"Xuân Hương, cô thật là giỏi."
"Làm công nhân vệ sinh còn thoải mái hơn so với ở xưởng nhiều."
...
Bà già nghiếng răng nghiếng lợi: "Đàn bà nơi khác mà cũng may mắn thật."
Thím Hạ lạnh nhạt : "Trước bà chị Ngu là chổi, nhưng khi ly hôn khỏi nhà bà xong, chị mới may mắn."
Bà già tức đến mức mắt trợn trắng, giơ cái chày gỗ giặt đồ trong tay lên.
Thím Hạ nhếch miệng : " , tới đây , bệnh thần kinh g.i.ế.c phạm pháp, bà ?"
Bà già nén giận, ném cái chày gỗ trong tay .
Sau khi phát tiết xong, thím Hạ "hừ" : "Kỳ thật bệnh thần kinh cũng , ai dám chọc ."
Mẹ khúc khích: "Nghĩ cũng sai lắm."
Hồ Mai để điện thoại của đồng nghiệp cô .
Lúc gọi điện, liền nhờ đồng nghiệp cô chuyển lời cho Hồ Mai tin vui thi đậu phổ thông.
Chạng vạng cùng ngày, Hồ Mai gọi điện .
Bên điện thoại ồn ào, tiếng Quảng Đông loa đang phát .
Làm thanh âm của Hồ Mai mờ mịt: "Điềm Điềm, tớ mừng cho ."
"Ba chuẩn sẵn tiền ? Chuẩn đầy đủ , chỉ còn một ít thời gian nữa thôi."
"Đủ, khi ba ly hôn, tớ theo ."
Ngày hè oi bức, thanh âm của như cách qua một tấm kính mờ thật dày.
"Vậy thì may. Điềm Điềm, cuối cùng thì thể sống mà ai ngăn cản , nhất định lấy bài học mà chú ý một chút."
"Ừm, bên đó khỏe ?"
"Rất , điện thoại sắp hết tiền ....."
Còn xong, điện thoại ngắt.
Bên trong chỉ còn âm thanh "tút tút tút".
Kỳ thật : Hồ Mai, nhất định cũng đừng từ bỏ.
Bầu khí nóng ẩm ngột ngạt trong ngày hè, âm thanh lắp ráp đồ vật, bao trùm lên dây chuyền sản xuất ngày qua ngày khác.
Mẹ đến công ty môi trường việc.
Không phương tiện, lên thị trấn thuê một căn phòng trệch cũ nát nhỏ.
Trong quá trình quét dọn bên ngoài, tìm mấy điểm bán giấy báo cũ giá thấp, mua về dán tạm lên vách tường đen bẩn.
mãi mãi nhớ rõ bữa trưa hôm , tinh tế nhỏ:
"Bán mấy cái móc áo cũ, chậu rửa mặt...." ôn nhu , "Còn thừa ít tiền mua cho con cây kem."
Chúng dép lê, mua kem.
Mua một cái hình nón ở tiệm "Đầu Trần Gia Gia".
Tiêu hết năm đồng.
ăn một miếng, ăn một miếng nhỏ.
Mây đen ở phía chân trời cuồn cuộn, mưa to rơi xuống.
Sau cơn mưa, vạn vật đều như trẻ .
Cũng như và .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-mot/chuong-10.html.]
Thuộc nhóm bắt đầu cuộc sống mới, tiếng sấm cuồn cuộn của cơn mưa vạch .
Đã chín mười giờ tối, tới lúc việc về đêm.
Rất nhiều gian manh dùng mánh lới, sáng sớm quét một chút, ban đêm quét một chút, liền thể lấy tiền cả ngày.
như thế.
Mẹ nghiêm túc dựa theo quy định của công ty, mỗi hai tiếng quét từ đầu đến cuối ở con phố phụ trách.
Nếu như phát hiện nhà nào để đồ bẩn, dành thời gian quét thêm một chút.
Giống như nhiều công khác, cũng sẽ kiếm hộp giấy, chai nước khoáng để giành mang bán.
Khi đến lúc cân lên.
Những khác đều sẽ phun nước lên giấy, nó nặng hơn để tăng thêm tiền.
thế.
Mẹ sẽ phơi nắng cho nó khô, cũng sẽ bao giờ nhét bùn hộp sắt.
Đồng nghiệp mắng ngốc, liền cho qua.
Bọn họ nghĩ thế nào cũng hiểu .
Bây giờ nghĩ , bần cùng đẩy đến cảnh như , nhưng khi chống trọi với hấp dẫn của việc kiếm thêm mấy đồng tiền, vẫn giữ vững nguyên tắc của , là chuyện đáng khâm phục đến nhường nào.
Cuộc sống đương thời thế nào, cũng đổi.
Từ nơi nông thôn hẻo lánh, lên thị trấn náo nhiệt.
Từ nơi đầu gà thấp bé, biến thành nơi cao như đuôi phượng hoàng.
Sau khi bài kiểm tra sơ bộ, thứ mười từ lên.
Lúc nhận báo cáo, cảm giác như cả bầu trời đều đang sụp đổ.
Ngược , vẫn là bình tĩnh hơn: "Không , vẫn còn ba năm nữa mà."
"Mẹ tin rằng con nhất định thể đuổi kịp."
Lần đầu tiên nảy sinh cảm giác hoài nghi với chính : "Vậy nếu như đến lúc đó, con vẫn thi thì bây giờ?"
"Thi đại học thì ? Cũng chỉ là một con đường!"
Mẹ ôn nhu : "Chỉ cần con nghiêm túc và nỗ lực hết sức, thì thể trách con ."
Mũi nóng lên.
Tuy rằng một ba , nhưng nhất đời.
Mẹ đúng.
Vẫn còn ba năm, vẫn thể đuổi kịp.
Cuối cùng cũng hiểu , sự chênh lệch trong bài kiểm tra là đến từ .
Những trong huyện đều tranh thủ học hè để học các kiến thức trong tiến trình học.
điều đó nghĩa là sẽ thất bại.
định và bắt đầu đuổi theo tiến độ học.
Cấp độ dạy học của giáo viên hiện tại mạnh hơn nhiều.
Tốc độ giảng bài cũng nhanh, tốn nhiều công sức mới thể thích ứng .
Giáo viên đối với kém và giỏi sẽ thái độ khác .
Đối với những đầu, đều luôn mặt vui vẻ.
đối với nhóm cuối, đều là một bộ thờ ơ.