Vương quả phụ liền chụp mạnh ót ông : "Liên quan gì đến ông, thì cũng chỉ là lạ!"
Bà chủ tiệm cũng nhiệt tình khen: "Ngắn mà ngắn, đây là bình thường. Rất phù hợp với cô, thật là xinh ....."
Vương quả phụ l.i.ế.m môi, hỏi: "Váy bao nhiêu tiền?"
"Không đắt, nếu như chị mua, thì tám mươi thôi!"
Vương quả phụ liền liếc xéo một cái: "Vậy mà còn đắt !"
bảo : "Đẹp, mua !"
Cuối cùng, mặc cả với bà chủ, dùng năm mươi đồng mua cái váy .
Vương quả phụ lấy một cái tương tự, trái xem xem, so qua so , tức tối : "Sao mà đắt quá , đắt mua phí tiền."
Vốn cùng xa, nhịn , đầu với bà và ba: "Không đắt, dựa sức của vẫn thể tự mua ."
Mẹ gả cho ba hơn mười năm, đồ mới mua chỉ đếm đầu ngón tay.
Có nhiều , bác ở thành phố mang quần áo cũ về, đều thím nhỏ tranh lấy , còn mặc mới ném cho .
Ba cũng cho chúng mặc đồ mới.
Trước đây lúc nào cũng đầy bụi, tiện mặc đồ mới.
thì đang học, cũng cần nhiều quần áo.
Nhìn xem.
Rời khỏi đàn ông đó, thì bụi bặm cũng biến mất.
Hóa ....
Mẹ cũng thể xinh đến .
Đi một lúc xa, ba đột nhiên chạy .
Ông nhăn nhó hỏi: "Xuân Hương, bây giờ tiền lương của em cao đúng , thể cho mượn một ít ? Bà già quản căng, ngay cả một đồng uống rượu cũng cho cầm."
sợ mềm lòng, nhanh ch.óng : "Không tiền !"
Mẹ ôn nhu hỏi: "Cũng hỏi Điềm Điềm đủ tiền sinh hoạt , mà chạy theo hỏi vay tiền mua rượu ?"
Sắc mặt ba liền hồng, thì thào tự : "Bây giờ mới ý thức , lúc em vẫn là nhất."
"Lúc đó đúng là khốn nạn, lúc đó đúng là khốn nạn mà."
Ông xong, liền giơ tay tát hai cái.
Mẹ ông hai giây, giữ tay ông : "Không gì, chúng đây."
Đi vài bước, đầu , thấy ba vẫn đang ngẩn tại chỗ.
Ông nên hiểu , vì phụ nữ lúc vẫn luôn xem ông như mạng, bây giờ trở thành dạng .
Trên đường về qua chợ rau.
chỉ một quầy cải, hỏi mua .
Sau khi đến thị trấn, thích ăn cải bẹ, ngày nào cũng mua.
Mẹ lắc đầu: "Không ăn nữa."
"Lúc em trai con qua khỏi, cái gì cũng ăn. lúc bệnh, đột nhiên thấy thèm cải bẹ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-mot/chuong-13.html.]
Mẹ nhẹ nhàng : "Kết quả là ba con cầm tiền mua rượu uống. Ngay cả một bó cải bẹ cũng mua cho ."
Vậy nên, khi kiếm tiền, mới thích mua nhiều cải bẹ như .
Bình thường mua cải bẹ, cũng là lúc dùng tiền cho bản . Muốn bồi thường cho những cực khổ của .
"Vậy hôm nay mua gì?"
"Ăn cái đó ." Mẹ chỉ quầy cá hố: "Cũng ăn thử mấy món mới một chút."
Sau khi trở về, bà nội Vương cũng khen váy : "Nên mặc thì mặc."
"Tuổi còn trẻ, mỗi ngày ăn mặt như quả phụ mà xem ? Bắt chước mấy đứa học sinh ngày nay , mặc đồ xanh đồ đỏ nhiều ."
Cá hố khó nấu, chút tanh.
Bà nội Vương : "Lần cho thêm ít rượu xem ."
Rất nhanh, đến kỳ phân lớp năm mười một.
Ngoại trừ phân lớp, trường thấp hơn cũng mở lớp trọng điểm.
Bà già và thím nhỏ chắc chắn Kim Bảo cũng thể thi .
ngờ, lớp trọng điểm, thì trong top năm mươi trường.
Còn Kim Bảo của bọn họ, thi cuối kỳ xếp thứ ba từ lên.
Thật buồn .
Bà già chấp nhận sự thật, tức giận mắng: "Nó sinh giờ cho nên lấy hết vận khí may mắn của cháu trai ."
" là phụ nữ làng ngoài sinh cái tạp chủng cũng gì lành."
Lễ mừng năm mới, gia đình bác Vương từ Đại Hải trở về.
Ở cùng đón năm mới.
Bác Vương cho năm trăm đồng tiền mừng tuổi.
tìm cách từ chối, nhưng cuối cùng bác vẫn bắt nhận cho bằng .
Ông tăng cho thêm hai trăm đồng tiền lương, thành mỗi tháng đều nhận 2200 đồng.
Mẹ thụ sủng nhược kinh, liên tục từ chối.
Bác Vương : " ở nơi Đại Hải xa, còn ở tại quê nhà, trong lòng nhiều muộn phiền. Những bảo mẫu lúc tìm thấy đều lòng."
" từ khi em thì bớt lo nhiều thứ. Em gái Ngu, năm tới nhờ em chiếu cố."
Sau khi phân lớp xong. liền rõ ràng cảm nhận chương trình học khẩn trương hơn lúc nhiều.
Mẹ dì Trương đăng ký lớp bổ túc cho .
bỏ : "Mẹ lãng phí nhiều tiền như để gì?"
Mẹ nghiêm túc : "Sao lãng phí, đây là đầu tư cho con gái bảo bối của . Tiền còn thể kiếm, nhưng thi đại học thì khác, nhất định sẽ lực hỗ trợ con."
Đi theo mấy bác Vương vài ngày, cũng mấy lời khiến cho khác cảm động.
thấy mũi nóng lên.
Phải cố gắng hơn, dùng hết lực, đạt thành tích , mới thể báo đáp tình yêu thương vô bờ của .
Kết thúc năm mười một xếp thứ năm mươi, lên lớp mười hai thứ hạng tăng lên thành ba mươi tám.