CON GÁI MẮNG TÔI LÀ NGƯỜI MẸ ÁC ĐỘC - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:34:55
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình luận trong phòng livestream lúc cũng trở nên dịu .

 

【Vỡ phòng tuyến , nhà ơi, ai hiểu đây chứ!】

 

【Hóa đây là tình yêu lao về phía từ hai phía, chỉ là một bên lái xe điện đụng thôi.】

 

【Khóc c.h.ế.t mất, nó chỉ là yêu thế giới , chỉ là phương thức long trời lở đất một chút thôi.】

 

Khóe mắt thầy Hà cũng đỏ lên.

 

Ông đưa cho Trần Phán Phán một tờ khăn giấy, giọng dịu dàng: “Phán Phán, con xem, ai là yêu con cả. Chỉ là cách con lớn lên, đối với , thật sự quá tính thử thách.”

 

Ánh đèn trong trường dịu dàng đổ xuống.

 

đứa con gái đối diện đến thành nước mắt, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

 

Nuôi nó tới chừng , giống hệt như mở hộp mù, sẽ chẳng bao giờ mở tiếp theo bên trong là kinh hỉ kinh hãi.

 

còn tưởng chương trình hôm nay đến đây là nên khép trong ấm áp .

 

ngờ tổ chương trình còn giấu một đòn vương tạc thật sự.

 

“Cô Chu, bạn học Trần Phán Phán...”

 

Thầy Hà hít sâu một , vẻ mặt trở nên nghiêm túc từng .

 

“Thật hôm nay, ngoài Khinh Khinh , chúng còn liên lạc với một vị khách khác, tạo nên ‘ảnh hưởng sâu xa’ đối với tuổi thơ của Phán Phán, thậm chí là cả cuộc đời cô .”

 

và Trần Phán Phán đều ngây .

 

Vẫn còn nữa ?

 

“Do phận của vị khách khá đặc biệt, ông thể đến hiện trường, nhưng ông gửi cho chúng một đoạn VCR.”

 

Theo lời thầy Hà, màn hình lớn trong trường sáng lên.

 

Trong hình xuất hiện một đàn ông mặc cảnh phục, gương mặt đầy chính khí.

 

Ông trông ngoài bốn mươi, giữa hàng mày lộ sự phong sương của một quanh năm đấu trí đấu dũng với bọn bất pháp.

 

【Má ơi! Chú cảnh sát luôn? Mặt mũi dữ !】

 

【Chuyện gì thế ? Chẳng lẽ Trần Phán Phán còn từng phạm sự ?】

 

【Đoán mò một phát, là từng cho nổ luôn đồn công an đấy chứ?】

 

Người đàn ông hắng giọng chào một cái ống kính.

 

“Chào , là Vương Kiến Quốc của đồn công an phía tây thành phố.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-mang-toi-la-nguoi-me-ac-doc/4.html.]

Ông mở miệng, thấy cái tên quen.

 

Biểu cảm của cảnh sát Vương phức tạp, như đang hồi tưởng một chuyện cũ nỡ ngoảnh đầu .

 

“Duyên phận giữa và bạn nhỏ Trần Phán Phán bắt đầu từ mười lăm năm .”

 

“Năm đó, vẫn còn là một cảnh sát mới nghề. Có một hôm, chúng nhận tin báo rằng cửa ngân hàng một đứa trẻ ôm c.h.ặ.t c.h.â.n một bà lão chịu buông, nghi ngờ là bắt cóc trẻ em.”

 

Trần Phán Phán màn hình, mặt đầy vẻ mờ mịt kiểu “ là ai, đang ở ”.

 

Cảnh sát Vương tiếp: “Chúng lập tức hiện trường. Đến nơi thì thấy Trần Phán Phán năm tuổi đang ôm c.h.ế.t cứng chân một bà lão, long trời lở đất, miệng còn kêu ‘Bà ơi bà đừng !’, ‘Bà ơi cháu là Phán Phán đây!’. Bà lão sốt ruột đến suýt phát , cứ liên tục bảo là quen con bé.”

 

“Lúc đó tinh thần chính nghĩa của bùng nổ, còn tưởng gặp bọn buôn , suýt nữa thì còng tay luôn bà lão vô tội . Về tốn bao công sức mới hỏi điện thoại của Trần Phán Phán từ miệng con bé.”

 

Cảnh sát Vương dừng , uống một ngụm nước, ánh mắt bay xa.

 

gọi cho cô Chu Cầm, tức là của Trần Phán Phán. Điện thoại nối máy, cô Chu hỏi : ‘Đồng chí Vương, Phán Phán nhà nhận nhầm bà ?’”

 

“Lúc đó thật sự ngây . Cô Chu giải thích với trong điện thoại rằng con gái cô một tật, thấy ai tuổi là đều cảm thấy đó là bà nội của , hơn nữa còn là bà nội lạc cần nó cứu. Đây thứ ba trong tháng nó ‘giải cứu’ già vô tội .”

 

Trong trường cả tiếng heo kêu.

 

Trần Phán Phán hận thể tìm cái khe mà chui xuống, cả khuôn mặt chôn hết trong cánh tay.

 

thế vẫn hết.

 

Trên mặt cảnh sát Vương hiện lên một tia đau khổ.

 

“Đây mới chỉ là bắt đầu. Từ đó, sự nghiệp công tác của ở đồn công an phía tây thành phố trói c.h.ặ.t với cái tên ‘Trần Phán Phán’.”

 

“Năm sáu tuổi, con bé dùng ná b.ắ.n rơi chiếc flycam mới mua của nhà hàng xóm, lý do là ‘ thể để máy bay trinh sát của phe địch do thám tình báo khu chung cư của chúng ’.”

 

“Năm bảy tuổi, con bé tố giác ông Vương hàng xóm đang tiến hành ‘thí nghiệm hóa học bí mật’ trong nhà, vì nó ngửi thấy mùi thối. Chúng tới nơi mới phát hiện là ông chỉ đang nấu đậu phụ thối.”

 

“Năm tám tuổi, con bé dẫn theo một đám bạn nhỏ nhổ sạch hoa nguyệt quý trong vườn chung cư, trồng đó hạt dưa hấu mà nó cho là thể mọc quả dưa thật to.”

 

“Năm chín tuổi...”

 

“Năm mười tuổi...”

 

Cảnh sát Vương kể thêm một chuyện, đầu Trần Phán Phán cúi thấp thêm một chút.

 

Mấy chuyện , đến cả nó, chuyện cũng gần quên mất .

 

Không ngờ trong lòng cảnh sát nhân dân để dấu ấn sâu như thế.

 

Cuối cùng, cảnh sát Vương tổng kết: “Có thể , trong sự nghiệp của , những vụ tranh chấp dân sự ly kỳ nhất, khó tin nhất mà từng xử lý, tới tám mươi phần trăm đương sự đều tên là Trần Phán Phán.”

 

“Bởi vì con bé, bộ cảnh sát ở đồn chúng đều sớm nắm kỹ năng điều giải mâu thuẫn gia đình, tranh chấp hàng xóm, thậm chí là... kiến thức thực vật học và hóa học cơ bản.”

 

Ở cuối đoạn VCR, cảnh sát Vương ống kính, nở một nụ còn khó coi hơn cả .

Loading...