Editor: Trang Thảo.
"Hứa Diệu Diệu, em nghiêm túc đấy ?" Anh chằm chằm, giọng khàn đặc.
"Anh chuyện gì cơ?"
"Kết hôn. Em và Đường Sâm."
dậy khỏi bàn trang điểm. Giữa mùa hè, gió từ máy điều hòa thổi tựa như len lỏi tận xương tủy: "Phải."
Cố Quân hít một lạnh, nghiến răng nghiến lợi: "Em và mới tiếp xúc bao lâu? Em là hạng gì ? Biết ..."
"Anh trai." ngắt lời : "Thời gian của ông nội còn nhiều nữa. Đường Sâm là ông lớn lên, ông yên tâm thì em cũng yên tâm."
Có lẽ vì tiếng " trai" quá rõ ràng, Cố Quân sững như trời trồng. Anh trông như trọng thương, lộ vẻ yếu đuối lạ thường. Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc , lòng chợt dâng lên một nỗi chua xót.
Yết hầu Cố Quân lăn nấc, định gì đó nhưng thốt nên lời. rủ mắt, mím môi khẽ: "Anh trai , em sắp lấy chồng , chúc mừng em ?"
Trong phòng, thở của Cố Quân trở nên nặng nề.
Rầm!
Anh đổ gục xuống đất.
bảo giúp việc đưa phòng nghỉ ngơi.
Trước đây, chỉ cần say rượu phát sốt, luôn túc trực bên cạnh chăm sóc từng li từng tí. , chỉ giúp việc đưa , do dự một chút thu hồi bước chân.
Cố Quân, chúng nên sớm vạch rõ giới hạn thì hơn.
Những ngày tiếp theo, Cố Quân sớm về khuya. quá để ý đang gì, chỉ thỉnh thoảng nhắn tin trò chuyện hoặc ngoài dùng bữa với Đường Sâm.
Đường Sâm đúng như lời ông nội Cố , là một đoan chính, hành xử ngay thẳng. Anh bồi dưỡng để trở thành thừa kế của Đường gia .
Đường Sâm: [Tối nay em rảnh ? giới thiệu em với mấy bạn của , chứ?]
đặt công việc đang dở xuống, chậm rãi gõ chữ trả lời: [Được ạ, nhưng chắc muộn một chút, em xong việc.]
Đường Sâm trả lời nhanh. Sau khi hẹn thời gian, tiếp tục sofa phòng khách xem bản thiết kế. Cố Quân ngang qua, bước chân nặng, như thể cố tình gây sự chú ý. liếc một cái, thu ánh mắt ngay khi ngẩng đầu lên khi giày.
Màn đêm buông xuống, Hứa Uyển, chị họ lâu liên lạc, bỗng gọi điện tới. Đầu dây bên vô cùng ồn ào. Hứa Uyển lo lắng giục giã: “Hứa Diệu Diệu! Mau đến đưa Cố Quân về ! Anh uống nhiều quá, ai cũng cho chạm , cứ bắt gọi em tới!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-dau-nuoi-tu-be-da-doi-chong/chuong-4.html.]
kiểm tra điện thoại, hề một cuộc gọi nhỡ nào.
“Anh thể tự gọi điện cho mà.” bình thản .
“Uống đến mức bất tỉnh nhân sự thì gọi điện kiểu gì nữa?”
Điện thoại của Hứa Uyển dường như đưa đến sát mặt Cố Quân, thấy tiếng lầm bầm trầm thấp rõ chữ của : “Hứa... Hứa Diệu Diệu, đến đón ...”
“Em sẽ bảo tài xế đến đón .”
Đầu dây bên im lặng vài giây.
“Còn em thì ?” Giọng vẻ tỉnh táo hơn đôi chút.
“Em hẹn chơi với Đường Sâm .”
Trong điện thoại truyền đến tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng, tiếng thét của phụ nữ và tiếng khuyên ngăn của bạn bè Cố Quân. bảo Hứa Uyển đưa điện thoại cho Cố Quân, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Anh trai, yên lặng một chút , đợi tài xế qua đón nhé, ?”
Không đợi Cố Quân kịp trả lời, cúp máy. gửi điện thoại của tài xế cho Hứa Uyển để họ tự liên lạc, đó đồ hẹn hò với Đường Sâm.
Vừa đến cửa hội quán, thấy Cố Quân và đám bạn của . Hứa Uyển bên cạnh, vẻ mặt đầy bất lực. Cố Quân dùng sức hất văng những đang lôi kéo , gào lên: “Gọi Hứa Diệu Diệu đến đón ! Gọi cô đến đây!”
Vừa thấy xuống xe, Tống Hằng, bạn của Cố Quân, như vớt cọc chèo: “Hứa Diệu Diệu! Cuối cùng em cũng tới , mau, mau đưa về !”
Sắc mặt Hứa Uyển vô cùng phức tạp. Cố Quân thì như sét đ.á.n.h, sững , chậm rãi ngẩng đầu lên, đáy mắt hiện rõ vẻ đắc ý. Ánh mắt đó như : Em xem, ngay là em vẫn sẽ đến mà.
chỉ lùi một bước, chỉ tài xế bên cạnh: “Mấy đàn ông các mà khiêng nổi một lên xe ?”
“Ý em là ?” Tống Hằng nhíu mày.
“ còn việc, các tự xử lý .”
vòng qua họ, tiến về phía Đường Sâm đang bước đón . Sau lưng, vài ánh mắt nóng rực bám sát theo khiến cảm thấy thoải mái chút nào.
Đường Sâm ôn hòa và trầm : “ gọi món sinh tố matcha em thích đây, nghỉ một lát nhé?”
Trang Thảo
cùng Đường Sâm, tiếng của Cố Quân và bạn bè phía ngày càng xa dần. Ngay khoảnh khắc bước phòng bao, ngoài cửa hội quán bỗng vang lên tiếng hét thất thanh: “Nôn... nôn m.á.u !”
“Gọi cấp cứu mau!”
“Người , mau đỡ !”
Cố Quân nhập viện. Anh uống rượu liên tục nhiều ngày dẫn đến thủng dày.