Ông nhà mất sớm.
Củ nhân sâm là vật duy nhất ông để cho kỷ vật.
Ông dặn kỹ: “Sau lỡ chuyện, củ giữ tiền hậu sự.”
Sao thể vì một đứa con hoang trong bụng con đàn bà lẳng lơ, mà đem củ sâm chôn của ?!
Huống chi, lớn lên, chính đứa con hoang đó còn hành hạ đến ch-ếc cơ mà!
Nghĩ , sắc mặt trầm xuống: “Cứu gì mà cứu? Không tiền, cứu! Sống ch-ếc, là do m-ạ-ng con nó!”
Bà mụ trợn mắt , như thể đang loài cầm thú: “Bà Trương! Bà ác độc thôi chứ!”
Con trai mắt đỏ như m-á-u, siết c.h.ặ.t nắm tay, trừng như thể là kẻ gi-ếc cha cướp : “Mẹ! Ngày thường đối xử tệ với Mạn Nương, con nhịn. con ngờ độc ác đến mức ! Hổ dữ còn ăn thịt con, nỡ ?!”
Dứt lời, nó như cơn lốc chạy vụt nhà.
Chẳng bao lâu , ôm một cái hộp, buồn lấy một cái, đưa thẳng cho bà mụ: “Đại nương, xin nhất định cứu vợ con!”
Bà mụ đón lấy hộp, “soạt” một tiếng, chui phòng sinh cứu .
Ta tức đến giậm chân thình thịch, nhưng con trai ôm ngang, chặn ngay cửa phòng.
“Đó là tiền hậu sự của ! Đồ nghịch t.ử, mau buông ! Ta đ-á-nh ch-ếc cái đồ vợ là quên !”
Ta đ.ấ.m đá, nó vẫn hạ thấp , trụ chân như núi, vững như bàn thạch, nhúc nhích nửa bước.
Những dòng chữ kỳ quái lướt qua mắt :
“Cha nuôi của nữ chính thật là .”
“Mẹ ruột nữ chính là tiểu thất sủng của Trấn Bắc Hầu, chính thê âm thầm bán . Trấn Bắc Hầu vì tìm con nàng mà suýt phát đ-i-ên.”
“Cha nuôi rõ nàng đang mang th-ai, vẫn bất chấp điều tiếng, nuôi hai con hơn mười năm.”
“Tuy chỉ là nông phu, nhưng là chính nhân quân t.ử, hơn mười năm trời từng chạm nữ chính một .”
“Sau nữ chính đền đáp ông bằng bạc trắng, cho xây đại trạch, cưới cho ông một thê t.ử trẻ , coi như khổ tận cam lai.”
Ồ.
Thì , vai ác trong truyện chỉ .
Ta dừng tay , ngôi nhà lớn và bạc trắng , rơi trầm tư. Chữ rằng ngược đãi nữ chính – tức là đứa cháu gái “ danh nghĩa” của .
trong lòng , dẫu miệng mắng mỏ phần độc địa, tính khí gắt gỏng, nhưng cũng đến nỗi ác tâm?
Mạn Nương mang th-ai, mỗi ngày ngoài ăn thì ngủ, thì thất thần gốc đào trong sân. Việc nặng nhất nàng từng , là vốc nắm cám cho gà ăn.
Mà đến cho gà ăn còn giẫm ch-ếc hai con gà con của – do bụng to thấy chân.
Ta còn mắng, nàng che mặt òa như cha ch-ếc. Nhìn cái dáng đó, đứa khác thì tát sưng mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-dau-co-thai-voi-ke-khac-con-muon-hut-m-a-u-ta/c2.html.]
Ta chỉ mắng đôi ba câu, thế mà gọi là “ngược đãi”?
Nó ăn của , uống của , cả nước tắm cũng là quẩy từng thùng nước sông về đổ, mắng vài câu thì ?
Lẽ nào chữ bảo ngược đãi cháu gái cũng là cái kiểu “ngược đãi” ?
Nếu thì đúng là oan cho ba kiếp bảy đời.
Một đứa nhỏ vô ơn như , thể để nó lớn lên về báo thù . Hay là… sớm diệt trừ hậu họa?
Liễu Mạn Nương nhờ củ sâm ngàn năm mà tròn con vuông, hạ sinh một bé gái.
Bà mụ th-ai tổn thương thể, điều dưỡng kỹ lưỡng, tuyệt đối việc nặng.
Con trai gật đầu lia lịa như trống bỏi, nắm tay Mạn Nương, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào : “Chỉ cần Mạn Nương , m-ạ-ng con còn cũng .”
Mạn Nương sang đứa bé trong tã lót, ánh mắt dịu dàng như nước: “Phu quân, đặt tên cho con . Sau , gọi con là Hải Đường nhé.”
Những dòng chữ lạ hiện nữa:
“Hải Đường – nữ chính và cha ruột nàng đầu gặp là gốc hải đường, lãng mạn vô cùng.”
“Chính vì cái tên mà Thẩm Hầu gia càng thêm yêu thương nữ chính.”
Cái thằng rùa rút đầu mềm yếu nhà lập tức gật đầu như đ-i-ên: “Được! Hải Đường, cái tên quá!”
Hay cái con khỉ!
Ta mặt lạnh như sương, ôm lấy đứa bé, chằm chằm khuôn mặt tròn trịa trắng trẻo , một ý nghĩ khủng khiếp chợt lóe lên trong đầu: Hay là thừa lúc ai để ý… bóp ch-ếc nó?
Ý niệm đó chỉ vụt qua một chớp mắt, liền tự tát một cái thật mạnh.
Trương Hạnh Hoa, ngươi đ-i-ên chắc? Đây là một đứa bé mở mắt, còn đỏ hỏn, tay chân mềm oặt, thực sự xuống tay nổi.
Thôi thì… Cứ nuôi lớn thêm chút, xem tình hình tính .
Một chống đỡ cả nhà, những ngày tháng thật chẳng dễ gì sống nổi.
Con trai vì lo cho Liễu Mạn Nương, ngày nào cũng chỉ bán hàng nửa buổi, nửa ngày còn thì ở nhà chăm vợ, chăm đứa con gái chính danh .
Tiền bạc bán hàng , nó đem mua hết thịt cá hầm cho con nàng ăn. Chính nó ăn thì chớ, còn cho đụng đến một miếng.
Ta nghĩ đến mấy dòng chữ từng hiện – nào là đại trạch, nào là mấy nghìn lượng bạc… c.ắ.n răng, nhịn.
Mà một nhịn, là suốt ba năm trời.
Vậy mà những dòng chữ quỷ quái vẫn mắt.
Nào là gọi độc ác, nào là lòng lang thú, từng đứa như thể chỉ mong sớm ch-ếc cho khuất mắt chúng.
Rõ ràng lụng cực nhọc nhất trong nhà là !
Ai bưng nước gánh củi? Ai cày ruộng trồng rau? Chẳng ai thấy.
Chỉ thấy thương cảm cái con bé Hải Đường .