"Mẹ mày mà dám ly hôn, tao liền đến xưởng việc cho bà mất việc!"
"Mày sắp qua mười bốn tuổi, nghiệp trung học cơ sở liền thể công, qua hai năm nữa liền sắp xếp cho mày lấy chồng."
Khi đó những đứa nhỏ sinh đều sẽ trở thành tài sản của nhà trai.
Nếu nhà trai cho, thì nhà gái đừng mơ mang đứa nhỏ .
Người nhà nông ly hôn, nào mấy nhà dám ồn ào đến tòa án .
Ánh sáng trong phòng ảm đạm, oi bức đến dị thường.
Hô hấp của đều ngưng trệ.
Mẹ cầm tay , thật sâu một cái, nhẹ giọng : "Không ly hôn, tiền lương sẽ giao ."
"Giao cho Kiến Gia."
Sau khi phòng liền .
Vừa tức hổ thẹn.
"Mẹ, con học nữa, con công, như bọn họ sẽ dùng con để giam cầm nữa."
Sắc mặt đại biến: "Câm miệng!"
Mẹ khó tức giận như : "Mẹ với con thế nào, con nhất định cố gắng học."
"Năm đó ông ngoại con mất, còn cách nào, học xong ba năm tiểu học bỏ kiếm tiền nuôi em trai em gái."
Thanh âm nghẹn ngào: "Nếu như học thêm một chút, thì sẽ ...."
"Điềm Điềm, cho dù là liều cái tân già , cũng nhất định cho con học, con thua kém, ?"
Sau khi nhập học thì là năm thứ ba, còn nhiều thời gian.
Lần đầu tiên, khắc sâu ý thức: học chỉ vì chính , mà còn là vì .
chỉ thể trở nên mạnh mẽ hơn, chỉ đôi cánh cứng cáp hơn, thì mới thể cùng cản mưa chắn gió.
học toán , liền tìm cho một gia sư miễn phí.
Là dì Trương kế toán ở xưởng , là cô giáo dạy toán.
Sau bởi vì nhà chồng buộc sinh hai con nên mất việc.
Không ngờ tới hai đứa nhỏ sinh đều là con gái, thêm nhiều chuyện khác, cuối cùng ly hôn.
học ngày học đêm, mỗi ngày yên xe đạp nhấp nhô chở, đều cố gắng học thuộc từ đơn và thơ văn.
Bà già nhạo.
"Dựa cái đầu của mày mà cũng thi phổ thông với đại học ?"
"Con gái con lứa học nhiều như để gì?"
Mỗi như thế, ba : "Thi phổ thông thì tao cũng sẽ cho mày tiền. Chờ nghiệp cơ sở thì ngoài công , tao vất vả cả đời , cũng đến lúc nên hưởng thụ một chút."
"Đến lúc đó mày tự tiết kiệm một ít tiền, tìm thằng con rể sinh đứa con trai là ."
Cái nhà họ Điền , quan trọng đến như ?
Cho dù là tìm con rể, thì cũng sinh con trai để kéo dài cái dòng họ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-mot/chuong-5.html.]
Kỳ thật một năm qua đều ngừng khuyên nhiều , ly hôn .
quan niệm truyền thống, còn luyến tiếc .
Luôn do dự.
Hiện giờ, càng học nhiều càng thấy đau lòng cho sự chịu đựng của : "Mẹ, nếu như chúng rời thôn, thì cho dù con thi một trường phổ thông , bà già và ba cũng sẽ cho con ."
Buổi tối hôm đó, khi đang giải đề toán, thấy và dì Trương hỏi thầm gì đó về việc ly hôn.
Lúc trở về, gió đêm thổi phồng lên áo khoác của .
Cùng đưa thanh âm của trong tai .
"Điềm Điềm, sẽ ly hôn với ba con, nhất định sẽ cho con cơ hội lên học đại học."
"Khi nào thì ly?"
"Ly hôn thì dễ, nhưng tranh thủ lấy quyền nuôi con, dì Trương cho một cách, nhưng đợi một thời gian nữa mới ."
"Cách gì ?"
"Chuyện con đừng hỏi, hứa với con là nhất định sẽ tiếp tục cho con học, con chỉ cần an tâm học là ."
Lúc về đến nhà là mười giờ.
Ba nhà.
Từ khi đưa tiền lương cho ông , ông cùng với bà già cãi mấy .
Ông mang một nửa tiền lương cho bà .
Còn đều cất trong túi riêng, ngày nào cũng uống rượu cho đến nửa đêm mới về.
Mẹ lấy chìa khóa mở cửa, thím Hạ cách vách đang ở ngoài tường nhà.
Lúc thím phát bệnh đều là thần trí rõ, lúc bình thường thì cũng như bao khác mà thôi.
Chú Hạ đối xử với thím cũng tệ.
"Hôm nay thấy chồng chị nhà của Vương quả phụ...."
Tay tra chìa khóa của chợt khựng .
Bóng đêm ảm đạm, rõ khuôn mặt , chỉ nhẹ giọng : "Ừm, chị ...."
Vương quả phụ nhỏ hơn hai tuổi.
Đã từng sinh hai đứa, nuôi sống một đứa.
Trước giờ nhà quả phụ vẫn luôn nhiều thị phi, nhưng theo quan sát, thì bà quả thật là một an phận.
Mẹ cho dù tăng ca, cũng sẽ luôn đợi cho học cùng dì Trương xong đến tận khuya mới về nhà.
Trong thôn dần lời đồn nhảm.
Lúc trong thôn tổ chức sửa đường, Vương quả phụ công khai đến mặt ba , để cho ông giúp gãi lưng.
Mẹ dặn dò: "Nếu con thì cái gì cũng đừng , chỉ cần để ý học bài cho , nhất định sẽ xử lý chuyện ."
Kỳ thi cuối kỳ thứ nhất của năm ba, từ hạng bốn mươi trong lớp nhảy tót lên đến top mười lăm của lớp.
Chủ nhiệm lớp gọi ở dặn dò: "Điềm Điềm, thầy thấy em cố gắng, tiến bộ cũng lớn."