Con Gái Nhặt Rác Và Người Mẹ Không Ai Cần - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-20 01:36:25
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây chúng là em gái ngài !

chỉ là đón vợ về nhà thôi!"

Ông quát mắng :

"Cái đồ Lão Thái Bà , mau qua đây!"

Mẹ sợ đến mức lắc đầu lia lịa, thu lưng .

Cánh tay run rẩy tố cáo sự tình nguyện của bà.

lấy hết can đảm:

"Họ đối xử với , của !"

"Trói , còn véo thịt , đẩy ngã!"

Ánh mắt chị lạnh lẽo xuống, che chở chúng ở phía :

"Bạo lực gia đình ngược đãi già, đây chính là cách đối nhân xử thế của các ?"

"Đón vợ về ư ?

Kỳ tổng, nếu nhớ nhầm thì vợ ngài là cô Lý Mật cạnh ngài, chẳng lớn hơn con gái ngài bao nhiêu tuổi chứ?"

Lý Mật cúi gằm mặt, dám ngẩng đầu lên.

Kỳ Đông Hưng biện hộ:

"Phải, Lý Mật cũng là vợ .

đó là vì tưởng Tiêu Mỹ Lan chít ..."

"Tiêu Mỹ Lan mất tích đầy nửa năm là ngài cưới vợ khác, thời gian ngắn như mà ngài chắc chắn là vợ nguyên phối chít ?"

Chị hùng hổ dọa , nhường bước chút nào.

Lý Mật lí nhí lên tiếng:

"Lưu tổng, ngài gì bực bội thì cứ trút lên đầu ..."

「Đến lượt một mụ tiểu tam già như bà lên tiếng ? Chăm sóc vợ của chủ thuê mà chăm luôn lên giường của chủ, từng tuổi đầu hổ!」

Chưa đợi bà xong, Chị gái ngắt lời bà .

「Tiêu lão chúng xin phép đưa , việc gì thì gọi điện cho thư ký của .」

「Lưu Đổng, chuyện e là thích hợp lắm nhỉ?

ruột của mà?」

Kỳ Dĩ Mễ nhíu mày lên tiếng.

khâm phục về phía Chị gái , giống như đang một Anh Hùng giải cứu .

cũng học tập Anh Hùng, mạnh dạn lên tiếng:

chính cô nhận Lý Mật , còn chê bai , vứt bà viện dưỡng lão, bao giờ thèm quản bà nữa!」

Chị gái hừ lạnh một tiếng:

「Nghe thấy em gái ?

Mẹ cô nuôi cô bao nhiêu năm nuôi một kẻ Súc Sinh ăn cháo đá bát!」

「Chuyện thương lượng gì hết, nếu sẽ lập tức rút vốn!」

Mấy nhà họ Kỳ ngơ ngác, cuối cùng lộ nụ nịnh bợ:

「Lưu Đổng đừng giận, Tiêu Mỹ Lan cô đưa thì cứ đưa .」

Sau đó họ đùn đẩy , cầu hòa, lên xe chạy mất hút.

Người nhà họ Kỳ , như trút bỏ gánh nặng, bệt xuống đất.

Chị gái đỡ chúng lên giường, đỏ mắt :

「Lưu Anh, về nhà với chị, chị sẽ bảo vệ em thật !」

Về nhà?

do dự, theo bản năng về phía bàn tay đang nắm lấy tay , đang ngây ngô.

Nhìn sự lo lắng của , Chị gái hào sảng vung tay:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/con-gai-nhat-rac-va-nguoi-me-khong-ai-can/chuong-5.html.]

「Em yên tâm, chị hai sống cùng nhiều năm, tình cảm sâu đậm.」

「Chúng đưa cả Dì Tiêu về nhà, chị bảo vệ cả hai !」

ôm c.h.ặ.t lấy và Chị gái , nước mắt tuôn rơi.

「Cảm ơn chị, Chị gái .」

Chúng đưa đến một khu chung cư môi trường , sớm kiệt sức mà ngủ .

Để bế về phòng, Chị gái xót xa sờ mái đầu bù xù của :

「Lưu Anh, chị xin em, bây giờ mới tìm em, để em chịu khổ bao nhiêu năm qua.」

mỉm lắc đầu:

「Đừng xin .

Chị gái Em sống lắm.」

「Mẹ luôn chăm sóc em, em khổ, hạnh phúc.」

Chị gái đầu lén lau vệt nước mắt nơi khóe mắt, kiên định với :

「Em yên tâm, chờ đợi em chỉ những ngày lành và lành hơn nữa thôi!」

Nhà họ Lưu ngoài Chị gái thì chỉ một Cô Nương mà chị nhận nuôi là Lưu Ân Thư.

Mới mười mấy tuổi đầu, con bé ngọt ngào gọi là 「Dì Lưu Anh」.

Phòng của đều sát cạnh phòng Chị gái , lớn sáng sủa.

Chị gái phấn khích xen lẫn căng thẳng giới thiệu cho từng thứ một:

「Đây là phòng của em, lúc nhỏ em thích nhất màu xanh lam, em còn nhớ ?」

「Đây là ảnh chụp chung khi chúng năm tuổi, chị vẫn luôn giữ gìn thật !」

「Phòng của Dì Tiêu đều bọc nệm và t.h.ả.m mềm mại, cần lo lắng va đập chút nào !」

chị ngừng nghỉ, lòng tràn ngập một dòng nước ấm.

Ngày hôm , Chị gái đưa mua quần áo.

Ân Thư chu đáo phối đồ và lựa chọn cho chúng :

「Mẹ ơi, Dì Lưu Anh mặc cùng kiểu với , con sắp nhận ai là ai nữa !」

bà nội, bà xem chiếc áo len cashmere , mặc là ấm nhất đấy ạ.」

cứ ngỡ những ngày vui vẻ sẽ kéo dài mãi mãi.

một ngày nọ, Chị gái và Ân Thư đều ở nhà.

ở trong sân sưởi nắng ngủ quên mất.

Khi tỉnh dậy, chiếc ghế bập bênh bên cạnh trống .

tìm khắp nhà cũng thấy, vội vàng cuống cuồng chạy quanh khu chung cư.

Ở cổng khu chung cư, bắt gặp một đàn ông trông quen mắt.

Là bảo vệ nhà họ Kỳ.

tiến lên kéo lấy hỏi xem .

Anh dường như ngờ đột ngột xông , hất tay phủi phủi quần áo:

「Đồ khờ già, Tiêu Mỹ Lan chắc chắn là tìm con gái ruột của chứ !

Người cần cô nữa !」

tin, gào lên:

「Anh dối!

Các giấu !!」

ôm c.h.ặ.t lấy chịu buông, thấy vây quanh xem ngày càng đông, bảo vệ cũng đang chạy về phía .

Hắn dùng sức đẩy .

「Rầm——!」

 

Loading...