CON GÁI HỦY VÉ CỦA CHỒNG TÔI ĐỂ ÔNG ẤY KIẾM THÊM TIỀN TĂNG CA - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-18 03:04:23
Lượt xem: 125
“Mẹ, con hủy vé máy bay của ba .”
Trong bữa cơm tối, con gái bỗng thản nhiên buông một câu.
đang xúc cơm đút cho cháu, tay chợt khựng giữa trung. “Sao ? Mẹ khó khăn lắm mới đặt vé cho ba con. Ba con ba năm liền về nhà ăn Tết mà!”
Nó cúi đầu, tránh ánh mắt . “Mẹ , vé Tết đắt gần chục ngàn, chỉ để về ăn một bữa cơm sum họp thì đáng. Tết cận kề , để ba ở công trường tăng ca, kiếm thêm chút tiền thì hơn.”
sững sờ. “Giang Mai, con đang cái gì thế? Ba con tăng ca suốt ba tháng nay, chỉ mong Tết về con, cháu một chút thôi…”
Nó lẩm bẩm, giọng đầy khó chịu: “Về thì gì mà trông? Thà gửi cho cháu một phong bao dày còn thiết thực hơn.”
“Tăng ca thì ? Ai bảo ba lương hưu? Về nhà ba chồng con chê…”
Nghe đến đó, kìm nữa, đặt mạnh chiếc bát xuống bàn.
“Được! Ba chồng con giỏi giang thì để họ trông cháu! Mẹ tìm ba con!”
đặt cháu lên sofa, bắt đầu thu xếp hành lý. Thấy thật, con gái hoảng hốt.
“Mẹ gì ? Con cũng chỉ nghĩ cho ba thôi mà!”
“Ông lớn tuổi , về về mệt mỏi. Ở công trường đón Tết với em khi còn vui hơn…”
“Giang Mai, con tưởng hiểu con nghĩ gì ?!” cắt ngang, thể nhẫn nhịn thêm.
“Năm ba con tròn sáu mươi tuổi, nhân dịp Tết mời họ hàng, bạn bè cho ông vui. Con chẳng qua sợ tốn tiền nên ba về, đúng ?!”
“Mẹ , tiền tổ chức sinh nhật ba tự lo, dính dáng đến con. Chẳng lẽ mời vài mâm tiệc cho ba vui cũng ?”
Nó nhíu mày, ánh mắt đầy bực bội. “Ba già , tổ chức sinh nhật gì? Phí tiền!”
Tim lạnh phân nửa. “Giang Mai, tháng sinh nhật bố chồng con, con đặt hẳn mười lăm bàn tiệc ở nhà hàng Hồng Phúc, mỗi bàn chín ngàn chín, tổng cộng cả trăm năm mươi ngàn. Con trả tiền hề chớp mắt.”
“Mẹ cứ đem so với ba chồng con? Ông mỗi tháng lương hưu hai ba chục ngàn. Bạn bè địa vị, sinh nhật đương nhiên xứng đáng.”
“Còn ba thì ? Trẻ bản lĩnh, chỉ là nông dân. Bây giờ con cũng chẳng cầu ba giúp gì, chỉ mong ba đừng trở thành gánh nặng cho con.”
Nhìn đứa con gái lạnh lùng mặt, run lên vì tức giận.
“Giang Mai, ba chồng con lương cao như , họ từng giúp gì cho con ?!”
“Năm xưa để con nhà chồng coi thường, ba vét sạch bốn trăm ngàn tích cóp cả đời để mua nhà, mua xe cho con!”
“Nếu tiền đó, ba con thuê đến tận bây giờ ?!”
“Ba chồng con từ trong thâm tâm coi thường ba , giờ con cũng học theo họ ?!”
còn hết, nó gào lên:
“Họ coi thường là đúng! Vì ba vốn chẳng bản lĩnh gì!”
“Cả đời cực khổ mới kiếm vài trăm ngàn, gì đáng để tự hào?!”
“Giờ chỉ trông cháu, ba thì công việc nặng nhọc. Ngoài còn giúp gì cho con?!”
Mỗi lời nó như một nhát d.a.o cứa thẳng tim .
Lúc mới hiểu, vấn đề bao giờ là tấm vé máy bay.
Mà là sự khinh miệt và chán ghét nó dành cho ba .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-huy-ve-cua-chong-toi-de-ong-ay-kiem-them-tien-tang-ca/1.html.]
Có lẽ nhận quá, nó dịu giọng:
“Thôi mà , con thật thôi, đừng để trong lòng.”
“Mẹ cũng nghĩ cho con chút . Ba lương hưu, chẳng con gánh hết ?”
“Giờ ba còn tiền, thì để dành dưỡng già, đỡ tạo áp lực cho con.”
lạnh lùng đáp:
“Dưỡng già? Thẻ lương của ba con đang ở chỗ con. Lương là con rút trả nợ, tiêu xài hết còn ?”
“Tiền đặt tiệc một trăm năm mươi ngàn cho ba chồng con chẳng cũng lấy từ lương ba con ?”
Gương mặt Giang Mai thoáng lúng túng.
“Mẹ tính toán chi li ? Con chỉ mượn tạm thôi, trả .”
tranh cãi thêm, tiếp tục xếp đồ.
“Được, ba lương hưu. Vậy với ba thuê tiếp, khỏi phiền con.”
Nó nghẹn lời. lúc đó, con rể bế cháu cửa.
“Mẹ, Giang Mai năng suy nghĩ, đừng giận.”
“Mẹ mà thì ai trông cháu? Ba con trông nổi .”
Cháu trai ba tuổi chạy tới ôm c.h.ặ.t lấy chân .
“Bà ơi, đừng …”
kìm cảm xúc, hai vợ chồng nó:
“Gọi ba con về. Nếu , lập tức rời khỏi đây.”
Con gái định cãi, nhưng chồng kéo .
“Được , con mua vé ngay.”
Nó lấy điện thoại đặt vé.
Một lúc , nó : “Mẹ, hết vé máy bay , chỉ còn vé tàu giường .”
Tim trùng xuống. Tàu mất bốn mươi tiếng, lưng chồng bệnh, chịu nổi?
im lặng. Con gái liếc , lạnh lùng:
“Giờ toại nguyện , còn lòng ?”
Nói xong, nó kéo chồng về phòng.
nuốt nước mắt, ru cháu ngủ.
Nửa đêm, chồng gọi. Sau lưng ông là tiếng máy móc ầm ầm, mắt đỏ ngầu, rã rời.
nghẹn ngào. Ông khàn giọng:
“Thôi, hết . Em đừng giận Tiểu Mai nữa, nó cũng cái khổ riêng.”
“Sinh nhật cần tổ chức . Anh về em với cháu là đủ .”
Cổ họng nghẹn cứng.
“Anh Giang, em chỉ thấy lạnh lòng… Hôm nay nó những lời…”
dám kể tiếp.
“Anh lớn tuổi còn ngoài công trường, em lo lắm.”
“Hay về nữa. Mình về quê, trồng rau nuôi gà, sống yên , đừng phiền con cái nữa…”