻ với tiểu :
“Đợi đại tỷ nhi c.h.ế.t , sẽ để nữ nhi của hai thế chỗ.”
“Nàng còn thể gì chứ? Chỉ vì đứa con mà đại tỷ nhi để , nàng cũng buộc đồng ý để Châu nhi kế thất của tỷ phu.”
“Nàng tưởng Châu nhi mười tám , cớ vẫn giữ nó gả ?”
“Chính là vì hôm nay đấy, đợi Châu nhi gả qua đó, vài năm nữa sinh cho Hầu gia một đứa con trai, thì thứ sẽ đều …”
Trong thư phòng truyền tiếng vui sướng của di nương họ Phương.
Còn , như rơi xuống hầm băng.
Phu quân của đang ôm mỹ kiều nương trong lòng, tỉ mỉ tính toán cho nữ nhi do bà sinh .
cái giá trả là tính mạng con gái .
Thật tàn nhẫn bao.
Lúc Hạ Kính đến viện của , bắt gặp đang kiểm mấy cửa tiệm trong của hồi môn của .
Ông híp mắt :
“Ta đang mấy việc thương lượng với nàng đây, đại tỷ nhi bỗng nhiên bệnh nặng, e là qua nổi mùa đông .”
“Nó gối còn nha đầu Ngọc mới hai tuổi, chúng nghĩ cho đứa bé .”
“Theo thấy, chi bằng để Châu nhi gả cho tỷ phu nó kế thất, nàng thấy thế nào?”
Nhìn ánh mắt dò xét của ông , liền .
Ông chuyện lúc chạng vạng từng tới thư phòng .
“Ta thấy , rốt cuộc cũng nghĩ cho còn sống mới .”
Hạ Kính thở phào nhẹ nhõm, :
“Chính là đạo lý .”
“Chỉ là Châu nhi là thứ xuất, Hầu phủ tuy cưới kế thất, nhưng dù cũng là cao gả, thì ghi Châu nhi danh nghĩa của nàng đích nữ .”
“Nàng gối cũng còn đứa con nào khác nữa.”
“Giữ nhiều của hồi môn như thế cũng vô dụng, chi bằng lấy thêm thật nhiều để của hồi môn cho Châu nhi.”
“Đến lúc đợi Ngọc nha đầu lớn lên xuất giá, đưa cho Ngọc nha đầu là , Châu nhi cũng chỉ giữ hộ mà thôi.”
Ánh mắt ông dán c.h.ặ.t , mang theo vài phần chột .
Nỗi nhục nhã và hận ý nồng đậm gần như nhấn chìm .
Cứ đợi thêm một chút… nhịn thêm một chút nữa.
Dao của sắp mài xong .
“Chuyện ghi đích nữ thì là chuyện nhỏ, nhưng của hồi môn, còn việc khác dùng, e là .”
Sắc mặt Hạ Kính trở nên khó coi.
“Nàng đây là cố ý bộ để chọc tức , khiến Hạ gia mất mặt đây mà.”
“Châu nhi gả Hầu phủ, còn là kế thất, nếu của hồi môn kém xa lúc A Uyển xuất giá, chẳng để mặt ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-ta-chua-chet-phu-quan-da-tinh-dung-thu-nu-the-cho/1.html.]
Ta thất vọng :
“Phu quân đến hỏi một tiếng, của hồi môn của chính định tiêu , cũng từng hỏi, trực tiếp kết tội .”
“Trong mắt , chính là loại như ?”
Ta ném lá thư trong tay áo n.g.ự.c Hạ Kính.
Nội dung trong thư là bắt chước nét chữ của trưởng mà :
“Muội mến.
Không lâu nữa Thái hậu nương nương sẽ mừng thọ, Tướng gia đang sầu vì lấy thứ gì quà mừng thọ cho Thái hậu nương nương, nhi t.ử đích của ông mới cưới công chúa.
Ta nung xong một món sứ khiến Tướng gia lòng, lấy danh nghĩa của phu mà đem tặng, giải việc cấp bách cho Tướng gia.
Tướng gia vô cùng vui mừng, khen phu ngớt, còn nhất định sẽ ban thưởng.
Hai cứ tĩnh tâm chờ ngày lành, chẳng bao lâu nữa phu sẽ điều về kinh.”
Sau khi Hạ Kính xem xong thư, trong thiên sảnh, ông nâng lá thư tới lui, mừng đến phát cuồng.
Ông điều ngoài quan ở Dương Châu tám năm, nào đến cuối năm bình xét cũng chỉ thiếu một bước là về kinh.
Vì thế, ông nóng lòng như lửa đốt.
Hạ Kính dày mặt đến xin .
Ta gạt bàn tay bóp vai cho của ông , lạnh :
“Chỗ của hồi môn , ngay cả khi đại tỷ nhi xuất giá còn nỡ mang .”
“Nay vì chuyện thăng chức hồi kinh mà lo lót, dù nỡ cũng đành mang , ai bảo là phu quân của chứ.”
“Phu quân coi trọng Châu nhi như , chi bằng để những giấy tờ nhà cửa cho Châu nhi của hồi môn, bên phía Tướng gia cũng cần hiếu kính nữa.”
Hạ Kính vội vàng ngắt lời , cuống quýt :
“Lời hồ đồ gì thế. Bên phía Tướng gia là cơ hội bao.”
“Chỉ cần bám Tướng gia, ngày một đường thăng tiến, còn sợ Hầu phủ đối xử với Châu nhi ?”
“Phu nhân , phu nhân , sai , là lòng tiểu nhân, nàng cứ rộng lòng tha thứ cho .”
Đến tận bây giờ, ông bất đắc dĩ đến dỗ dành .
Từng lời từng câu nhắc đến cũng chỉ Hạ Châu.
Ông từng quan tâm tới con gái là Hạ Uyển.
Cũng chẳng hề nhớ mong dù chỉ một chút tới đứa con mà con gái sinh .
Có một phu quân, phụ , ngoại tổ phụ như thế, chính là nỗi nhục của chúng .
Sáng sớm ngày hôm , Hạ Kính mặt mày rạng rỡ ngoài .
Mấy phòng thất trong nhà theo lệ đến thỉnh an .
Ta Hạ Châu đang bên cạnh di nương họ Phương.
Nó thừa hưởng dung mạo của di nương họ Phương, sinh đến hoa dung nguyệt mạo.
Sau khi đại tỷ nhi xuất giá, bắt đầu gánh lấy trách nhiệm của chủ mẫu, lo liệu hôn sự cho đám con cái thứ xuất bên .
Đến lượt Hạ Châu, mặt nó đột nhiên nổi đầy mẩn đỏ, kéo dài một hai năm.
Đợi đến khi mặt nó khỏi , thì quá tuổi xuất giá.