Con Gái Một - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:40:03
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm trạng ba , thấy liền nổi trận lôi đình, cầm lấy đòn gánh gá bên góc tường lên đ.á.n.h.

"Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày, con nhỏ tạp chủng."

nhảy dựng lên phản kháng, đúng lúc , cơn gió nóng đầu hè đưa tới âm thanh quen thuộc: "Điềm Điềm...."

.

Nước mắt thoáng cái liền chảy xuống.

Đường quê nhỏ tối, dùng hai đòn gánh gánh hai túi đồ lớn, lưng cũng ép đến cong.

vọt tới mặt , chất vấn: "Tại về?"

Mẹ chậm rãi xổm xuống buông đồ nặng vai, sờ đầu , đỏ mắt : "Mẹ bắt kịp xe lửa, đổi vé khác, nên về muộn."

"Cái con nhãi , mày về đây thì về ?"

Ba lên tiếng, tới đỡ đồ mang .

Kết quả đặt lên vai, chân liền lảo đảo.

Ông hùng hổ quát: "Mang ba cái quỷ gì, nặng trịch!"

Mẹ mang về mấy thứ như quả mít, quả vải, trái chôm chôm.

Hai túi đồ phỏng chừng đến hai trăm cân, từ một quận nhỏ ở Hải Nam gánh đến cái làng nhỏ ở tận Hồ Nam.

Với vóc một mét năm tám của , thật thế nào mới .

Bà già .

"Nó chạy, chắc hẳn là bởi vì nhà đẻ nghèo sắp c.h.ế.t, cơm ăn đủ no."

"Nào thoải mái như ở nhà chúng !"

Mẹ đem hoa quả mang về chia cho trong thôn.

Mít ăn dính tay.

Thím nhỏ cực kỳ ghét bỏ: "Sao mà dính quá , y hệt như nước mũi, khó ăn."

Bà già lời khuyên can, lấy bộ vải cho Kim Bảo ăn, đứa nhỏ mới hai ba tuổi chảy m.á.u mũi.

Bà già liền ôm eo trong sân mắng: "Tao thấy chắc chắn là do mày cố ý, mưu hại cháu trai bảo bối của tao."

Nhìn mà xem.

Người luôn tìm cớ cho sai lầm của .

Mùa hè năm đó xảy nhiều chuyện.

Mà chuyện thứ nhất chính là chị Đại Đường dẫn về một bạn trai.

Người con trai cao một mét chín, lúc ôm theo quả dưa hấu qua cổng nhà chúng , còn cúi đầu.

Hai chung trong một nhà máy, chị Đại Đường vóc nhỏ xinh, hai cạnh chính là hình ảnh manh cao soái phổ biến.

hôn sự thành.

Bởi vì thím nhỏ và chú nhỏ đòi sính lễ sáu vạn để mua phòng cho con trai.

Khi đó sính lễ khoa trương như hiện tại, bình thường d.a.o động đều là trong 1888 hoặc 2888, 8888 là cùng.

Chị Đại Đường nhốt trong nhà cho ngoài, suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt.

Không bao lâu , chị xem mắt, như cái xác hồn gả cho một tên đàn ông lớn hơn hẳn mười tuổi.

Ngày xuất giá, đến tân phòng canh giữ.

Chị kéo tay , yếu ớt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-mot/chuong-4.html.]

"Điềm Điềm, em nhất định cố gắng học tập thật ."

"Nếu như lúc đó chị học lên trung học, đại học, thì bây giờ ...."

Sau đó chị chú rễ và hai phù rể thô bạo khiêng .

chợt nhớ những ngày chạng vạng tan học trở về, thấy chị và bạn trai cũ cùng dạo.

Ngày mùa hè nhiều mưa, mặt bọn họ một quán nước.

Bạn trai cũ xổm xuống, để cho chị nhảy lên lưng, nho nhỏ an phận nhích tới nhích lui, tiếng khanh khách như chuông bạc ngân xa.

Thì , đàn ông với đàn ông, cũng khác biệt thật lớn.

Chuyện thứ hai là Hồ Mai bỏ học.

Trước khi Quảng Đông, cô đội nắng, đạp xe hơn một giờ đến tìm lời tạm biệt.

Chín năm giáo giục bắt buộc, cho trẻ sách là tội.

thực tế ở nông thôn, những đứa trẻ học xong trung học công thì cũng .

Ba của Hồ Mai chu cấp nuôi dưỡng cho hai đứa nhỏ, nên Hồ Mai quyết định xuôi nam công, kiếm tiền cho em trai học.

"Mẹ , tớ chính là điểm tựa duy nhất của nó."

"Từ nhỏ sức khỏe nó , nếu học thì gì đây?"

"Điềm Điềm, nhất định cố gắng học cho cả phần của tớ nữa, ?"

Mặt trời gắt, cay đến hai mắt rưng rưng.

Chuyện thứ ba là bà già bắt giao hết tiền lương mỗi tháng cho bà .

Quả thực là con m* nó quá đáng, quá đáng đến cực điểm, cả nhà đều quá đáng.

Mẹ cũng đồng ý: "Hàng năm con đều hiếu kính cho lúa và thịt heo ít."

Bà già liền đập bàn: "Mày ý gì? Mày hiếu kính tao là chuyện đương nhiên ?"

"Tiền đó mày cho tao, chẳng lẻ cầm về cho nhà đẻ mày?"

"Ngu Xuân Hương, nếu như mày chăm sóc cho Tiểu Yêu còn sống, thì một phân tiền tao cũng thèm lấy của mày. Hiện tại Kim Bảo cũng xem như là một nửa con của mày, nhà mày còn bỏ tiền ?"

Sắc mặt nhất thời suy sụp.

Nhiều như .

Em trai Tiểu Yêu chính là cái kim trong n.g.ự.c , bà già nào cũng đ.â.m thêm vết thương .

Ba cũng : "Xuân Hương, , chỉ cần cho bà về nhà đẻ, thì tiền lương đều sẽ nộp lên."

Sắc mặt càng thêm khó coi.

Cơn tức liền xông thẳng lên đỉnh đầu .

Dưới cơn phẫn nộ, túm tay : "Đừng đồng ý, cùng lắm thì với ba ly hôn ."

Thím nhỏ ngoài cửa nửa nửa : "Điềm Điềm, mày thương mày nhất, sẽ bỏ mày ."

nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Mẹ, con với ."

chút gấp, nghĩ thoát khỏi cả nhà ba để sống cuộc sống mới.

Bà già liền giận dữ: "Nghĩ cũng đó, mày họ Điền, là nhà họ Điền."

"Ly hôn thì ly hôn, còn sợ các ?"

 

 

Loading...