CON GÁI MẮNG TÔI LÀ NGƯỜI MẸ ÁC ĐỘC - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:34:33
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:34:33
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Giọng nghẹn .
Sự mệt mỏi và nỗi sợ tích tụ suốt bao năm, khoảnh khắc đều trào lên.
“Chúng đang đ.á.n.h con, mà là đang... uốn cho con đó, con .”
Trong trường yên tĩnh đến mức thể rõ tiếng hít thở của .
Nước mắt Trần Phán Phán thật sự rơi xuống, vì tủi , vì tố cáo, mà là vì mờ mịt và chấn động.
Cái vòng logic “gia đình nguyên sinh gây tổn thương” của nó, những ký ức m.á.u me hoang đường chân thật , đập nát tan tành.
lúc đó, đạo diễn chương trình đột nhiên hiệu tay.
Thầy Hà sững một chút tuyên bố: “Hôm nay, chúng còn một vị khách thần bí đến hiện trường.”
Lời dứt, cửa bên mở , một cô gái trẻ ăn mặc thời trang bước , vẫy tay với Trần Phán Phán.
“Hi, chị họ, lâu gặp. Nghe chị kể câu chuyện ‘giao tình sinh t.ử’ của chúng ?”
Người tới chính là cô em họ năm đó keo 502 dán c.h.ặ.t miệng, Triệu Khinh Khinh.
Sự xuất hiện của Triệu Khinh Khinh giống như hắt một gáo nước lạnh chảo dầu đang sôi, lập tức khiến bầu khí tại hiện trường trở nên vi diệu.
Trần Phán Phán thấy Khinh Khinh, ánh mắt né tránh, vô thức rụt , hệt như một đứa trẻ sai chuyện.
Triệu Khinh Khinh thì chẳng hề khách sáo chút nào.
Khinh Khinh thẳng tới bên Trần Phán Phán, ôm nó một cái thật c.h.ặ.t, cầm micro hì hì với : “Chào , chính là sống sót trong truyền thuyết từng 502 niêm phong miệng.”
Vừa mở miệng là Khinh Khinh mang theo một khí chất sáng sủa vui vẻ, khiến bầu khí trong phòng livestream cũng trở nên thoải mái hơn hẳn.
【Ha ha ha, nạn nhân chính chủ lên sàn !】
【Nói mau! Hai thù oán gì ! Có chị từng bắt nạt em !】
【Em gái mau chạy ! Chị em !】
Triệu Khinh Khinh bình luận, còn vui hơn.
“Thù thì chắc chắn là , bắt nạt thì cũng đến mức. Chị mà, chỉ là... mạch não thanh kỳ thôi.”
Khinh Khinh sang Trần Phán Phán, nhéo nhéo má nó.
“Chị, chị quên ? Lần đó tuy chị dán c.h.ặ.t miệng em, nhưng đó là ai còn to hơn cả em, ôm chân em cho em , nhất quyết đòi lấy hết kẹo sữa thỏ trắng tích cóp nửa năm bồi thường cho em?”
Trần Phán Phán ngẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-mang-toi-la-nguoi-me-ac-doc/3.html.]
“Còn nữa,” Triệu Khinh Khinh tiếp tục, “lúc chị học tiểu học, thằng con trai bắt nạt em, cướp hộp b.út của em, là ai vớ lấy cây lau nhà đuổi theo nó ba con phố, cướp bằng hộp b.út về cho em? Tuy là cuối cùng vì đem ‘vũ khí sát thương quy mô lớn’ sử dụng trong trường mà phạt kiểm điểm một vạn chữ.”
【Hả? Còn vụ nữa ?】
【Ma đồng cũng nó bảo vệ ? Chèo thuyền nhé!】
【Vậy hóa , mà chỉ là... hỗn độn thuần túy?】
Triệu Khinh Khinh thở dài, giọng mang theo chút bất lực lẫn cưng chiều.
“Chị là như đấy. Lúc chị với ai, thật sự là dốc hết lòng . Chỉ là cái cách ‘’ , đôi khi... tốn mạng.”
Lời Khinh Khinh giống như một chiếc chìa khóa, mở cánh cửa khác của ký ức.
Những mảnh ký ức từng Trần Phán Phán định nghĩa là “bắt nạt” và “tổn thương”, bắt đầu ghép thành một bức tranh khác.
khuôn mặt mờ mịt của con gái, đúng lúc bổ sung thêm.
“Cá Koi của ông nội con hại c.h.ế.t, nhưng đó con dùng tiền tiêu vặt dành dụm suốt một năm, lén mua hai con cá chép đỏ bình thường thả bể, còn một mẩu giấy rằng ‘Ông nội xin , Tiểu Hồng con tận hiếu với ông’. Ông nội con thấy mẩu giấy đó, một ở trong phòng sách suốt cả buổi.”
“Bà nội con dọa cho nhẹ, nhưng thấy con dùng tiền ăn sáng tiết kiệm mua một bó cẩm chướng đặt đầu giường bà. Miệng bà mắng con phá của, mà hôm cắm hoa chiếc bình nhất.”
“Còn cả cô con nữa.”
dừng một chút.
“Cô vì chuyện con mô hình giả mà trừ tiền thưởng, nhưng đến tháng , con đem bán hết bộ tranh đoạt giải của lấy tiền, lén nhét ví cô . Bên trong còn kẹp một mảnh giấy : ‘Cô ơi, đây là Annie đền cho cô’.”
Từng chuyện một, từng vụ một.
Những yêu thương vụng về và sự bù đắp giấu phía cái gọi là “tổn thương”, những thứ mà Trần Phán Phán cố tình lờ , chúng từng chút một vén mở.
Nó là lòng.
Nó chỉ là dùng một phương thức gần như mang tính t.a.i n.ạ.n để biểu đạt thiện ý và áy náy của mà thôi.
Thế giới của nó theo đường thẳng, nghĩ tới là , cân nhắc hậu quả, giống như một đứa trẻ nắm trong tay sức mạnh vô tận nhưng từng ai dạy nó dùng sức mạnh thế nào.
Trần Phán Phán cúi đầu, vai run lên từng chặp, từng giọt nước mắt to tướng nện xuống mặt bàn.
“Con... con ...”
Nó lẩm bẩm.
“Con thật sự... quên hết ...”
Nó chỉ nhớ những cái tát và những lời quở trách, nhưng quên mất mỗi gây họa, cả nhà mắng nó dọn đống hỗn độn cho nó thế nào, và hết đến khác mềm lòng những lời xin vụng về của nó .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.