CON GÁI CHỨNG KIẾN CHỒNG TÔI VÀ TIỂU TAM NGOẠI TÌNH - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-26 17:45:41
Lượt xem: 102
Khi tới đón con gái ở trường mẫu giáo, cô giáo khẽ kéo và nhỏ:
“Dạo bé đang ở giai đoạn bắt chước, nhiều vô cùng.”
Nghe cô nhắc rằng cha nên chú ý lời ăn tiếng ở nhà, mặt lập tức nóng bừng.
chỉ vài giây mới sực tỉnh — rõ ràng vợ chồng từng hành động nào quá đà mặt con bé.
1
“Chị là của Bông Bông đúng ạ? Ở độ tuổi các con chuyện thẳng thắn, khả năng ngôn ngữ phát triển nhanh lắm, gì ở nhà là lớp kể hết.
Hai chị nên để ý một chút, hạn chế những chuyện nhạy cảm mặt con.
Ở trường mẫu giáo thì các bé hiểu thế nào là riêng tư ạ.”
Hôm tan sớm nên đến đón con, ngờ cô giáo mời chuyện riêng, giọng điệu phần lúng túng.
Cô còn trẻ, mới trường, xong mà hai má cũng ửng hồng.
Ban đầu hiểu chuyện gì, liền hỏi kỹ xem ở lớp Bông Bông những gì.
Cô giáo ngập ngừng giải thích rằng lúc chơi cùng các bạn, con bé bảo “ba con cái đuôi mọc phía .”
Còn thêm rằng “ba thích đ.á.n.h .”
Đến khi Bông Bông còn động tác minh họa cho chữ “đánh”, các cô mới lập tức hiểu vấn đề.
Lúc mới hồn, mặt đỏ như gấc chín, vội vàng sẽ chú ý hơn,
nhanh ch.óng đưa con rời khỏi trường.
– vốn luôn quyết đoán, mạnh mẽ nơi công sở – đầu tiên cảm thấy hổ đến mức .
Trên đường về nhà, càng nghĩ càng thấy điều gì đó đúng.
và chồng từng mật mặt con, rốt cuộc con bé thấy điều gì?
Tâm trạng dần nặng trĩu, nhưng dám vội vàng nghi ngờ, sợ rằng tất cả chỉ là một sự hiểu lầm.
2
Vừa bước nhà, mùi thức ăn thơm lừng lan khắp gian.
công tác mấy ngày, nỗi nhớ chồng cũng theo đó mà dâng lên.
Con gái cửa lanh lảnh gọi: “Ba ơi!”
Anh ở trong bếp đáp : “Hôm nay ai đón con thế?”
“Là ạ.”
bước , buông bỏ hết vẻ cứng rắn thường ngày, mệt mỏi ôm lấy từ phía .
“Em mới công tác về ? Có mệt ? Lát nữa chuẩn nước ấm xoa vai cho em nhé.”
Giọng dịu dàng khiến lòng mềm , nhưng khi nồi canh gà bếp, khẽ nhíu mày.
Để giữ vóc dáng, hầu như bao giờ động tới những món canh bổ như .
Nhìn sang các món khác — sườn sốt chua ngọt, thịt hấp bột — là những món dễ tăng cân, hợp khẩu vị của .
Rõ ràng bữa cơm nấu cho .
giả vờ thản nhiên hỏi:
“Khi nào ăn cơm ?”
Thực chất là để dò xét.
“Em nghỉ ngơi , mấy hôm nay ốm nhập viện, nấu mấy món cho . Lát nữa mang bệnh viện.” – đáp.
Sợi dây căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng chùng xuống.
“Mẹ nhập viện với em? Để em gọi hỏi thăm .”
“Anh gửi t.h.u.ố.c bổ đó danh nghĩa của em . Em bận rộn như thế, mấy chuyện nhỏ lo .”
Từ đến nay luôn chu đáo, xử lý việc khéo léo hơn nhiều.
về phòng ngủ, mở ngăn kéo tìm đồ mà trong lòng vẫn thấy lấn cấn.
Trong hộp chỉ còn đúng một chiếc b.a.o c.a.o s.u.
Nhìn vật lẻ loi , bỗng hiểu điều khiến bất an là gì.
Trong phòng thoang thoảng một mùi hương lạ, nhẹ nhưng xa lạ.
Linh cảm của phụ nữ đôi khi đáng sợ đến mức khó tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-chung-kien-chong-toi-va-tieu-tam-ngoai-tinh/1.html.]
mở tủ quần áo, những bộ váy đắt tiền của dường như thử qua.
Bàn tay bắt đầu run lên.
Không chỉ ngoài, ngay cả cũng từng tin rằng một chồng hảo, chê .
Vậy mà … phản bội .
lúc đó dọn xong bữa tối, ở cửa :
“Vợ ơi, ngoài một chút về ngay.”
lưng , cố giữ bình thản đáp:
“Ừ.”
Anh rời , lập tức theo .
Anh lái xe mà gọi taxi.
cũng vội vàng bắt một chiếc đuổi theo, nhưng đến ngã tư đèn đỏ, xe qua, còn kẹt .
mất dấu .
Gọi điện cho chồng, bà quả thật đang viện — lẽ nào trách nhầm ?
đến bệnh viện, nhưng thấy bóng dáng cả.
Vốn giỏi chuyện trò mật với chồng, chỉ hỏi han vài câu ngoài.
gọi cho , hỏi khi nào về.
Anh thở dốc đang kẹt xe, sợ đói nên xuống xe bộ viện.
Anh bảo đang vội nên tiện chuyện lâu.
từng trải đủ nhiều để nhận — nhịp thở giống như bộ vội vàng…
3
Người phụ nữ bên ngoài rốt cuộc là ai?
Chỉ xa một thời gian ngắn mà kiềm chế nổi ?
Trước đây luôn nghĩ chồng là hiền lành, chất phác.
Giờ mới hiểu, cũng thể gan đến thế.
Về nhà con gái đang chơi, bỗng nảy một ý.
bước tới hỏi:
“Lúc vắng, cô nào đến nhà chơi con?”
“Có ạ.” – con bé ngoan ngoãn đáp.
Tim như nghẹn nơi cổ họng.
Sự thật… dường như quá rõ ràng.
“Mẹ hỏi nhé, Bông Bông nhớ cô nào đến ?”
Con bé đếm ngón tay, kể một loạt cái tên, tự hào chờ khen.
thầm thất vọng.
Chồng vốn hiếu khách, nấu ăn ngon, nhà thường xuyên bạn bè ghé qua.
Những “cô” mà con nhắc tới đều là bạn chung của hai vợ chồng.
vẫn từ bỏ, hỏi thêm:
“Có cô nào đến một ? Chỉ cô thôi?”
Con bé nghiêng đầu suy nghĩ, đôi mắt tròn xoe chớp chớp.
“Vợ ơi, về .”
Cửa mở, chồng bước .
Con bé giật , lập tức : “Không ạ.”
“Không gì cơ?”
Anh giày, bế con lên hôn một cái đầy yêu chiều.
Con vẫn nghịch ngón tay mũm mĩm, đáp:
“Mẹ hỏi cô nào từng đến nhà .”